Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.
ỡ dù một chút như giọt nước cũng phải dùng cả sông lớn để báo đáp, ta không có sông lớn đó cho nên không thể nhận bất kỳ một giọt nước nào của người khác.
Lục khung Y lại quan sát ta một phen, nhìn chằm chằm giày của ta hỏi ta: "Ngươi thật muốn đi Vân Thương sơn tìm ca ca ngươi?"
"Đúng vậy."
"Ngươi tên là gì?"
"Vũ Văn Lạc Trần."
Hắn quay đầu nhìn người trung niên một chút, thấy người trung niên đối với hắn nhẹ nhàng gật đầu, lại nhìn về phía ta. "Ta ngày hôm qua nhận được tin tức, nghe nói hắn mấy ngày trước xuất hiện ở Bắc Hoa Sơn.. . . . . "
"Thật sao?" Ta quả thật không thể tin được, cuống quít đến gần hắn dán lỗ tai gần chút, lại hỏi: "Ngươi nói hắn mấy ngày trước xuất hiện ở nơi nào?"
"Bắc Hoa Sơn."
"Cách nơi này có xa hay không?"
"Cũng không phải xa, cỡi ngựa ba ngày liền có thể đến."
Ta cố gắng tính toán tốc độ ta cùng lên ngựa đi đường có bao nhiêu chênh lệch, đáp án dĩ nhiên là: không có cách nào tính được! Đi một chút mới biết!
"Như vậy đi.. . . . . " Hắn ngừng một chút nói: "Ta vừa đúng lúc cũng muốn đến đó làm một chút chuyện, ngươi nếu như không ghét bỏ, chúng ta có thể cùng đường."
Bằng kinh nghiệm ta bị lừa, thời điểm nghe được loại từ ngữ như "vừa đúng lúc", "thật là có duyên", cách âm mưu quỷ kế cũng không xa. Ta lại nhìn xe ngựa khí phái sau lưng, trong lòng bắt đầu do dự.
"Lại đây ngồi ăn một chút gì, sau đó cùng lên đường thôi."
Thanh âm của hắn thân thiết làm ta một chút cũng không thể cự tuyệt, khiến cho người ta không tự chủ được sinh ra tin cậy.
Ta sờ sờ mấy khối bạc còn sót lại, dằn lòng tất cả đều móc ra đặt lên bàn.
"Ta chỉ có số tiền này."
Hắn sửng sốt một chút, ngược lại cười nói: "Chút tiền này còn chưa đủ trả tiền bàn thức ăn này đâu."
"Ta thật sự chỉ có chừng này! Ta mang tiền trên đường cũng xài hết."
"Cầm lại đi. Ta cũng không ngại nói với ngươi, ta nghe đồn ca ca ngươi võ công bất phàm, rất muốn làm quen với hắn. Vừa vặn gặp được ngươi, cho nên ta cảm thấy chúng ta cũng coi như có phần hữu duyên. . . . . . "
Thế nào nghe cũng cảm thấy rất giống như tên lường gạt, ta nuốt nuốt nước miếng ngồi ở bên cạnh hắn: "Ta không có tiền, cũng không đáng tiền, nếu như ngươi đem ta giao cho ta ca ca, hắn nhất định sẽ hảo hảo tạ ơn ngươi!"
Người trung niên bên cạnh Lục Khung Y đem một bộ bát đũa đặt ở trước mặt ta, nói: "Ăn đi, thiếu gia nhà ta không hoài nghi ngươi là tên lường gạt, ngươi lại coi hắn là bọn buôn người. Tiểu nha đầu này, gặp được thiếu gia nhà ta là phúc của nhà ngươi!"
Ta khẽ cắn răng cầm bát đũa lên, vì có thể nhìn thấy ca ca ta, ta quyết định đánh cuộc lần này, liền đánh cuộc trên thế giới này không có nhiều tên lường gạt như vậy!
********************************************
Ăn cơm xong, ta mới vừa leo lên xe ngựa, Lục Khung Y liền hướng về phía cái nệm êm tuyết trắng ta ngồi nhíu lông mày một cái, tiện tay vén tà áo màu trắng của hắn lên, giống như là sợ bị quần áo dơ của ta cọ đến, ta cuống quít dời về sau, ngồi xa một chút.
Thật ra thì ca ca cũng có thói quen này. Hắn vừa thấy được đồ không sạch sẽ lông mày thanh tú sẽ nhíu lại một chỗ, không tự chủ tránh né. Bất quá hắn chưa bao giờ chê ta bẩn, thường thường sẽ dùng ống tay áo màu trắng lau mặt bẩn cho ta. Hắn cũng giống Lục Khung Y, ở bên ngoài ăn cái gì nhất định mang theo bát đũa của mình, nhưng hắn cũng không để ý nước miếng của ta chảy vào trong chén của hắn.
Đưa tay sờ sờ bát đũa trong bao đồ của ta, lần này hắn quá vội vàng thậm đã chí quên mang.. . . . .
Đi qua một cái chợ, Lục Khung Y vung mành xe ngựa lên nói người trung niên kia: "Văn Luật, trước mang nàng đi mua một bộ quần áo."
"Không cần." Ta co quắp khoát tay.
Văn Luật căn bản không chú ý tới sự cự tuyệt của ta, trực tiếp ôm ta xuống xe đi vào một gian hàng.
"Thiếu gia nhà ta thích sạch sẽ, trong mắt không tha cho một hạt bụi, ngươi ở trước mặt hắn nhất định phải phải sạch sẽ chút.. . . . . Còn nữa, đồ của hắn ngươi ngàn vạn lần đừng đụng vào, nhớ chưa?"
"Nhớ."
Văn Luật chỉ chỉ thợ may trong cửa hàng hỏi ta: "Thích bộ nào tự mình chọn."
Ta đi về phía một bộ y phục trên kệ đối diện, ta chưa từng thấy qua y phục xinh đẹp như vậy, tầng trong là tơ lụa màu hồng thật mỏng, bên ngoài bao phủ một tầng lụa mỏng màu trắng nhạt, giống như quần áo của tiên tử trên trời. Muốn đưa tay sờ sờ, lại lo lắng mình sẽ làm dơ đồ của người ta.
"Thích không?"
Ta lắc đầu, tay không tự giác lặng lẽ đụng vào một bên ống tay áo kia, thực mềm mại.. . . . . Kể từ khi ca ca bị đánh đến thương tích khắp người vì một cái vòng ta muốn, ta liền không nói với hắn muốn qua bất kỳ vật gì, mỗi lần nhìn thấy nữ hài nhi mặc y phục xinh đẹp đi trên đường, ta chỉ có thể len lén giật nhẹ y phục vừa cũ lại rách nát của mình, hướng về phía dưới cắn chặt đôi môi, làm bộ như không để ý chút nào ngẩng đầu lên.
Văn Luật tựa hồ nhìn thấu tâm tư của ta, lấy quần áo xuống nhét vào trong lòng ta: "Vào phòng trong thay, rửa mặt gội đầu luôn đi."
"A!"
Nhận lấy y phục, ta vội vàng chạy vào ph