XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Nhất Vạn Vạn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1343218

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3218 lượt.

sẽ giúp thiếu phu nhân” Đỗ Vấn khuyên lơn, nhưng dù là như thế, Lãnh An Thần còn gấp ra một thân mồ hôi.
“Bây giờ chúng ta đi đâu?” Xe lái một hồi, Lãnh An Thần mới phát hiện lộ trình không đúng.
Chỉ thấy giờ phút này Đỗ Vấn cười quỷ dị một tiếng, trên mặt lộ ra vẻ mặt nhẹ nhõm nhất mấy ngày qua, “Một hồi ngài sẽ biết!”
Xe dừng ở phi trường, Lãnh An Thần cùng Đỗ Vấn chạy tới, chỉ thấy máy bay đang chậm rãi cất cánh, lúc này Lãnh An Thần càng thêm không hiểu, “Đỗ Vấn, cậu làm sao vậy?”
Đỗ Vấn không nói gì, mà khoát tay áo nhằm vào máy bay, chỉ trong chốc lát liền nhìn thấy trên máy bay có một thang dây thả xuống, Đỗ Vấn liếc nhìn Lãnh An Thần, “Chúng ta đi lên.”
Mặc dù nói không biết Đỗ Vấn đang làm gì? Nhưng Lãnh An Thần vẫn hết sức tin tưởng anh ta, anh tóm lấy thang cuốn leo lên phía trên, cho đến khi bọn họ đứng ở trong buồng máy bay, thấy được người kia.
“Lãnh tiên sinh, đã lâu không gặp!” Đỗ Vấn vẫn chào hỏi lễ phép mười phần như cũ, mà sắc mặt của Lãnh Chấn Nghiệp như bị cái gì đánh thẳng vào, thay đổi mấy lần.
“Mày…mày… đi lên thế nào?” Giọng ông ta run rẩy, hình như bị bọn họ đột nhiên xuất hiện dọa, tiếp giống như là cảm thấy cái gì, hướng về phía trước thét lớn, “Người đâu, mau tới!”
Nhất thời có hộ vệ vọt ra, sáu người đàn ông áo đen, đầu đều trên 1m9, thân hình vạm vỡ.
“Mau ném bọn chúng xuống, mau!” Lãnh Chấn Nghiệp gầm nhẹ.
Chỉ rất là ngoài ý muốn, sáu hộ vệ không nhúc nhích giống như là mất thính giác, đúng lúc này, Lãnh An Thần đã sớm không nén được phẫn nộ của mình, tiến lên níu lấy cổ áo của Lãnh Chấn Nghiệp, quả đấm nặng nề rơi xuống.
Mấy phút sau làm một cỗ trùng kích, Lãnh Chấn Nghiệp phát hiện mình không thấy mây trắng, bốn phía chỉ còn lại xanh lá mạ.
“Chuyện gì xảy ra?” Ông ta bị đánh mũi mặt sưng phù, nhưng cũng không để ý, chỉ thấy tất cả nhân viên bên trong khoang đều đến đứng trước mặt ông ta, “Mày…mày…”
“Đỗ tiên sinh, nhiệm vụ của chúng tôi coi như hoàn thành rồi chứ?” Nhân viên trên máy bay nhìn về phía Đỗ Vấn, kể cả sáu hộ vệ trăm miệng một lời.
Giờ phút này, Lãnh Chấn Nghiệp hình như đã hiểu ra cái gì, chỉ là không đợi ông ta mở miệng, trên máy bay lại có một nhóm người đi lên, trên người ăn mặc đồng phục thống nhất, tay lạnh lẽo khảo rơi trên tay ông ta, “Lãnh Chấn Nghiệp tiên sinh, ông là kẻ khả nghi bắt cóc, ép buộc, lừa gạt của nhiều án kiện, hiện tại xin theo chúng ta về đồn cảnh sát.”
Lãnh Chấn Nghiệp nhìn hình cụ màu bạc trên tay. Thân thể mềm nhũn, ngồi phịch trên ghế ngồi phía sau lưng.
“Lãnh tiên sinh, phu nhân cùng đứa bé hiện tại đều đã an toàn rồi” Sau đó cảnh sát liền nhìn về phía Lãnh An Thần, mà anh cũng ngã ngồi ở một bên, nhưng hiện tại anh xụi lơ là thư giãn, do khẩn trương, hoảng sợ nên giờ yên tâm buông lỏng.
Từ phi trường trở về, Lãnh An Thần bị đưa đến bệnh viện, bởi vì Tiểu Đường Tâm cùng Huân Huân đều bị kinh sợ, bây giờ đang tiếp nhận kiểm tra trong bệnh viện.
Đẩy cửa phòng bệnh ra, Lãnh An Thần đầu tiên thấy chính là hình ảnh hai mẹ con ôm nhau, Tiểu Đường Tâm ôm cổ của Đoan Mộc Mộc, Đoan Mộc Mộc hôn mặt con gái, hình ảnh này có lẽ rất bình thường, nhưng giờ phút này nhìn thấy, trong nội tâm Lãnh An Thần lại là trăm mối cảm xúc ngổn ngang, anh thậm chí không dám lên tiếng, e sợ phá hư cảnh tốt đẹp đó.
“Làm sao chú không lễ phép như vậy, đi vào cũng không có gõ cửa?” Chợt, một âm thanh phá vỡ gian phòng tĩnh mật.
Lãnh An Thần nhìn sang nơi phát ra âm thanh, chỉ thấy trên giường bệnh khác, một bé trai có gương mặt giống như Đoan Mộc Mộc đang nhìn mình, trong ánh mắt kia mang theo không hữu nghị.
Anh nhận ra, bé trai này tên Huân Huân, là đứa bé của Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh Chấn Nghiệp.
Nghĩ đến cái này, Lãnh An Thần cảm thấy trái tim mới buông lỏng xuống lại chợt đau.
Mặc dù đứa bé này chỉ là một sản vật của vật lý, mà dù sao cũng là huyết mạch giữa cô cùng một người đàn ông khác, mà người đàn ông kia chính là cha anh, theo như phép tắc, anh và đứa bé này là anh em.
Bà xã của anh sinh anh em của mình, châm chọc như thế nào?
Lãnh An Thần chỉ lo quan sát Huân Huân, hoàn toàn không có chú ý tới ngay từ lúc Huân Huân mở miệng thì Đoan Mộc Mộc nhìn hướng mình, “Em không có biện pháp mặc kệ nó, dù sao nó là con em…”
Giọng nói của Đoan Mộc Mộc đem suy nghĩ bay xa của Lãnh An Thần thu hồi lại, anh nhìn hướng cô, rất muốn cười với cô, sau đó nói là được, nhưng cổ họng giống như bị một cái tay mắc kẹt, anh không nói được ra ngoài.
“Mẹ không phải cần thiết giải thích cùng chú ấy” Huân Huân ba tuổi cơ trí không giống đứa bé bình thường, từ trong ánh mắt của bé là có thể nhìn ra được.
Lãnh An Thần cau mày, chỉ thấy Huân Huân đã đứng ở bên cạnh Đoan Mộc Mộc, bá đạo tuyên bố, “Đây là mẹ cùng em gái cháu.”
“Huân Huân…” Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy lúng túng.
Nghe được giọng mẹ mang theo khiển trách, Huân Huân quay đầu nhìn về phía cô, “Có phải mẹ cũng không có ý định muốn con rồi hả?”
Một câu nói đau nhói lòng Đoan Mộc Mộc, cô nhớ thời điểm bọn họ hủy bom, Huân Huân cũng không có