Tác giả: Nhất Vạn Vạn
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1343222
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3222 lượt.
khóc, mà hỏi cô, “Tại sao chú ấy không quan tâm con? Tại sao?”
Hai chữ ‘tại sao’ giống như là một cây đao ghim vào tim Đoan Mộc Mộc.
Cô cũng không biết tại sao Lãnh Chấn Nghiệp có thể độc ác như vậy, coi như đứa bé này là công cụ ông ta muốn lấy tiền lấy quyền, dù sao là cốt nhục của ông ta, làm sao ông ta lại độc ác buộc thuốc nổ?
“Không, Huân Huân…” Đoan Mộc Mộc vươn một cái tay, đem Huân Huân ôm vào trong ngực, “Mẹ chắc chắn muốn con.”
Nói xong, cô xem hướng Lãnh An Thần, rõ ràng nhìn thấy chán nản trong mắt bé, nhưng không có cách nào, cô không bỏ được đứa bé này, dù cô cực hận Lãnh Chấn Nghiệp, cũng không cách nào mặc kệ đứa bé này.
Lãnh An Thần nói không ra một câu, trong cổ họng giống như là nuốt tiêu, hơn nữa anh cảm thấy một loại hít thở không thông trước nay chưa từng có, cuối cùng chỉ có thể trốn chạy ra khỏi phòng bệnh.
“Mẹ, chú ấy là ba em gái đúng không?” Huân Huân không biết người lớn khổ sở, chỉ hỏi ra sự nghi ngờ của mình.
Đoan Mộc Mộc nhìn bóng dáng tông cửa chạy đi, cũng nói không thốt nên lời, chỉ có thể gật đầu.
Cô hiểu được lòng của Lãnh An Thần, cũng biết anh lúng túng, em trai anh lại gọi vợ anh là mẹ, đổi thành ai cũng không thể nào tiếp thu được.
Nhưng không có cách nào…
Giữa cô và Lãnh An Thần nhất định chỉ biết đường thẳng song song, đời này đều không thể giao, cho dù là giữa bọn họ có con gái, cuối cùng vẫn là kết cục như vậy.
Liên tiếp ba ngày, Lãnh An Thần cũng không có xuất hiện nữa, mà Tiểu Đường Tâm đã khôi phục la hét muốn gặp anh, đây chính là thân tình con gái, Đoan Mộc Mộc không ngừng nghĩ cách.
“Bảo bối, chú đẹp trai rất bận, về sau có thể sẽ không đến thăm chúng ta” Đoan Mộc Mộc xoa dịu con gái, nước mắt cũng đảo lưu trong lòng, quan hệ khó như vậy, liền cảm thấy không mặt mũi nào, huống chi là anh đây?
Xác thực, mặc dù Lãnh An Thần cứu thoát con gái, nhưng lại lâm vào một cái còn rối rắm kéo tâm xé phổi hơn so với bắt cóc con gái, thời gian ba ngày này, anh tựa như cá rơi trong vũng bùn, không ngừng giãy giụa, nhưng càng giãy dụa càng vùi lấp sâu.
Anh cứu đứa bé của bọn họ, nhưng người nào tới cứu anh?
Anh yêu Đoan Mộc Mộc, không bỏ được cô, huống chi bọn họ còn có con gái, nhưng anh biết lấy tính tình của Đoan Mộc Mộc tuyệt đối cũng không mặc kệ đứa bé kia, anh cũng rất muốn bỏ qua thân phận tiếp nhận đứa bé Huân Huân, nhưng mỗi khi anh đứng ở cửa phòng bệnh, nghe đứa bé kia gọi Đoan Mộc Mộc là mẹ, anh đã không tiếp thu được.
Ba ngày nay, anh không thể không đi bệnh viện, mà mỗi lần cũng sẽ như đào binh.
Rượu lạnh lẽo vào dạ dày, có thể làm cho anh ngủ, nhưng tỉnh lại, sự thật để cho anh khó chịu tồn tại như cũ, anh không muốn nghĩ, chỉ muốn quên, nếu như giờ phút này có thể có một cuộc mất trí nhớ thật tốt, như vậy có phải là anh có thể tiếp nhận cô và đứa bé của cô?
“Tổng tài, ngài không thể uống nữa” Ba ngày nay, Đỗ Vấn cơ hồ như hình với bóng cùng anh.
“Đỗ Vấn để cho tôi uống… để cho tôi uống…”Lãnh An Thần chém giết chai rượu.
Lúc hai người sắp tranh đoạt, điện thoại của Lãnh An Thần chợt vang lên ––
Đỗ Vấn từ trong túi đem điện thoại của anh lấy ra, sau đó nói câu, “Là điện thoại của thiếu phu nhân…”
Tay Lãnh An Thần bưng ly rượu run lên, mà Đỗ Vấn đã nhanh tay thay anh nhấn nghe, không phải Đỗ Vấn tự chủ trương, mà anh biết không làm như vậy, Lãnh An Thần chỉ biết trốn tránh.
Điện thoại bị thả vào bên tai Lãnh An Thần, anh vừa muốn né tránh, liền nghe được âm thanh củaTiểu Đường Tâm truyền đến, “Chú đẹp trai, con rất nhớ chú, làm sao chú không tới thăm con? Chú không thích Tiểu Đường Tâm, không cần Tiểu Đường Tâm nữa sao?”
Nháy mắt, trái tim Lãnh An Thần giống như bị tay nho nhỏ của Tiểu Đường Tâm gắt gao cầm, đau làm anh không thể hô hấp.
Đó là con gái của anh, anh hận không thể đem tất cả những thứ tốt nhất khắp thiên hạ cho bé, anh thương bé, yêu bé, tuy nhiên dũng khí gặp bé cũng không có.
Điện thoại bên kia, giọng nói nhu nhu của Tiểu Đường Tâm thành ác mộng đáng sợ nhất cùng muốn chạm lại không dám đụng sờ của Lãnh An Thần.
“Tổng tài, ngài không thể uống nữa” Điện thoại chẳng biết cắt đứt lúc nào, Đỗ Vấn thấy người đàn ông ở trước mắt lấy rượu phát tiết tựa như mãnh liệt, bắt đầu rót.
“Để cho tôi uống…”Lãnh An Thần cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ muốn say, chỉ có say, anh mới sẽ không nghĩ tới cô và con gái.
Nhìn anh như vậy, Đỗ Vấn thất vọng lắc đầu một cái, xoay người đi ra ngoài.
Xoay người, cô nhìn Huân Huân, có lẽ là đứa trẻ này có sức sống quá lớn, bé không ngừng đá chăn, cuộc sống về sau có bé, Đoan Mộc Mộc mới phát hiện đứa bé này mỗi đêm cũng sẽ đạp chăn, đi tới, đắp kín cho bé, cô nhìn chằm chằm bé.
Nếu như nói tồn tại của Huân Huân, cô còn có khúc mắc, đó chính là thiếu, bất luận như thế nào, bé đều là một phần trong cuộc đời cô, coi như cô cực hận Lãnh Chấn Nghiệp, nhưng đứa bé là vô tội.
“Chú đẹp trai…” Trong không khí phát ra một tiếng lẩm bẩm mơ hồ không rõ, Đoan Mộc Mộc nhìn s