Tác giả: A Đào Đào
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341972
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1972 lượt.
ng, nhướn mày giơ ngón cái lên ý bảo Lục Tiến rất lợi hại. Nhưng thoáng cái anh ta lại ngẩn người, anh ta trông thấy Lục TIến mới vừa rồi sắc mặt còn bình thường đột nhiên trắng bệch, chân mày nhíu chặt lại.
“A Tiến? Cậu sao thế?” Euler chui ra khỏi chỗ núp, xoay người xuyên qua mưa bom lửa đạn lách đến chỗ Lục Tiến ẩn núp.
“Không sao…” Lục Tiến đưa tay sờ sờ ngực, vừa rồi đột nhiên cảm thấy ngực khó chịu, tim đập gấp đến độ sắp rơi ra ngoài.
Euler nhanh chóng quét qua người hắn vài lần, không thấy có gì khác thường nên gật đầu dẫn theo người mò đi theo sau tường.
Lục Tiến vuốt vuốt ngực, giơ tay lên ý bảo người hai bên hãy theo tiến độ tấn công của hắn.
Hắn không biết rằng vừa rồi trong nháy mắt…máu mủ của hắn vừa trượt ra khỏi cơ thể người mẹ, đi tới thế gian này.
Sinh mệnh nhỏ không được nhiều người chờ mong này, toàn thân đầy máu được y tá giơ lên.
Bé từ từ nhắm hai mắt lại, chân tay đạp cuồng loạn chào đón thế giới lạ lẫm này, phát ra tiếng khóc rõ to.
Ngoài phòng sinh, mẹ Thẩm đoan trang vừa phải vẫn đứng trước cửa ra vào, nghe thấy con gái không ngừng phát ra tiếng rên đau đớn, gương mặt trang điểm nhạt của bà không thể che giấu được hốc mắt đỏ bừng và hàm răng cắn chặt.
Đến khi đứa trẻ vừa được sinh ra cất tiếng khóc, bà thoáng siết chặt chiếc túi trong tay, bởi vì dùng quá sức nên hai chiếc móng tay dài cũng bị gãy.
Đau đớn đấu tranh một lúc lâu, người cô đầy mồ hôi, sau khi đứa trẻ trượt ra khỏi cơ thể đột nhiên cảm giác giải thoát dâng lên. Cô cảm thấy toàn thân mềm nhũn, dường như sắp ngất đi. Nhưng trước đó, cô vẫn cố gắng giương mắt nhìn về phía cô y tá. Trong cơn mệt mỏi, cô trông thấy một đứa bé đỏ hỏn.
Trước khi mê man, bên tai nghe thấy tiếng cô y tá vừa tắm rửa cho đứa bé vừa khẽ than thở, “Nhóc con thật xinh xắn.”
Lúc ấy, cô không hề biết đến khi cô được gặp lại đứa trẻ lần nữa thì đã là chuyện của vài năm sau.
Linh hồn bị lạc
Năm năm sau
Canada, Toronto, tỉnh Ontario
Thẩm Lan đỗ xe, mở cửa sổ xe ra, ngoắc tay với thiếu nữ vừa mới ra khỏi cổng trường học.
Ánh mắt cô gái vốn đang bình tĩnh nhìn xe của cô mình, gương mặt trắng nõn hiện lên một nụ cười nhẹ.
Bởi mái tóc dài che khuất nên Thẩm Lan không thể nhìn thấy gương mặt cô, nhưng quanh thân cô lại toát ra một hơi thở bi thương khó nói nên lời sớm đã nói cho Thẩm Lan biết cháu gái lại bắt đầu chìm vào thế giới của mình lần nữa.
Năm năm trước, mẹ Thẩm chưa thương lượng với bất kì ai, cùng ngày hôm đó đã đưa đứa trẻ đi mất, cũng không ai biết đứa trẻ đã bị đưa đi đâu, đưa cho ai.
Sơ Vân tỉnh dậy sau giấc ngủ chỉ nhìn thấy người mẹ cao quý đoan trang đang đứng trước giường. Cô còn chưa kịp mở miệng nói gì thì mẹ cô đã lạnh lùng cao ngạo nói cho cô biết nghiệt chủng kia đã bị đưa đi, bảo cô sau này hãy quên quá khứ đi, bắt đầu lại từ đầu.
Bất kể cô có buồn bã khóc lóc thế nào thì mẹ Thẩm cũng không chịu nói ra. Cho phép Sơ Vân sinh đứa bé đã là nhượng bộ lớn nhất của mẹ Thẩm rồi. Bà tuyệt đối không có ý giữ lại đứa trẻ kia. Ba Thẩm suy nghĩ rồi cũng cho đây là biện pháp tốt nhất nên cũng không hỏi đến chuyện này nữa. Thẩm Lan đã từng nhiều lần hỏi tin tức về đứa trẻ nhưng mẹ Thẩm xem đứa trẻ như một cấm kị, không hề đề cập đến.
Sau khi thân thể Sơ Vân hồi phục lại, nhà họ Thẩm dùng tốc độ nhanh nhất đưa cô ra nước ngoài.
Thời gian như một liều thuốc tốt, dần dần trị khỏi những vết thương của thiếu nữ. Nhưng cũng chỉ có người thân bên cô mới biết trong một năm kia, mỗi tối cô đều khóc mơ đến bừng tỉnh.
Về sau, cô không còn khóc nữa, bình tĩnh tiếp nhận tất cả mọi sắp xếp của nhà họ Thẩm. Cô chăm chỉ đến trường, chăm chỉ luyện đàn dương cầm, chăm chỉ làm tất cả yêu cầu của mẹ Thẩm. Dường như cô đã khôi phục lại thành một Thẩm Sơ Vân trước kia. Thậm chí khi ba Thẩm mẹ Thẩm bay sang thăm cô, từng cử chỉ lời nói của cô đều hoàn mỹ không chút khuyết điểm.
Mẹ Thẩm vô cùng hài lòng, cảm thấy quyết định của mình rất đúng đắn. Nhưng không biết vì sao, mỗi lần Thẩm Lan nhìn vào nụ cười điềm tĩnh của cháu gái thì hốc mắt lại không kìm được mà đỏ lên, ngực đau đớn khó chịu. Cô biết Sơ Vân bị thương, bị thương rất nặng, dòng máu vẫn không ngừng tuần hoàn trong cơ thể, nhưng tất cả mọi tình cảm đều bị đóng chặt lại. Nhưng cháu gái lại không nói lời nào, chỉ thỉnh thoảng tâm trạng lại yếu ớt mờ mịt, tựa như bây giờ.
Đáy mắt Thẩm Lan hiện lên vẻ đau lòng nhưng không dám gọi cô, chỉ âm thầm đạp chân ga tăng tốc, chạy vội về nhà.
Lúc về đến nhà, thiếu nữ đã xốc lại tinh thần, ngoại trừ khóe mắt vẫn còn hơi đỏ, căn bản có thể nhìn ra vừa mới khóc.
Người giúp việc bưng lên một bàn thức ăn ngon, hai cô cháu như bình thường bắt đầu dùng cơm. Sơ Vân vừa ăn cơm vừa dịu dàng nói chuyện, Thẩm Lan cũng nhặt nhạnh vài đề tài thoải mái nói chuyện phiếm với cháu gái.
Cơm nước xong, Sơ Vân cũng giống như bình thường bưng một ly trà lài nóng ngồi xem TV trong phòng khách cùng Thẩm Lan, đến khi đi ngủ cô mới đứng d