Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1341151
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1151 lượt.
u, hô hấp đều đặn thông suốt.
"Đã nói với ngươi bao nhiêu lần: ngươi không chống đỡ được, ngươi lại không tin, không nên gắng chịu đựng loại hành hạ này." Mạnh Mạn thấy ca ca không trả lời, lại nói: "Ngươi có biết tất cả những người không lấy được giải dược, cuối cùng đều lựa chọn tự sát! Bởi vì này loại độc này khiến người sống không chịu được hành hạ."
"Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm!"
Mạnh Mạn đẩy hắn ra, giận đến cả người run rẩy: "Đúng! Sống chết của ngươi cùng ta có quan hệ gì đâu, muốn chết nên chết xa một chút."
Ta thấy Mạnh Mạn muốn rời khỏi, cuống quít tiến lên ngăn nàng lại khuyên nhủ: "Mộng cô nương, ngươi đừng tức giận, hắn là quá đau mới có thái độ này. . . . . ."
Nàng che mặt, ta nhìn không rõ nét mặt của nàng, chỉ cảm thấy ánh mắt nàng nhìn ta sắc bén như đao.
"Ta còn cho là Tuyết Lạc, nguyên lai là ngươi!"
"Y thuật của ngươi cao minh, liền cứu hắn đi!"
"Ngươi cho rằng ta không muốn? Loại thuốc này luyện từ một loại hoa độc Ba Tư, không có thuốc nào chửa được. . . . . . Muốn hóa giải đau đớn nhất định phải không ngừng uống thuốc, độc để càng lâu càng sâu. . . . . ."
"Mạnh Mạn!" Ca ca cáu kỉnh cắt đứt lời nói phía sau của nàng.
"Ngươi rống cái gì? Ngươi nếu đã sợ nàng thương tâm, cũng đừng uống thuốc này!" Nàng nặng nề bước chân trở về bên cạnh ca ca, "Loại nam nhân như ngươi nên để cho đau chết!"
"Nếu như không có cách nào giao phó với chủ nhân, ngươi cho rằng ta sẽ không?"
"Ngươi!" Mạnh Mạn giận đến vung tay lên, đến giữa không trung lại thu hồi lại.
Không nghĩ tới nàng quay người lại, một bạt tai đánh vào trên mặt của ta.
Ta choáng váng, ngã nhào trên đất, trên mặt một chút cũng không cảm thấy đau, bởi vì đã chết lặng.
Trước mắt đều là đom đóm đung đưa, cái gì cũng không nhìn thấy, chỉ nghe chung quanh khắp nơi đều là tiếng kiếm va chạm.
Chờ ta trở lại bình thường, cố gắng đứng lên, liền nhìn thấy kiếm của ca ca để ngang cổ họng của Mạnh Mạn.
Toàn thân hắn đều là sát khí bức người.
Lười kiếm từ từ cắt vào chiếc cổ trắng nõn của Mạnh Mạn, máu theo kiếm của hắn chảy xuôi, giọt giọt rơi trên mặt đất.
"Ta biết ngươi sẽ không! Ngươi không nỡ giết ta!" Nàng vẫn không sợ hãi nhìn hắn.
Ca ca cũng nhìn nàng, lực đạo trên tay giảm đi.
"Cút! Nếu còn có lần sau nữa, ta tuyệt đối sẽ không hạ thủ lưu tình."
Hắn lấy ra kiếm, bước nhanh đi tới trước mặt ta, sờ sờ mặt của ta: "Đau không. . . . . ."
"Ta không sao! Mộng cô nương không dùng lực nhiều." Ta cười nói: "Nàng lợi hại như vậy, nếu như dùng toàn lực, ta đã sớm chết rồi!"
Mạnh Mạn sờ sờ vết thương của mình, máu nhiễm đỏ cả ngón tay mảnh khảnh. "Vũ Văn Sở Thiên, ta chưa từng thấy qua nam nhân nào vô tình hơn ngươi."
Ca ca đưa lưng về phía nàng, vừa giúp ta xoa mặt, vừa nói: "Ta vô tình hay không không liên quan gì tới ngươi, chủ nhân có tình với ngươi là được!"
"Ngươi. . . . . . Làm sao biết?"
"Ngươi cho ta là người mù?!"
Mạnh Mạn đột nhiên xông lại, kéo ống tay áo của hắn, vẻ thẹn đầy mặt: "Sở Thiên, ta làm tất cả đều là vì ngươi!"
Lúc nàng nói chuyện như nữ hài nhi chịu ủy khuất, cầu xin người khác trìu mến.
Ngay cả ta cũng có thể cảm nhận được được tình thắm thiết của nàng, ca ca lại rút cánh tay ra, vẻ mặt giễu cợt nói: "Tỉnh lại đi, ngươi cảm thấy ta sẽ tin sao?"
Mạnh Mạn buông tay ra, lui về phía sau một bước, không nói thêm gì nữa.
Tựa hồ muốn nói điều gì, nhưng do dự một chút, không nói ra miệng, thân hình lóe lên, từ cửa sổ bay ra ngoài.
Sau khi nàng đi, ta tinh tường nhìn thấy trên mặt đất có một giọt nước mắt, ánh trăng chiếu vàng rực.
"Ca, nếu ta là Mạnh Mạn cũng sẽ nổi giận."
Hắn mắt điếc tai ngơ, bế ngang ta đi tới bên giường, đặt ta lên giường.
Sau đó, hắn cởi áo khoác xuống, nằm ở bên cạnh ta.
Ta mất sức lực thật mới hồi tưởng lại được, nuốt nuốt nước miếng nói: "Nàng ấy thích ngươi, ngươi nhìn không ra sao? Tại sao phải trêu tức nàng?"
Hắn đưa cánh tay từ dưới thân vòng chắc qua vai ta, để cho ta nằm ở trước ngực hắn, sợi tóc tán loạn trên mặt hắn.
Đây là tư thế ngủ ta thích nhất khi còn bé, mỗi lần tựa vào trước ngực hắn sẽ đặc biệt dễ dàng ngủ.
Nhưng bây giờ, cùng hắn ôm nhau nằm trên giường, một màn trên giường hai năm trước đều quay về trong đầu, khí huyết cả người đều chảy ngược, toàn thân không có một chỗ nào không cứng ngắc.
"Ngươi quá đơn thuần! Cái thế giới này không có ai thật lòng đối tốt với ngươi, trừ phi ngươi có giá trị lợi dụng." Hắn thấy ta còn ở trong trạng thái đình trệ ngờ nghệch, không có phản ứng, cho rằng ta nghe không hiểu, lại giải thích: "Nàng ra vẻ có tình ý đối với ta, bất quá là muốn ta có thể giúp nàng thay thế được chủ nhân, nắm trong tay Dạ Kiêu. Ta hiện tại không giết nàng, cũng là bởi vì chỉ có nàng mới có thể đến gần chủ nhân, nhìn thấy diện mạo thật của hắn, hơn nữa, chỉ có nàng có thể giúp ta tra rõ là ai bỏ tiền lấy mạng cha mẹ."
"Bộ dáng của nàng, giống như thật rất thích ngươi."
"Nha đầu ngốc, đừng dễ dàng tin tưởng người khác, lòng người rất hiểm ác."
Ta ng