The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Đơn Vào Đời

Cô Đơn Vào Đời

Tác giả: Dịch Phấn Hàn

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.

t nước nhưng quả thực là rất khó uống.
Đúng lúc tôi đang nhăn nhó, thì Hứa Lật Dương đi mua thuốc về.
Tôi lại một lần nữa cảm thấy xấu hổ vì những suy nghĩ linh tinh của mình.
Hứa Lật Dương nhìn thất bát nước gừng. Dịch Trì cất tiếng nói như muốn thanh minh cho hành động của mình: "Cái này có thể có tác dụng vì thế mình tiện tay đun thử xem."
Mặt Hứa Lật Dương bỗng nhiên biến sắc nhưng lại trở lại vẻ tự nhiên ngay lập tức. Sự thay đổi trên sắc mặt của Hứa Lật Dương, tôi nhìn rất rõ. Trong lòng bỗng thấy sợ hãi, tuy tôi và Dịch Trì chưa làm gì, thậm chí chỉ nói với nhau có hai câu.
Nhưng thực tế người đang yêu rất nhạy cảm.
Hứa Lật Dương bê bát nước gừng lên, dịu dàng nói: "Bé yêu ngoan nào, bé yêu không sợ đắng nhỉ? Uống được là sẽ đỡ ngay."
Tôi cố gắng uống thử tiếp nhưng rất khó uống.
Lúc này Hứa Lật Dương bỗng nhiên nói: "Anh có cách làm cho thứ nước này không khó uống nữa. Dịch Trì, cậu có thể ra ngoài một lúc được không?
Tôi và Dịch Trì đều ngẩn người ra. Dịch Trì cười nói: "Để bạn học tập tí nào, sau này có người yêu cũng có thể biểu hiện chứ."
Hoá ra Dịch Trì chưa có người yêu. Câu nói đó nhanh chóng được tôi cho vào bộ não xử lý thông tin.
Hứa Lật Dương tự uống một ngụm, sau đó đưa đầu lại gần, rồi hôn tôi. Anh dùng cách này để cho tôi uống.
Tôi bỗng giật nảy người. Hứa Lật Dương giữ chặt lấy miệng tôi, tôi đàng phải nuốt xuống.
Đợi đến lúc uống xong, tôi mới phát hiện ra Dịch Trì đã không còn ở trong phòng nữa.
Tôi chợt hiểu là Hứa Lật Dương đã cố tình làm như thế, để Dịch Trì nhìn thấy. Nghĩ vậy, tôi rất bực mình, rất ghét cách làm này của Hứa Lật Dương. Mặc dù chẳng có lí do gì.
Tôi cầm bát nước gừng mà Dịch Trì nấu cho, uống một hơi hết sạch.


38. Nói không với S.E.X
Lúc tôi bắt đầu đỡ sốt, Hứa Lật Dương đề nghị chúng tôi ra ngoài tìm một nhà nghỉ để ở.
Nguyên nhân là do trời quá lạnh, ở chỗ của Dịch Trì không đủ chăn đệm. Tất nhiên tôi chỉ có thể nói đồng ý, chứ không thể khóc, nói là em không muốn chuyển ra ngoài, em thích sống ở đây, em thích được nhìn thấy Dịch Trì.
Và thế là Hứa Lật Dương tìm một nhà nghỉ nhỏ ở gần trường. Loại nhà nghỉ nhỏ này ở khắp nơi trên cả nước, xung quanh các trường đại học, đâu đâu cũng có. Là nơi hẹn hò của những cặp tình nhân.
Chúng tôi tìm được một nhà nghỉ trông khá sạch sẽ. Diện tích phòng không lớn lắm, 80 tệ một tối, cái gì cũng có.
Đây là lần đầu tiên tôi đi vào "nhà nghỉ". Hai chữ này viết kiểu gì cũng thấy nó không thuận mắt. Có cảm giác chỉ cần nói đến hai chữ "nhà nghỉ" là chẳng bao giờ có việc gì đàng hoàng. Không phải bán dâm thì cũng là ngoại tình. Không biết mọi người có cảm giác đó không.
Ban ngày Hứa Lật Dương đưa tôi đến trường hoặc là đi thăm thú thành phố. Buổi tối chúng tôi về đó ngủ.
Tối đầu tiên, lúc Hứa Lật Dương hôn tôi rồi dần ôm chặt lấy tôi. Lúc tay anh động vào ngực tôi, tôi giật mình đẩy anh ra.
Mặt Hứa Lật Dương đỏ bừng lên, luôn miệng nói: "Anh xin lỗi, anh xin lỗi mà."
Tôi nhìn anh, không biết nói gì, chỉ có cảm giác bất an, thậm chí thấy có gì đó hơi bẩn thỉu.
Đối với đại đa số các bạn học cùng lứa với tôi, trường đại học là một đường ranh giới. Thời phổ thông, một nam một nữ cùng ở trong một phòng, dù họ có làm gì cũng không nghĩ là họ có s.e.x. Chỉ nhiều lắm là nói nhưng lời yêu đương, bộc lộ những nỗi nhớ nhung mà thôi.
Lứa của chúng tôi được tận mắt chứng kiến thấy sự cởi mở về s.e.x nhưng trong thâm tâm tôi luôn cảm thây quan hệ tình dục là một việc không an toàn. Tôi quá thiếu cảm giác an toàn, rất nhiều lúc cảm thấy lo sợ một cách vô căn cứ.
Tuy tôi có tò mò về chuyện quan hệ tình dục nhưng lại không hề tin rằng việc trải qua chuyện đó và những sung sướng mà chuyện đó đem lại sẽ có thể bù đắp những khổ đau mà tôi từng phải chịu đựng.
Tôi sợ đau khi chúng tôi quan hệ tình dục, tôi sẽ mất đi cảm giác an toàn, sợ sau đó tôi sẽ mất anh ấy thậm chí còn mất nhiều thứ khác nữa. Đối với một cô bé mười tám tuổi như tôi, rào cản không phải là từng lớp quần áo mặc trên người mà là chiếc áo giáp bảo vệ mình. Cho đi càng nhiều thì thứ nắm được trong tay càng ít.
Có thể có người coi đó là bình thường nhưng tôi thực sự cảm thấy đó là một vấn đề, thậm chí là sợ hãi.
Tôi sợ sau khi cho đi, từ đó trở đi cả hai sẽ bị lún vào vũng bùn của dục vọng.
Tôi sợ sau khi quan hệ, thứ mà anh ấy yêu chỉ là yêu cơ thể tôi.
Tôi sợ tình yêu từ đó sẽ không còn trong sáng nữa, sợ tình yêu trong như thuỷ tinh của tôi bị vỡ vụn.
Tôi sợ ngộ nhỡ chia tay, chẳng được kết quả gì, sau này tôi không dám nhìn mặt chồng tôi, sợ không được một người đàn ông toàn tâm toàn ý yêu mình.
Tôi sợ có bầu, sợ nạo phá thai, sợ các bệnh phụ khoa, sợ đau đớn vào lần đầu tiên.
Có lẽ, những thứ mà tôi sợ, quá nhiều. Đối diện với s.e.x, tôi không đủ dũng cảm. Điều này không liên quan đến việc bảo thủ hay lý trí bởi vì tôi quá yêu bản thân mình.
Chỉ là vì tôi yêu người ta không nhiều, yêu quá ích kỉ, lúc nào cũng tính thiệt hơn được mất. Không dám hy sinh hết mình, c