Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3217 lượt.

i của Lãnh Chấn Nghiệp.
Đỗ Vấn cũng không có lập tức đáp lại, mà nhìn Lãnh An Thần một cái, chỉ thấy hai mắt anh nhắm nghiền, giờ khắc này, Đỗ Vấn hình như đã hiểu, chìa khóa đưa tới trong tay Đoan Mộc Mộc, Đỗ Vấn cũng không lập tức buông tay, mà nói nặng trịch: “Thiếu phu nhân chú ý an toàn.”
Đoan Mộc Mộc giật giật khóe môi, rất muốn cho anh một nụ cười an ủi, nhưng cơ thể của cô giống như cứng lại, căn bản cười không nổi.
Tiếng động cơ xe hơi vang lên, Lãnh An Thần chợt mở mắt, nhấc chân đi ra ngoài, nhưng anh chỉ thấy đèn màu đỏ bên dưới kéo ra đường vòng cung cô đơn trong bóng đêm…
Thân thể cao lớn của anh run lên, ngã hướng cột cửa, “Bà xã!”
“Tổng tài, ngài đừng lo lắng, bên cảnh sát đã bí mật theo dõi, hơn nữa trên xe cũng có định vị, an toàn của thiếu phu nhân nằm trong lòng bàn tay, huống chi người của mình còn âm thầm bám theo” Đỗ Vấn không phải an ủi, chuyện lớn như vậy, bọn họ tuyệt đối không thể nào tuỳ tiện.
Tuy nói như vậy, nhưng Lãnh An Thần ảo não đối với sự bất lực của mình.
Mỗi một phút mỗi một giây đều giống như bị kéo dài vô hạn, Lãnh An Thần không ngừng đi, hình như không như vậy, anh sẽ nổi điên.
Ước chừng qua nửa giờ, điện thoại Đỗ Vấn vang lên, anh nhanh chóng nhấn nghe, vẻ mặt lại phức tạp nhìn Lãnh An Thần.
Điện thoại mới vừa cắt đứt, Lãnh An Thần đi lên, “Thế nào?”
Đỗ Vấn hít sâu, “Người của chúng ta đã tìm được Tiểu Đường Tâm, chỉ là bé và Huân Huân đều bị trói chung một chỗ, hơn nữa trên người bọn trẻ có lắp trái bom…”
“…”
Thân thể cao lớn của Lãnh An Thần lảo đảo lui về phía sau một bước dài, tim như bị nhéo, một hồi lâu mới khạc ra mấy chữ, “Tên khốn kiếp này!”
So sánh với Lãnh An Thần khiếp sợ, Đỗ Vấn lại cau mày, “Tổng tài, tại sao ông ta lại đem Tiểu Đường Tâm cùng Huân Huân cột chung một chỗ?”
Tiểu Đường Tâm là đứa bé của Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần, coi như Lãnh Chấn Nghiệp giết bé, Đỗ Vấn cũng cảm thấy có thể lý giải, nhưng Huân Huân là máu mủ của Lãnh Chấn Nghiệp, hổ dữ không ăn thịt con, tại sao ông ta có thể độc ác thương tổn tới đứa con của mình?
Đỗ Vấn không nghĩ ra.
Lãnh An Thần lắc đầu, trong miệng lẩm bẩm, “Ông ta là cầm thú… Ông ta căn bản không phải người!”
Bên kia, Đoan Mộc Mộc đã đổi bốn buồng điện thoại, cô rời thành phố này bốn năm, đã sớm không phân rõ mình bây giờ ở chỗ nào!
Điện thoại bên người cô vang lên, đây là buồng điện thoại thứ tư, cô run rẩy nghe, liền nghe đối phương nói, “Vẫn đi về phía trước, đầu đường thứ ba quẹo trái, có một công trường bỏ hoang, sau đó xuống xe.”
Lòng bàn tay Đoan Mộc Mộc đều là mồ hôi, sau lưng cũng thế, cô nỗ lực duy trì tỉnh táo, nhưng mỗi lần nhận điện thoại, lòng của cô cũng sẽ níu chặt một phần, “Con gái của tôi đâu?”
“Cô lập tức có thể gặp được!” Đối phương nói xong, lại cúp điện thoại.
Đoan Mộc Mộc theo ông ta nói, nửa giờ sau, rốt cuộc đã đi đến địa điểm Lãnh Chấn Nghiệp nói, chung quanh đều là đổ nát, nhìn qua hiu quạnh, cũng rất dễ giấu người.
Lúc Đoan Mộc Mộc đang quan sát thì điện thoại di động lại vang lên ––
“Hiện tại xuống xe đi về phía trước, không cho quay đầu lại!”
“Tôi muốn nhìn thấy con gái tôi!” Lúc này Đoan Mộc Mộc ngược lại cảm thấy lạnh xuống.
“Được, cô ngẩng đầu nhìn!” Đầu kia sảng khoái đồng ý, Đoan Mộc Mộc gấp gáp nhìn, điện thoại di động nhất thời rơi xuống từ trong tay.
Cô chỉ thấy một cần trục tháp cách đó không xa, Tiểu Đường Tâm cùng một bé trai bị trói chung một chỗ, trên người hình như còn quấn cái gì, cách quá xa, cô nhìn không rõ lắm.
Điện thoại té rơi cũng không có mất NET, âm thanh đầu kia tiếp tục truyền đến, “Bây giờ cô có thể yên tâm đi cứu con gái cùng con trai cô nhé!”
Con trai?
Lãnh Chấn Nghiệp nói bé trai kia là Huân Huân, mặc dù cô không hoài thai mười tháng, dù sao vẫn là huyết mạch của cô, giờ phút này nghe Huân Huân cũng có nguy hiểm, trái tim Đoan Mộc Mộc như tê dại, giờ phút này càng thêm bấn loạn.
“Lãnh Chấn Nghiệp, ông vô sỉ, làm sao ông có thể…” Cô muốn nói tại sao có thể đem đứa bé của mình cũng đặt ở nơi nguy hiểm như vậy, có điều không đợi cô nói xong, đầu kia mở miệng lần nữa.
“Trên người bọn nó trói thuốc nổ, cô chỉ có 5 phút, cứu được bọn nó, các người liền một nhà bốn người đoàn tụ, không cứu được, vậy cô cùng con gái cô đoàn tụ ở một thế giới khác đi!” Lãnh Chấn Nghiệp nói xong, lại cười lạnh vài tiếng.
Thuốc nổ?
Tim Đoan Mộc Mộc như bị mổ xẻ…
Trong đầu cô cái gì cũng không có, chỉ có hai đứa bé trước mắt, cô chạy hướng đứa bé…
Nhưng cô không có chú ý tới, quá trình cô chạy về phía trước, xe phía sau đã bị khởi động.
Điện thoại bên Đỗ Vấn vang lên lần nữa, lần này tiếp xong, anh chỉ nói một câu với Lãnh An Thần, “Đi theo tôi!”
Xe chạy như điên ở trên đường, Đỗ Vấn vừa lái xe vừa nói, “Đồ đều bị cầm đi, nhưng cũng không phải Lãnh Chấn Nghiệp, xe bị ném ở bên ngoài, thiếu phu nhân đi cứu đứa bé.”
“Không phải nói có bom sao? Cô ấy cứu thế nào?” Lãnh An Thần chỉ hận mình không thể mọc cánh.
“Không có việc gì, người của chúng ta đã chạy tới, bọn họ


Polaroid