Tác giả: Lý Lý Tường
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1342242
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2242 lượt.
y, hỏi: “Uống thế nào?” Đổ viên thuốc ra, nhìn chăm chú, trên mặt có một chữ “E” nhỉ, càng nhìn càng thấy không đúng, thấy bộ dáng hắn thản nhiên, một chút cũng không lo lắng, rất khả nghi, vì thế đổ thuốc vào, giận dữ nói: “Vệ Khanh, anh gạt em.” Thấy cô còn nhỏ, cái gì cũng không biết nên dễ bắt nạt phải không, xấu xa!
Vệ Khanh bị nói trúng, đành phải nói: “Vitamin E cũng rất tốt, phải không nào? Giờ uống thuốc tránh thai rất không tốt, khiến nội tiết tố mất cân đối, sẽ…” Chu Dạ thấy hắn đùa giỡn mình, còn hót như khướu, tức giận không thôi, trừng mắt nhìn hắn, không nói hai lời, xoay người đi xuống lầu.
Vệ Khanh vội vàng đuổi theo, giữ chặt cô lại: “Anh đi đâu?” Cô hừ nói: “Ai cần anh lo!” Vệ Khanh biết nếu hôm nay không mua thuốc thì cô sẽ không chịu bỏ qua, đành phải thỏa hiệp: “Em đừng chạy loạn, anh đi mua.” Nói xong, cầm chìa khóa và ví tiền muốn đi. Vì bị hắn lừa một lần, Chu Dạ lo lắng, sợ hắn lại bằng mặt không bằng lòng, tùy tiện mua thuốc gì đó lừa gạt cô, cuối cùng đi chung với hắn.
Đứng trước cửa hiệu thuốc, bỗng nhiên đỏ mặt, không bước lên phía trước. Vệ Khanh thấy cô xấu hổ, nói: “Vậy em ngồi trong xe đi, anh vào!” Cô hít sâu một hơi, sợ cái gì chứ! Ai quen cô đâu? Hùng dũng oai vệ đi theo phía sau, khí phách hiên ngang đi vào, trong lòng thực ra rất căng thẳng.
Hai người đi dạo khắp nơi, đều là những thuốc cảm mạo linh tinh. Chu Dạ thiếu tự tin, cảm giác mọi người trong hiệu thuốc thật quái dị, cứ nhìn cô chằm chằm, trong lòng không biết đang nghĩ gì. Thực ra là do dáng vẻ lén lút của cô khiến người khác chú ý, có tật giật mình. Vội kéo Vệ Khanh, nhỏ giọng nói: “Chúng ta đổi sang hiệu thuốc khác đi.” Vệ Khanh kéo cô: “Đừng loạn nữa, đợi lát nữa không có khách là được, vì sao muốn đổi?” Khắp nơi không tìm thấy, không kiên nhẫn, trực tiếp hỏi dược sĩ có bán thuốc tránh thai hay không?
Chu Dạ run rẩy, cúi đầu không dám nhìn người khác, hắn cũng quá bạo gan. Toàn bộ mọi người trong cửa hàng đều nghe thấy. Dược sĩ hoài nghi nhìn hắn và Chu Dạ, cẩn thận hỏi muốn mua loại thuốc tránh thai nào, cho ai dùng. Vệ Khanh chỉ chỉ Chu Dạ, thản nhiên nói: “Đương nhiên là cho vợ tôi.” Trước kia, hắn chưa từng mua thuốc tránh thai cho ai cả. Chu Dạ thấy mọi người hiểu ý cười cười, mắt đỏ bừng. Bắt chuyện cũng không đáp, vội vàng rời đi.
