XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Chạy Đằng Trời

Có Chạy Đằng Trời

Tác giả: A Đào Đào

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341969

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1969 lượt.

ậy chúc cô mình ngủ ngon rồi lặng lẽ đi về phòng.
Đêm dài yên tĩnh, cô nằm trên giường, ôm chặt lấy chăn, vùi đầu vào gối âm thầm khóc.
Cô đau quá, ngực, bụng đều nhói đau. Mỗi lần nghe thấy tiếng cười của trẻ con thì toàn thân cô lại co rút đau đớn vô cùng. Loại đau đớn này thật đáng sợ, đầu tiên là từng bộ phận đau đớn, sau đó lan tràn đến toàn thân, mỗi một bộ phận trên cơ thể đều kêu gào. Đau đớn rất xé ruột xé gan, đau đớn đến nỗi cả người cuộn tròn lại cũng không hết, không có cách nào giảm bớt được. Loại đau đớn này đến thuốc giảm đau của bác sĩ cũng vô dụng.
Cô nhỏ bảo với cô phải mở rộng trái tim ra mà nhìn thế giới bên ngoài, thậm chí hãy thử tiếp nhận sự theo đuổi của người khác. Cô cũng từng nghĩ đến, nhưng cô thật sự không có cách nào, không phải cô không muốn trở về như xưa, mà cô cũng bất lực.
Lồng ngực của cô hình như bắt đầu từ năm năm trước đã trờ nên trống rỗng.
Nhiều tình thương hơn nữa, nhiều sự che chở hơn nữa cũng không thể lấp đầy lỗ hổng này.
Làm sao bây giờ?
Ai có thể tới cứu cô không?
Sơ Vân…
Nửa đêm tỉnh lại từ cơn mộng, cô luôn bị tiếng nói quen thuộc lạnh lẽo bừng tỉnh, sau đó không có cách nào chìm vào giấc ngủ nữa. Tiếng gọi này dường như vọng ra từ khoảng không, xuyên thấu qua không khí vờn quanh, cả ngày lẫn đêm đều quanh quẩn bên tai cô, khiến cho cô có muốn quên cũng không quên được, muốn chạy trốn cũng chạy không thoát.
“Lục Tiến” chiếc gối truyền ra tiếng than khẽ.
“Lục Tiến à”
Cô ôm chặt lấy tấm chăn, cuộn mình vào, thì thào khẽ gọi.
Từng tiếng khóc ròng, đau xót không ngừng lại.
Ngoài cửa, Thẩm Lan ngừng bàn tay đang định gõ cửa, yên lặng một lúc lâu rồi đi đến góc rẽ hành lang, lấy điện thoại trong tay ra gọi.
“Chị dâu, ngày mai em sẽ nói với Sơ Vân chị gọi cháu về.” cô dừng lại một chút.
“Nhưng nếu như chị thật sự muốn tốt cho con bé thì hãy để cho con bé được an tâm một chút, con bé…”
Mẹ Thẩm ở đầu dây bên kia không nói gì, nhanh chóng cúp điện thoại.
Thẩm Lan giơ điện thoại lên, nghe thấy tiếng bip bip đầu bên kia mới thở phào.
***
Vùng Tam Giác Vàng
Một chiếc xe quân dụng chạy dọc theo con đường núi xóc nảy. Mấy giờ sau, đoàn xe dọc theo đường núi lớn lái vào một con đường nhỏ dưới chân núi. Đi vào con đường nhỏ khoảng chừng nửa giờ rồi quẹo vào giữa hai khe suối, sau khi chiếc xe đưa thẻ và nhận giấy thông hành tại một trạm gác có binh lính vũ trang đầy đủ gác, binh lính cúi chào rồi cho đi.
Xe tiếp tục chạy về phía trước, hai bên khe suối chạy dài những bụi cỏ gai và cỏ dại, trông vô cùng hoang vu nhưng lái xe khoảng mưới phút đồng hồ thì con đường phía trước lại rất rộng mở.
Từng dãy nhà trệt thấp bé thấp thoáng trong rừng cây, nhìn qua là biết chính là doanh trại bộ đội. Bởi vì bị rừng cây dày đặc ngăn trở nên rất khó để nhìn doanh trại lớn bao nhiêu, sâu bao nhiêu.
Đến khi chiếc xe quân dụng ngừng lại, một đám lính mình đầy tro bụi vác súng nhảy xuống xe. Chiếc xe lại đi về phía trước, sau khi lái qua trạm gác lại tiến vào một tòa nhà nhỏ.
Cửa xe mở ra, Lục Tiến cũng mình đầy tro bụi duỗi đôi chân dài bước xuống xe, đi vào trong tòa nhà nhỏ.
Nơi này là căn cứ vùng núi bí mật của quân độc lập 11 phía bắc, cũng là căn cứ huấn luyện quân sự nhiều năm qua của Lục Tiến.
Sau khi rửa qua mặt xong, hắn thay một chiếc quần dài màu đen, trên cổ vắt một cái khăn mặt, để mình trần đi lên lầu hai.
Cả lầu hai đều để cho hắn dùng, vừa vào cửa là không gian gần trăm met vuông được bố trí như phòng chỉ huy, trên vách tường là màn hình bản đồ điện tử, trong phòng còn đặt một cái sa bàn cực lớn.
Lục Tiến dùng khăn mặt lau sạch tóc rồi cùi người xem sa bàn. Trong sa bàn, nhiều loại cờ nhỏ đủ màu sắc chiếm cứ một phương, tới gần mặt hắn, lá cờ nhỏ màu đỏ đã chiếm cứ phần lớn vị trí.
Ném khăn mặt xuống ghế salon, hắn xoay người rút một cây cờ trắng ra, rút cây cờ đỏ trên sa bàn ra rồi nhẹ nhàng cắm vào vị trí vừa rồi.
Điện thoại trên bàn rung lên, Lục Tiến khẽ nhăn mặt, đứng dậy nghe điện thoại.
“A Tiến, là tôi đây.” Giọng nói lười biếng Euler truyền đến từ đầu bên kia.
“Ừ nói đi.” Lục Tiến nhướn mày tiếp tục nghiên cứu các thế lực võ trang lớn trên sa bàn.
“Bên kia đưa tới vài đứa con gái rất ngon, tôi đưa tới cho cậu mấy đưa.” Euler cười khẽ.
“Không cần đâu, tôi không có hứng thú.” Lục Tiến nhàn nhạt từ chối, nhẹ nhàng khoa tay múa chân trên sa bàn, tiếp tục nghiên cứu mục tiêu kế tiếp.
“…” Giọng điệu lãnh đạm của hắn làm cho Euler không biết nói gì.
“A Tiến này, tôi chẳng thể hiểu nổi cậu nữa, cậu đã điều tra được cô gái của cậu đang du học ở nước ngoài rồi, vì sao còn không mau đưa cô nàng về?”
Nếu thật sự yêu mến thì cứ cướp về là được rồi. Cần gì mà phải cấm dục cho tới hôm nay.
“Chuyện của tôi tạm thời anh không cần quan tâm.” Lục Tiến nhàn nhạt trả lời.
“Có muốn tôi mời người nhà của cô bé tới không? Tuyệt đối trong vòng ba ngày cô gái nhỏ kia sẽ chạy tới trước mặt tùy cậu xử lí, thế nào?” Euler sờ cằm cười tà nghĩ kế.
Lục Tiến yên lặng nửa ngày, giọn