Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2239 lượt.

n bộ quần áo để vào trong hòm, còn mấy thứ thượng vàng hạ cám gì đó thì cho vào hộp giấy, chỉ đau đầu nhất là đống sách vở, dùng dây thừng buộc chặt, được ba chồng lớn, cô không còn sức mà dịch chuyển nữa, nói gì tới vác đồ đi xuống lầu. Tuy rằng cũng có bạn nam giúp đỡ, nhưng mà bọn họ cũng nhiều đồ, nhất thời nhiều việc, vì thế đành mời Vệ Khanh tới đảm đương chức vụ cu li.
Hôm chuyển nhà, đồ đạc đầy úp, đám người đông đúc, hành lý chờ khuân đi xếp chật sân, dường như không có chỗ để đi, ai nấy đều thở không ra hơi. Không có người chỉ huy, gần như toàn bộ mọi người đều đi vào thang máy, vào không được mà cũng không thể lui. Vệ Khanh không có cách nào khác, đành phải bê đồ đạc đi cầu thang bộ. Chu Dạ cầm theo một số thứ đuổi theo, thiếu chút nữa mệt mỏi mà nằm úp xuống. Hai người đều mướt mát mồ hôi.
Đến kí túc mới, vẫn cứ chật chội bế tắc như vậy. Trong lúc hỗn loạn còn làm mất đồ. Chu Dạ tìm kiếm khắp nơi, mới phát hiện bị người ta đá vào vũng nước. Chờ khi đem toàn bộ đồ đạc tới kí túc mới, cô hoàn toàn không thể đứng dậy nổi, đặt mông ngồi xuống đất, trên giường chất đống đồ vật, cũng không còn chỗ ngồi.
Vệ Khanh nóng, cởi bớt cúc áo, chống thắt lưng nói: “Trường em cũng không phái giáo sư xuống quản lý, cứ để bọn em náo loạn tới khi nào?” Cô uể oải nói: “Không sao, mọi người đều quen rồi, cũng không phải lần đầu tiên chuyển nhà, làm loạn tới khi nào ổn định đâu vào đấy thì ngừng.” Vệ Khanh quan sát xung quanh nói: “So với kí túc trước đây của bọn em thì rộng rãi sáng sủa hơn.” Chu Dạ bĩu môi, nói thừa, nếu không thì chuyển làm gì? Hắn xoay người hỏi: “Bạn cùng phòng của em đâu?” Không phải hai người một phòng sao?
Chu Dạ lau mồ hôi, nói: “Cô ấy bị trận chuyển nhà này dọa, trở về nhà họ hàng rồi, nói vài ngày nữa sẽ quay lại chuyển sau.” Vệ Khanh giáo huấn cô: “Em cũng có thể ngày mai chuyển cũng được, đông người như vậy, không phải tự chịu tội sao?” Cô đứng lên, hừ nói: “Không phải em hưởng ứng lời kêu gọi của nhà trường sao? Hành động theo tập thể.” Bắt đầu chỉnh này nọ, tùy tiện kéo cái bàn lớn ra giữa phòng, chuyển ghế, kiễng chân xếp đồ trong hộp vào ngăn tủ.
Vệ Khanh rửa tay đi ra thấy thế, vội nói: “Đợi anh, đợi anh, cẩn thận lại ngã bây giờ.” Còn chưa nói xong, Chu Dạ mệt quá, kiệt sức, tay mềm nhũn, hộp giấy rơi xuống, dọa cô nghiêng người sang một bên, “Rầm” một cái rồi ngã xuống. Vệ Khanh vội vàng đi tới, tay đỡ thắt lưng cô, Chu Dạ lảo đảo một lát rồi vẫn đứng lại. Nhưng chiếc hộp giấy lại mạnh mẽ nện vào vai hắn, phát ra tiếng vang lớn.
Chu Dạ bị dọa, mặt cắt không còn giọt máu, mặt mũi tái nhợt, môi trắng bệch, lôi kéo hắn liên tục hỏi: “Vệ Khanh, Vệ Khanh, có bị thương không, mau cho em xem, mau cho em xem.” Vệ Khanh đau ngồi dưới đất, nhất thời nói không ra lời, mày nhíu chặt lại, liên tục hít sâu. Cô rơi nước mắt, xoa vai phải hắn nói: “Không sao chứ? Xương cốt có bị thương hay không? Em xoa xoa cho anh. Không đau, không đau đâu…” Nói năng lộn xộn, lo âu tới mức ngay cả cổ áo mở rộng cũng không biết. Còn gạt nước mắt nói: “Đều tại em không tốt, chẳng may bị nội thương thì làm thế nào? Về sau em nhất định sẽ cẩn thận, không xảy ra chuyện như vậy nữa, huhu…”
Vệ Khanh giữ cô lại trong lòng, trước sau sờ loạn, thở nói: “Đừng xoa nữa…” Cô thấy môi hắn tái nhợt, nhất định rất đau, vì thế ôm hắn, liên tục hôn hắn, khóc nói: “Vệ Khanh, đều là em không tốt, em đưa anh đi bệnh viện nhìn xem…”
Cơn đau nhất thời xoa dịu bớt, Chu Dạ lại yếu ớt trong lòng hắn, mềm mại đáng yêu, cơn đau giảm đi rất nhiều. Hắn dùng một tay đỡ đầu cô, hưởng thụ sự chủ động hiếm có của cô. Lúc đầu yếu ớt xâm nhập, vốn định từ bỏ, có lẽ Chu Dạ bị hoảng hốt, áy náy không thôi, vô cùng mềm mại, đặc biệt phối hợp, khiến hắn muốn ngừng mà không được. Chu Dạ khẽ cử động, cảnh quang trước ngực nhìn không sót điểm nào, cọ qua cọ lại, hắn nhanh chóng có phản ứng.
Chu Dạ cũng không phát giác, thở dốc qua đi, nhìn vết thương của hắn, đau lòng nói: “Tím bầm rồi, còn sưng lên, không biết có ảnh hưởng tới xương hay không?” Vệ Khanh thấy cô lo lắng, vội nói không có: “May chỉ là hộp giấy, không nặng lắm, nếu không chồng em sẽ vô duyên vô cớ mà trẻ tuổi chết sớm, thật là oan uổng.” Chu Dạ ứa nước mắt nói: “Em cũng không muốn sống nữa.”
Vệ Khanh cảm động, ôm cô cười hỏi: “Sao, tự tử theo anh sao?” Chu Dạ xoa vết thương của hắn, nhẹ nhàng thổi thổi, hỏi: “Còn đau không? Em bôi dầu cho anh.” Nói xong đứng lên đi tìm dầu, lẩm bẩm: “Để đâu nhỉ? Em nhớ là cho vào trong túi bóng màu vàng, sao lại không thấy nhỉ?”
Vệ Khanh ngăn cô lại, nói: “Đừng tìm nữa, bừa bộn như vậy, tìm sao được. Không đau tới gân cốt, hai ngày nữa sẽ đỡ hơn.” Hô hấp khó khăn, từng chút một kéo áo cô, nụ hôn nóng bỏng dừng lại trên làn da ẩm ướt, cảm giác khác lạ rõ ràng. Chu Dạ run run, sẵng giọng: “Anh còn có tâm tình làm bậy…” lời còn chưa dứt, kêu “a” một tiếng, môi và lưỡi của Vệ Khanh dừng lại trước ngực cô lưu luyến bồi hồi, chậm chạp không rời đi.
Chu Dạ nói: “Vai anh xước da rồi, đừng dùng lực, như thế này sẽ chảy máu mát…” ng


Polly po-cket