Dược sĩ nhíu mày, cười xấu xa, khụ khụ giây lát, nói: “Vợ anh xinh đẹp như vậy, nên chú ý thân thể.” Hỏi rõ tình huống, mới biết là tránh thai khẩn cấp, vẫn giới thiệu một vài loại thuốc. Chu Dạ ngồi trong xe chờ nửa ngày, hắn mới thản nhiên đi ra. Cô hỏi thuốc đâu. Hắn chậm rãi lấy ra, nhíu mày nói: “Anh nghe dược sĩ nói, thuốc này có tác dụng phụ rất mạnh, ăn vào sẽ đau đầu buồn nôn, rối loạn chu kỳ sinh lý. Anh thấy tốt nhất em không nên ăn.”
Cô tức giận nói: “Anh nghĩ em không biết chắc? Còn không phải tại anh à?” Buồn bực không thôi, trách cứ hắn. Đọc hướng dẫn sử dụng xong, uống thuốc, cuối cùng cũng hết lo lắng. Vệ Khanh định về chỗ hắn, nghĩ buối tối cuối cùng cũng có thể ôm cô ngủ, không cần chịu khổ. Nhưng Chu Dạ nghiêm mặt nhất định phải về trường. Vệ Khanh thấy tính tình cô hôm nay không tốt, không dám cưỡng ép, đành phải đưa cô về trước.
Trở về trường, mọi người thấy cô hỏi có sao không, chân đỡ chưa? Có thể thấy lúc trưa đã khiến mọi người vô cùng chú ý. Cô xấu hổ, vội giải thích là bị trặc chân, lúc ấy không đi được, giờ thì khỏi rồi. Mọi người thấy cô không sao, lại cười đùa, đều khen ngợi Vệ Khanh: “Chu Dạ, bạn trai bạn vừa đẹp trai vừa có tiền, lại đối xử với bạn rất tốt, bọn mình hâm mộ chết được.” Bên cạnh còn có người phụ họa: “Lúc ấy bạn không phát hiện ra, cũng không biết anh ấy căng thẳng bao nhiêu, ôm bạn vội vàng đi xuống lầu, lo lắng lắm.”
Cô xấu hổ cười cười, bề ngoài không nói gì, trong lòng hừ lạnh, đồ vô liêm sỉ, toàn bộ trong sạch của cô đều bị hủy như vậy! Thầm mắng hắn đã chiếm được tiện nghi còn khoe mẽ.
Quan hệ giữa hai người đương nhiên là nâng cao lên một bậc, nhưng Chu Dạ vẫn lo lắng vấn đề mang thai, bởi vì có vết xe đổ của Trương Nhiễm Du, hết sức cẩn thận, không để cho Vệ Khanh dễ dàng thực hiện được, vả lại thuốc tránh thai cũng không phải một trăm phần trăm an toàn. Vì hai người chưa kết hôn, danh bất chính, ngôn bất thuận, có rất nhiều chuyện không cam lòng, sợ dẫn tới sai lầm. Khiến cho Vệ Khanh cực kỳ bất mãn, ngàn dỗ vạn lừa mới có thể rat ay, mười lần thì tới chín lần không được.
Cách mạng chưa thành công, Vệ đồng chí vẫn cần cố gắng nhiều hơn.
Thời gian này, mặc dù Ninh Phi không tới tìm cô, nhưng vẫn thường xuyên gọi điện, nói chuyện phiếm vài câu, bình thường sẽ nhờ cô giúp đỡ sửa tranh, hoặc phụ đạo lớp văn hóa gì đó. Cô vừa lắc đầu thở dài, vừa yếu ớt từ chối, nói mình không rảnh, hôm nay bận họp, ngày mai bận làm bài tập, hoặc là nhà trường có hoạt động muốn tham gia… tất cả lý do linh tinh đều lôi ra hết.
Rất chột dạ, cô không muốn mình và Ninh Phi có quan hệ gì hết, nghĩ lý do rõ ràng như vậy, về sau chắc sẽ không gọi tiếp chứ? Ai ngờ cậu ta gật đầu nói cô bận thì cứ đi, rảnh thì