Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342244

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2244 lượt.

o chỗ trống cũng rối tinh rối mù, Cô rất lo lắng, thế này đi thi thế nào được, mỗi ngày đều ép cậu ta làm bài thi. Ninh Phi rất nghe lời, cái gì cũng không nói, ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng chỉ cần cô không để ý cậu ta, cậu ta lại vi phạm, lấy điện thoại ra chơi game.
Chu Dạ bắt được một hai lần, giận tới mức suýt nữa giơ chân lên, lửa cháy tới nơi rồi mà cậu ta còn có tâm tình thảnh chơi chơi game. Cuối cùng đã hiểu cảm giác tiếc hận rèn sắt không thành thép là thế nào, đành phải cố gắng hết sức với cậu ta. Bản thân mình trải qua chuyện này chỉ là vài ngày, rồi sẽ trôi qua, nhưng với cậu ta đó là chuyện quan trọng cả đời.
Vệ Khanh gọi điện cho cô, cô nói bận việc, không thể đi chơi, vài ngày nữa sẽ xong. Khiến hắn bất mãn, nói cô chỉ là một sinh viên mỹ thuật, lại không cần làm bài tập, không cần thi, có thể bận cái gì, thời gian rảnh rỗi rất nhiều. Không biết mấy ngày nay cô bận rộn là đang làm trò gì nữa. Nhưng lại nghĩ cô vẫn còn trẻ, có cuộc sống của chính mình, không thể gắt gao giữ chặt trong tay, chỉ có thể tùy ý cô.



Bạt tai


Edit: Ishtar
Kì thi tốt nghiệp rối ren cũng qua đi, Ninh Phi kích động chạy tới tìm Chu Dạ, cười cảm ơn cô, nói muốn mời cô đi ăn gì đó. Cô hoàn toàn đồng ý, mấy ngày qua cô cũng vất vả nhiều, không biết đã chết bao nhiêu tế bào não rồi.
Ninh Phi đưa cô tới một quán ăn bên ngoài rất bình thường, nhưng bên trong lại rất phong cách, trang trí thanh nhã thoải mái, khung cảnh yễn tĩnh, ánh đèn ấm áp, nhìn là thích. Cậu ta quen thuộc đi vào, tới một ngã rẽ, trước mặt sáng ngời, cảm giác không gian thông thoáng, bên cạnh còn có một loạt xích đu bằng dây thừng, thợ khắc tinh xảo, dây thừng to bản giả cổ, sắc xanh êm dịu, khiến cái nóng oi bức của mùa hè nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Chu Dạ liên tục khen nơi này đẹp, chạy tới xích đu ngồi, đẩy đẩy dây thừng, trái phải lay động, rất vui vẻ.
Cô vẫn chỉ là một cô gái nhỏ, đương nhiên là thích mấy thứ này. Vệ Khanh dù có thương cô tới đâu, vẫn ngại thân phận, sẽ không bao giờ đưa cô tới những chỗ thế này.
Ninh Phi ngồi xuống bên cạnh cô, cầm thực đơn, tự nhiên hỏi cô muốn ăn gì. Chu Dạ quay đầu, liền chạm vào bả vai cậu ta, hai người ngồi chung một chỗ, liếc mắt nhìn thấy, xung quanh đều có mấy thiếu niên nam nữ mười mấy tuổi, khanh khanh ta ta dựa vào nhau, phía trước còn có một đôi đang nùng tình mật ý hôn môi. Chu Dạ nhìn thấy, liên tục lắc đầu, cảm thán trẻ con giờ lớn nhanh quá, nơi công cộng như vậy, không coi ai ra gì, cũng không chú ý ảnh hưởng xung quanh.
Đến lúc nghỉ hè, mặc dù Chu Dạ không tình nguyện, vẫn phải tới công ty Vệ Khanh. Đã dặn trước, không được đặc biệt chiếu cô, giữ bí mật quan hệ hai người. Vệ Khanh chỉ cần cô ở trong tầm mắt hắn, bất kể cô làm gì cũng được, đương nhiên là đồng ý, sắp xếp cô vào vị trí trợ lý thực tập, là thư ký giúp hắn đánh máy công văn, chân chạy vặt gì đó.
Chu Dạ cố ý ra ngoài mua đồ công sở, hôm đi làm, đầu tóc vuốt gọn gàng phía sau, áo sơ mi trắng cổ nhọn, váy ngắn, áo khoác, ngay cả tự mình nhìn, cũng thấy rất ngạc nhiên, hình tượng hoàn toàn thay đổi, nghiêm mặt ngồi xuống, đúng là rất giống thành phần tri thức tinh anh, giống như khuôn như dạng.
Vệ Khanh nhìn thấy cô cầm tài liệu đi vào, hai mắt sáng lên, trái phải không có ai, xoa cằm cười nói: “Nhìn không tệ… nhưng váy hơi ngắn, ngày mai đổi sang mặc quần đi.” Cô tức giận liếc mắt hắn một cái, nghiêm trang nói: “Vệ tổng, hiện giờ đang là giờ đi làm.” Hắn lại bắt đầu quản đông quản tây, phiền phức.
Thư ký của Vệ Khanh, là một mỹ nữ tên là Dương Úy, xinh đẹp, trí tuệ tài cán hơn người, cô đều có tất cả những ưu điểm của một thư ký cần có, chẳng qua đã sớm kết hôn, nếu không bất kỳ cô gái nào nhìn thấy cũng phải ghen tị. Thấy Vệ Khanh tự mình sắp xếp cho Chu Dạ làm thực tập chỗ mình, biết không phải người bình thường, không dám lãnh đạm, trong lòng âm thầm nói, chuyện xui xẻo này không dễ làm, không biết nên cung kính lễ phép hay là ngoảnh mặt làm ngơ.
Vệ Khanh nhìn ra suy nghĩ của cô, chỉ nói nên làm thế nào thì cứ làm, sai thì phạt. Chu Dạ vẫn còn trẻ, cần có người dạy dỗ cho tốt. Cô đã nhận được chỉ thị, chớp mắt một cái, nếu đã tới chịu khổ rèn luyện, cứ như vậy sai bảo Chu Dạ, đương nhiên là không để dư thừa sức lực.
Chuyện Chu Dạ lần đầu tiên tới làm ở “Vân Mã” đã là một năm trước. Nhìn ở trong phòng marketing, vẫn còn bút tích của mình và Trương Suất, chẳng qua màu sắc đã hơi mờ đi, không khỏi cảm khái, trong nháy mắt cảnh còn người mất, không biết hắn ở Florence có phải đang đường quan rộng mở hay không?
Trong công ty vẫn có người nhận ra cô, nhìn thấy cô nói là thấy quen quen, hơn nửa ngày mới nhớ ra, nói cô không phải chính là sinh viên lần trước tới công ty hay sao, đã hơn một năm không gặp, thiếu chút nữa là không nhận ra, trước kia nhìn giống trẻ con mà giờ trưởng thành hơn rất nhiều. Hỏi cô có phải đã tốt nghiệp, chuẩn bị tới “Vân Mã” làm việc hay không? Còn có người hỏi Trương Suất, nói vẫn nhớ rõ cậu bạn đi cùng cô, không ngờ