Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Độc

Cô Độc

Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341156

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1156 lượt.

mộng cảnh này ta đã trải qua quá nhiều, nhiều đến quên mất tư vị vui sướng . . . . . .
Xe ngựa chậm chạp bắt đầu khởi hành, ta không tự chủ dời về phía trong góc, cách Tuyết Lạc một khoảng.
Thật ra xe ngựa rất rộng, không biết tại sao cùng Tuyết Lạc ngồi trong xe, cho ta có chút cảm giác chật chội.
Hai hàng lông mày của nàng buông xuống, như mất hồn nhìn đường nhỏ phía trước, đôi tay vò nhàu y phục của mình cũng không biết.
Có một loại nữ nhân, cho dù ngươi vô cùng không thích nàng, nhìn thấy nàng ưu thương thì cũng sẽ có cảm giác khổ sở theo nàng.
Tuyết Lạc chính là nữ nhân như vậy.
Cho nên đối mặt với nàng, ta ngay cả ghen tỵ cũng không có dũng khí!
***********
Xe ngựa đi hơn nửa ngày, chúng ta tìm khách quán nghỉ chân.
Vừa vào cửa, chưởng quỹ vội vội vàng vàng đã chạy tới, cười đến mắt cũng không nhìn thấy.
"A nha! Sáng sớm nay nghe thấy chim khách kêu, thật không nghĩ tới là Vũ Văn công tử đại giá quang lâm. . . . . . Tiểu Lâm, mau đưa người lên lầu, đừng quên dọn dẹp phòng hảo hạng!"
Ca ca từ trong lòng ngực lấy ngân phiếu ra đưa cho hắn, chưởng quỹ cầm ngân phiếu, mắt mở cơ hồ rớt ra, đối với ngân phiếu này nhìn mấy lần, mới lấy lại tinh thần.
"Ngài còn có gì phân phó? Có muốn ta bảo những người khác ra ngoài hay không?"
"Không cần, như vậy là được rồi."
Mới vừa ngồi xuống gian giữa không bao lâu, trên bàn liền dọn lên rất nhiều thức ăn.
Ta nhìn ca ca săn sóc giúp Tuyết Lạc gắp thức ăn, nhìn hắn vì Tuyết Lạc lấy ra từng chiếc xương cá, món ngon đầy bàn nhất thời vô vị tẻ nhạt.
Ta ngơ ngác khuấy tô cháo tổ yến trước mặt.
"Làm sao ngươi không ăn? Không hợp khẩu vị?" Thấy hắn đưa mắt hỏi thăm nhìn về phía ta, ta miễn cưỡng uống một hớp, cháo cũng nghẹn lại ở yết hầu, thế nào cũng không nuốt trôi.
"Ta không muốn ăn!" Ta đem tổ yến còn dư lại đẩy tới trước mặt hắn, "Còn dư lại ngươi giúp ta ăn đi."
Hắn liếc mắt nhìn cháo bị ta khuấy lên, nhắm mắt lại múc một muỗng đặt vào trong miệng.
Tuyết Lạc trừng to mắt mà nhìn hắn ăn cháo, mới nuốt nước miếng một cái, dáng vẻ xem ra đặc biệt thống khổ: "Uống không được cũng không cần miễn cưỡng. . . . . ."
"Mùi vị không tệ, so với ta nghĩ đến tốt hơn nhiều."
Ta vội hỏi: "Ngươi không uống qua sao?"
Hắn nhàn nhạt lắc đầu, cúi đầu tiếp tục uống.
Tuyết Lạc thay hắn giải thích: "Hắn đến giờ đều không ăn tổ yến, nói là nhìn cũng thấy không trôi."
"A, ta nghe nói tổ yến này là nước bọt chim yến vàng kết chung với lông vũ. . . . ." Ta nhìn thấy tay hắn cầm cái muỗng dừng lại, hầu kết khẽ nhúc nhích, tâm tình nhất thời trở nên tốt hơn, cười nói: "Nghe nói còn có loại chim yến không biết ăn gì, khạc ra đều mang máu, cho nên bên trong có tơ hồng, gọi là huyết yến. . . . . ."
Hắn dùng thời gian dài mới nuốt xuống ngụm tổ yến cuối cùng, lúc ngẩng đầu sắc mặt đỏ lên, có thể thấy được nhẫn nại tương đối khổ cực.
"Mùi vị có ngon không?" Ta hỏi.
Hắn nói với tiểu nhị đứng bên canh đang trộm cười: "Cho một chén huyết yến." Sau đó hắn xoay mặt cười với ta, cười đến tương đối âm hiểm: "Ngươi dám uống thử không!"
"Có gì đặc biệt hơn người!" Ta ưỡn ngực lên, khẩu khí oai phong lẫm liệt nói: "Tiểu nhị, cho hai chén!"
Tuyết Lạc cố nín cười, nhỏ giọng nói với ta: "Xem ra tình cảm huynh muội các ngươi thật rất tốt, ta biết Sở Thiên lâu như vậy, chính là bát đũa của ta hắn cũng sẽ không dùng, chớ nói chi là để cho hắn ăn đồ còn dư lại."
"Ngươi không biết. . . . . ." Ca ca nói: "Nàng lúc nhỏ rất thích đem đồ mình ăn còn dư lại để vào trong chén của ta, ta không ăn, nàng liền khóc lớn. . . . . . Khóc đến khi ta ăn xong mới thôi."
"Không có!" Ta bất mãn phản bác.
"Khóc xong còn phải dùng tay áo của ta lau nước mắt, làm cho bẩn chết."
Thấy vẻ mặt hắn như vậy, ta tức giận nắm lấy tay áo hắn lau miệng. "Ta liền lau, như thế nào? !"
Hắn nhìn ta, ánh mắt tầng tầng khói sóng lay động. . . . . .
Sau đó, hắn giơ tay lên, dùng vị trí đó nhẹ nhàng lau môi của hắn.
Ta cố gắng không để cho mình suy nghĩ lung tung, nhưng môi mỏng màu hồng của hắn, tràn đầy hấp dẫn, khiến ta nhớ lại nụ hôn trên đỉnh núi, giữa răng môi đụng chạm, tội nghiệt kích tình. . . . . .
Nếu như hắn chỉ xem ta là muội muội, nụ hôn kia coi là gì!
Trong thoáng chốc, hai chén tổ yến bưng lên, bên trong quả nhiên mang theo tia máu đỏ tươi . . . . . .
Đừng nói ăn, vừa nhìn liền muốn nôn. . . . . .
***********
Ban đêm, ta làm thế nào cũng không ngủ được, len lén chạy đến bên ngoài cửa phòng ca ca, đang do dự nên nói gì, chỉ nghe thấy thanh âm êm ái của Tuyết Lạc từ bên trong truyền ra.
"Tại sao? Chúng ta không phải nói sẽ trở về Hạnh Lâm cốc."
"Ta chưa nói không đi, ta chỉ là muốn mang Tiểu Trần trở về làng chài ở một thời gian ngắn, hảo hảo phụng bồi nàng. . . . . ." Là thanh âm của ca ca.
"Ngươi là vì nàng, hay là đang trốn tránh ta?"
"Tuyết Lạc, chúng ta ở chung một chỗ lâu như vậy, ta đối với ngươi như thế nào ngươi vẫn không rõ?"
"Ngươi mỗi tháng đều nói đến Lục gia gặp Tiểu Trần, nhưng nàng nói nàng