Tác giả: Dịch Phấn Hàn
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341360
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1360 lượt.
hai việc: thứ nhất, sách chắc chắn là em đã trả lại thư viện rồi; thứ hai, người chửi người đánh chính là cô thủ thư ở chỗ thầy.” Tôi giả bộ vô tội giải thích với thầy quản lý.
“Mày nói điêu!” Bà thủ thư béo ịch lại nhảy dựng lên.
Tôi định xông vào cãi cho đến cùng nhưng vì mục đích cuối cùng nên vẫn cố gắng kìm nén.
Quay người lại nhìn thấy một người con trai đã chứng kiến cuộc cãi nhau của chúng tôi từ đầu đến cuối, tôi liền giả bộ vô tội chỉ vào người con trai đó nói: “Bạn này đã chứng kiến hết cả, bạn ấy có thể làm chứng.” Tôi rất tự tin nói ra câu đó. Bởi vì tôi tin là người con trai đó chẳng có lí do gì mà lại từ chối giúp một cô gái trẻ như tôi để giúp đỡ một bà thủ thư béo ịch suốt ngày quát tháo sinh viên chúng tôi, coi chúng tôi chẳng ra cái gì. Cứ thế này mà cãi nhau với bà thủ thư thì chẳng bao giờ kết thúc được.
Nhưng chỉ cần người con trai đó đứng ra làm trọng tài, tôi tin là tôi sẽ thắng. Bà thủ thư nói không có lý gì, tại sao tôi lại phải khách khí với bà ấy cơ chứ? Đối với những người vô liêm sỉ như bà thủ thư này thì cần phải có cách cao tay hơn để trị. Tôi đưa ánh mắt cầu cứu nhìn cậu con trai kia, cố gắng dùng ánh mắt để truyền tải thông điệp: Bạn ơi, cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân đã đến rồi.
Cậu con trai đó bước lại gần chỗ chúng tôi, vô cùng chân thật nhìn thầy quản lý, thao thao bất tuyệt nói: “Những người như cô thủ thư đấy thực sự đã làm xấu đi hình ảnh của thư viện. Lúc em chuẩn bị trả sách, bạn gái này trông rất đáng thương. Bạn ấy chỉ hỏi có vài câu thôi mà cô thủ thư đã mắng bạn ấy, dùng tay chỉ thắng vào mặt bạn ấy. Em cũng nhìn không vừa mắt, nếu như thầy không đến thì em đang định gọi 110 để báo cảnh sát rồi.”
Tôi phối hợp tác chiến bằng cách làm cho mắt ướt đẫm nước. Chỉ cần khóc là có thể khóc được ngay, mà còn có thể khóc rất thảm thương, làm động lòng chắc ẩn của người con trai. Thầy quản lý lập tức xin lỗi chúng tôi, bà thủ thư định nói gì đó nhưng đã bị thầy quản lý gọi về phòng. Thầy quản lý gọi một người khác đến đưa chúng tôi đi kiểm tra trong kho sách có đúng là quyển đó đã trả hay không.
Không uổng công đấu tranh đến cùng, sau một hồi tìm kiếm, tôi đã tìm thấy quyển sách Bốn năm phấn hồng mà bà thủ thư béo ịch cứ leo lẻo cái miệng nói là chắc chắn tôi chưa trả. Cứ như là làm người chết trong quan tài sống lại, quyển sách tìm được đã là bằng chứng xác thực cho cách thức làm việc tắc trách của bà thủ thư. Cuối cùng tôi đã được một lần vênh váo mặt mày trước mấy bà thủ thư già ở thư viện.
Tôi như trút bỏ được gánh nặng, xuống tầng một đến tủ gửi đồ lấy túi. Bỗng có người đập nhẹ vào vai tôi từ phía sau ngoảnh lại nhìn thì ra là người anh hùng vừa cứu mỹ nhân lúc nãy. Nhìn kĩ, anh ta có đôi mắt một mí và đôi môi mỏng, đúng kiểu con trai mà tôi khá thích. Anh ta đứng đó rồi nói với tôi: “Xin chào người đẹp. Tôi muốn làm quen với bạn, có được không?”
“Ồ!”
“Tôi muốn biết số điện thoại của bạn.”
“Ừ…m!”
“Sao bạn không nói gì vậy?”
Tôi cười, có thể là anh ta không biết, tôi không thích những anh chàng quá chủ động bởi vì sự tấn công của những anh chàng đó làm tôi cảm thấy không được an toàn. “Tôi đã biết bạn là Thuỷ Tha Tha.” Anh ta nói tiếp.
Tôi vô cùng kinh ngạc nhìn anh ta: “Làm sao mà bạn biết được?”
“Bạn nói cho tôi biết số điện thoại của bạn đi, tôi sẽ nói cho bạn biết tại sao tôi lại biết tên bạn. Điều đó sẽ đem đến cho bạn một niềm vui, còn nếu không bạn sẽ bị thiệt đó!” Anh ta nói với vẻ mặt đắc thắng.
Tôi rất muốn biết tại sao anh ta lại biết tên tôi, vì thế đã đọc: “8888xxxx”
Không ngờ anh ta rút điện thoại ra bấm số điện thoại phòng tôi, rồi lên tiếng hỏi: “Cho tôi gặp Thủy Tha Tha.”
Anh ta muốn chứng thực số điện thoại mà tôi vừa đọc. Bỗng nhiên tôi cảm thấy hơi bực mình, có thể anh ta thấy biểu hiện của tôi ở thư viện nên cho rằng việc nói dối đã trở thành một tính cách của tôi, nghĩ thế tôi quay người đi thẳng. Anh ta kéo tay tôi lại: “Thẻ thư viện của bạn này! Lúc nãy bạn đánh rơi, tôi nhặt cho bạn đấy!”
Lương Triết và Thuỷ Tha Tha đã làm quen với nhau như vậy. Năm đó anh ta học năm thứ ba, khoa Thông tin điện tử. Tôi là sinh viên năm thứ nhất. Tôi hôm đó Lương Triết gọi điện cho tôi. Bây giờ chẳng còn nhớ là chúng tôi đã nói những gì nữa rồi, chỉ nhớ câu đầu tiên anh ta hỏi tôi là: “Em đã có người yêu chưa?”
Tôi do dự một lúc rồi hỏi lại: “Anh hỏi điều đó làm gì?”
Bên kia đầu dây anh ta cười nói: “Không có gì, em không muốn trả lời thì đừng nói.”
Tôi hỏi lại: “Anh có người yêu chưa?”
“Anh có rất nhiều người yêu, có điều đã ở thì quá khứ rồi.” Đầu dây bên kia anh ta cười có vẻ hơi phô.
Gặp phải thằng có tính lăng nhăng rồi. Tôi nghĩ. Nhưng cũng tốt, có lẽ đây là một đối tượng tốt để tôi đỡ cô đơn. Khi đó, tôi không thích Lương Triết nhưng cũng không ghét anh ta, chỉ có điều trong lòng có chút bất an bởi vì tôi hiểu là mình đang không chịu an phận. Một phần lí do của cảm giác bất an là vì Hứa Lật Dương. Khi đó tôi vẫn còn đang yêu anh, yêu thực sự. Tôi nhớ anh, hay ngắm ảnh anh, tối nào cũn