Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342240

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2240 lượt.

ẩng đầu, liếm môi, cô cũng cảm thấy miệng khô lưỡi nóng, trong lòng giống như có hỏa, hừng hực bốc cháy lên. Vệ Khanh không để ý tới cô, đã muốn cởi cúc quần cô ra. Chu Dạ sợ chạm vào miệng vết thương của hắn, không dám dùng nhiều sức giãy dụa, cứng người, nhỏ giọng nói: “Vệ Khanh, anh đang bị thương, đừng như vậy…”
Không hiểu vì sao, nghe bên ngoài cửa ầm ĩ tiếng tranh cãi, tiếng bước chân đi tới đi lui, cùng với tiếng động đồ đạc di chuyển, khiến hắn dị thường hưng phấn, chưa bao giờ thấy kích thích như vậy. Dùng sức xé áo lót của cô, vất xuống đất, áo sơ mi mới cởi một nửa, nửa che nửa đậy, khó lòng kìm nổi. Không thể chịu nổi mê hoặc này, đảy cô ra phía sau, gần sát vào tủ, phủ môi hôn lên.
Gặm nhấm vành tai cô một lúc lâu sau, sau đó hôn lên đôi môi khô ráo dễ chịu của cô. Chu Dạ đã sớm không còn sức lực, vì chống đỡ thân thể, bàn tay yếu ớt bám vào thắt lưng hắn, lồng ngực thở phập phồng, từ từ nhắm mắt, thở dài: “Vệ Khanh, không… không cần như vậy…” Giọng nói mơ hồ, ngay cả chính cô cũng không biết mình đang nói gì. Vệ Khanh ý bảo tay cô đi xuống, cô thẹn thùng muốn bỏ ra, hắn giữ cô lại, kêu khẽ: “A… Tây Tây, cứ như vậy, đừng rời đi…”
Cô xấu hổ giữ nơi đó, cử động theo tiết tấu, thân thể hơi lắc lư, chỉ biết ra sức thở, hi vọng có thể thoát khỏi trói buộc của dục vọng. Vệ Khanh hôn cô, kéo quần cô xuống, ngón tay lặng lẽ tiến vào. Bỗng nhiên Chu Dạ tỉnh táo, liên tục lắc đầu, cầu xin: “Vệ Khanh, không cần… không ở trong này được không?” Cô vẫn còn nhớ đây là kí túc, bên ngoài lớn tiếng nói chuyện, đi qua đi lại đều là bạn học, cô cảm thấy xấu hổ và giận dữ vô cùng.
Vệ Khanh khom người hôn cô, thở dốc nói: “Ngoan… bảo bối, thả lỏng nào… sẽ không đau…” Chu Dạ bị hắn khiêu khích đã có phản ứng, nhưng trong hoàn cảnh này khiến cô rất căng thẳng, chẳng mau bị người khác nhìn thấy thì làm thế nào? Chẳng may giáo sư hoặc Lục Đan đột nhiên mở cửa bước vào thì làm sao đây? Như thế không an toàn… Lo lắng khiến cảm nhận của cô sâu sắc hơn bình thường rất nhiều, Vệ Khanh chỉ cử động nhỏ đã khiến cô thở gấp liên tục, hoàn toàn chống cự không cho hắn xâm phạm.
Vệ Khanh cố nén , chờ cô bình tĩnh hơn, ôm cô đặt lên bàn, cởi bỏ trói buộc dưới thân chính mình. Chu Dạ cảm thấy mạch máu căng phồng, dường như có thể cảm nhận dòng máu lưu chuyển trong cơ thể, bị chìm đắm dưới tầng tầng dòng nước xiết, tim đập thình thịch, hoàn toàn không chịu khống chế. Chỉ cần quay đầu có thể nhìn thấy sân thể dục phía xa xa, đang diễn ra trận đấu bóng, tiếng hoan hô mơ hồ truyền tới, kích thích cô co người lại, cảm giác toàn bộ chân lông mở ra, dường như đang khát vọng cái gì đó. Cô khó chịu rên rỉ thành tiếng, cảm thấy rối loạn, hoàn toàn ngoài ý muốn của mình. Nhắm mắt lại, chỉ có thể hô hấp, cả người sa vào cảm xúc mãnh liệt, lý trí hoàn toàn hỏng hẳn.
Vệ Khanh ôn nhu an ủi cô, không ngừng nỉ non bên tai cô, khiến cô thả lỏng, chỉ để ý cảm nhận, dưới thân cũng không chút lưu tình tiến vào, hắn đã nhịn tới mức không thể chịu được nữa, có thể ôn nhu dịu dàng như vậy đã là một kỳ tích. Chu Dạ bị kích thích và căng thẳng, vô cùng chặt chẽ, khi hắn mạnh mẽ đẩy vào, đau chảy nước mắt, đợi tới khi hoàn toàn chôn sâu trong thân thể cô, cô bắt đầu nhỏ giọng nức nở, nhưng sợ người bên ngoài nghe được, đành phải cắn môi cố gắng chịu đựng, nhưng tiếng nức nở vẫn lọt ra ngoài, khuôn mặt tràn đầy nước mắt.
Vệ Khanh thấp giọng nói: “Tây Tây, ngoan,… không khóc… rất nhanh sẽ qua đi…” vươn đầu lưỡi liếm lệ nơi khóe mắt. Chu Dạ nghe thấy mặt dây lưng của hắn đập đập vào bàn phát ra tiếng động theo quy luật, sợ người khác nghe thấy, vì thế chịu đau di chuyển cơ thể, đưa tay rút đai lưng của hắn ra, đặt ở trên bàn. Cố nén khóc, hai tay bám chặt mặt bàn, không ngừng nắm chặt, lại buông ra, nắm chặt… Lắc lắc thân thể, cắn môi hỏi: “Còn bao lâu nữa? Anh nhanh chút…” Đây là kí túc xá, bên ngoài có rất nhiều người, thậm chí còn có giáo sư…
Đúng lúc đang lo lắng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng đập cửa, có người cao giọng kêu: “Chu Dạ, bạn có trong phòng không?” Chu Dạ bị dọa, cả người chảy mồ hôi lạnh, vội vàng ngồi dậy, ra sức trừng hắn, vừa đẩy vưa cắn, để hắn mau chóng tách ra, đúng là hận chết hắn. Ngón tay lúng túng cài khuy áo, nhưng mười ngón tay run run, cài nửa ngày mà không cài nổi cái cúc nào. Cả người bị dọa nằm úp xuống, mềm như nước.
Vệ Khanh biểu hiện động tác chớ lên tiếng, ôm lấy cô lắc đầu, hai thân thể vẫn gắn bó chặt chẽ. Người bên ngoài không nghe thấy tiếng trả lời, nói: “Chẳng lẽ đã đi ăn rồi sao?” Bên cạnh có người nói: “Không phải hôm nay bạn trai cô ấy tới đây sao? Có lẽ đi ăn với bạn trai rồi, chúng ta đi trước đi.” Nghe tiếng bước chân mọi người dần dần rời xa, hai người thở phào một hơi. Vệ Khanh càng thêm hung mãnh hơn so với lúc nãy, giống như toàn bộ đau đớn dày vò mà hắn phải chịu đựng gần hai năm qua, thời khắc này phát tiết ra hết.
Chậm rãi, Chu Dạ cũng có cảm giác, tay bám chặt lên vai hắn, chỉ có thể tùy hắn muốn làm gì thì làm. Nghe thấy radio giữa trưa của nhà trường bắt đầu vang lên, bày đặt p