Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Lẽ Là Yêu

Có Lẽ Là Yêu

Tác giả: Lý Lý Tường

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1342243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2243 lượt.

nói sau, kết quả lần sau vẫn hỏi không ngừng. Khiến cô rất đau đầu, lý do càng ngày càng không đủ, không biết cậu ta có biết cô lấy cớ hay không, vẫn thật sự giữ hi vọng với cô.
Nhẫn tâm đối với một đứa trẻ như vậy, cô cảm thấy băn khoăn, trong lòng mơ hồ áy náy.
Chỉ còn cách tháng sáu một ngày, Ninh Phi gọi điện thoại nói: “Chu Dạ, tôi nhìn thấy tranh của cô, vẽ đẹp lắm, nhan sắc tươi mới, tôi rất thích.” Cậu ta nói là xem ở phòng triển lãm tranh của nhà trường. Chu Dạ nghe thấy có người khen tác phẩm của mình, vui vẻ liên tục nói cảm ơn, rằng đây là lời khen lớn nhất đối với cô. Trên cơ bản, nhà trường chỉ cần có triển lãm tranh, sẽ lại lấy tranh của cô ra trưng bày, khiến cô rất đắc ý. Cậu ta còn nói: “Định học hỏi cô xem cô vẽ thế nào, nhưng hiện giờ cô lại bận nhiều việc như vậy.” Giọng nói buồn bã mất mát, khiến Chu Dạ rất xấu hổ, không nói tiếp.
Cậu ta trầm mặc một lát, nói: “Tôi sắp thi rồi.” Cô nhớ ra kì thi tốt nghiệp trung học phổ thông sắp đến, vội nói: “Vậy em ôn thi cho tốt, cố gắng đạt thành tích cao.” Ninh Phi gật đầu, “ừ” một tiếng. Cô thấy cậu ta không nói gì, ngạc nhiên hỏi: “Thi tốt nghiệp cảm thấy căng thẳng sao?” Cô mới học lớp mười một đã tham gia thi đại học, hoàn toàn thoải mái chơi đùa, không tự mình trải qua bầu không khí này, cho nên cố ý hỏi. Trước kia thường nghe người ta nói thi tốt nghiệp rất căng thẳng, cả đêm mất ngủ.
Cậu ta chần chừ một lát, mới hiểu ý của cô, nói: “Đúng là rất căng thẳng, tôi lo lắng thành tích học tập của tôi không tốt, toán rất kém.” Cô càng lo lắng, cậu ta từng hỏi cô có thể giúp cậu ta bổ túc môn toán hay không, vội nói: “Tôi học toán không giỏi, môn hình giải tích cho tới bây giờ vẫn không làm nổi, tiếng Anh cũng bình thường, nhưng ngữ văn thì tạm được.” Cậu ta lập tức nói: “Ngữ văn tôi cũng không tốt, dịch cổ văn đều xem không hiểu. Hiện giờ tôi đang đọc văn mẫu thi tốt nghiệp. Nếu cô không bận, có thể giúp tôi chứ?”
Thấy cô không nói chuyện, dừng một chút còn nói: “Cô đừng hiểu lầm, tôi cũng không có ý gì đâu. Cô cũng biết, người học nghệ thuật chúng ta, những giáo viên bình thường cũng không thèm quản. Hiện giờ tôi đang ở trường cô, một lúc cũng được, không làm chậm thời gian của cô, có được không?” Giọng nói mang theo ý khẩn cầu, thái độ thành khẩn, vô cùng chờ mong.
Nghe cậu ta nói như vậy, tai cô nóng lên, người ta đã bảo cô đừng hiểu lầm, cô còn nghĩ nhiều làm gì? Đúng là tự cho mình thông minh, tự cho là đúng, nghĩ mình là cô gái xinh đẹp nhất, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở cơ chứ. Bao nhiêu bất an áy náy ngày trước ùa về, đương nhiên không thể từ chối, nghĩ thầm có lẽ cũng không có gì đáng ngại, chỉ là phụ đạo ngữ văn mà thôi, đây là sở trường của cô, người ta cũng sắp thi tốt nghiệp, giúp đỡ được phần nào là tốt rồi. Liền nói: “Vừa may hôm nay tôi rảnh, để tôi xem xem, nhưng cũng không chắc là còn nhớ tất cả.”
Hai người hẹn gặp ở tầng hai thư viện, vì là cuối tuần, có rất ít người, rải rác khắp phòng, rất yên tĩnh. Lúc Chu Dạ tới, cậu ta đang cầm trong bịch khoai tây chiên, là thứ cô rất thích. Cô ngạc nhiên: “Em mua khi nào thế?” Cậu ta cười, nói vừa ăn KFC xong, tiện thể mua cho cô. Cô vui vẻ nhận lấy, cười nói: “Ninh Phi, tôi rất thích ăn cái này, lần nào đi ăn KFC cũng phải mua thêm.” Vệ Khanh còn từng dạy cô, nói ăn nhiều thứ này rồi uống đồ lạnh, rất không tốt cho cơ thể.
Cậu ta bỏ bài thi ra, cô vừa nhìn, nhíu mày nói: “Sao chưa làm câu nào vậy? Em như vậy là không được đâu, cũng sắp thi tốt nghiệp… nước tới chân mới nhảy sẽ không kịp mất.” Thực ra Ninh Phi làm gì có bài thi ngữ văn nào, tiện tay sao chép từ trên mạng một phần bài tập, in ra mà thôi.
Chu Dạ đọc kỹ một lượt, đã qua nhiều năm, phong cách ra đề thi tốt nghiệp vẫn chỉ là thay đổi hình thức chứ bản chất vẫn vậy, nói: “Có hiểu rõ đề bài không? Đều phân chia rất rõ ràng, biết câu tiếp theo của ‘’Xuất sư vị tiệp thân tiên tử’ là gì không?” Ninh Phi nhìn cô không nói lời nào. Cô giật mình: “Thế này cũng không biết? Ngay cả tôi bốn năm rồi vẫn còn nhớ rõ.” Sau khi cô đọc ra thì cậu ta viết xuống, còn bị lỗi chính tả. Cô hoàn toàn té xỉu, cậu ta đi học bao lâu, sắp thi tốt nghiệp tới nay, ngay cả một chút kiến thức cũng không nhớ, còn ra vẻ không sao cả, khiến cô vô cùng lo lắng.
Vẻ mặt nghiêm túc nói: “Ninh Phi, thi tốt nghiệp không phải trò đùa, những yêu cầu cơ bản cần phải nắm thật rõ mới được, nếu không em định thi thế nào? Cho dù thành tích chuyên nghiệp có cao, nhưng nếu thành tích văn hóa không qua cũng không thể trúng tuyển. Còn có hơn mười ngày, em mau học bài đi.”
Ninh Phi lười biếng nói: “Tôi đã học qua rồi mà, nhưng vẫn không tài nào nhớ nổi.” Chu Dạ dạy dỗ hắn: “Sao lại không nhớ được? Mỗi ngày em học thuộc mười lần, chẳng lẽ không nhớ được sao? Chính là không chăm chỉ? Hôm nay học thuộc bài thơ này đi, không chừng tới khi thi sẽ trúng. Nhưng đừng có rảnh rỗi quá, ngày mai tôi sẽ kiểm tra.”
Mười ngày kế tiếp khảo sát trình độ văn hóa của Ninh Phi, phát hiện môn toán, môn tiếng Anh đều kém, ngay cả ngữ văn chỉ điền từ và


Insane