Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1932 lượt.
r>“Anh không can thiệp, nhưng tâm tình khó chịu, nên trói tôi ở đây thôi.”
“Là cô không tự chủ. Tôi đã nói qua cô đừng mang ai tới đây, cô lại xem những lời nói đó như gió thoảng bên tai.”
“Hạng Kình là người ngoài sao?”
“Có phải người ngoài hay không, tôi tự quyết định.”
“Khỏi phải quyết, tôi không thể!”
“Không được!” Hắn nói như đinh chém sắt, “Đừng tưởng rằng Hạng Kình có thể bảo vệ cô, anh ta chỉ là sợ thiên hạ không loạn, chứ hoàn toàn không phải vì giúp cô!”
“Vậy thì sao? Ít nhất anh ta cũng chịu giúp tôi.”
“Tôi muốn nói trọng điểm là, anh ta không giúp được cô.”
Tôi cảm thấy mình giống như khối sắt bị nung đỏ, mà hắn luôn là một chậu nước lạnh tưới vào tôi, tôi nhận thức sâu sắc rằng, người đàn ông này căn bản là tên khốn kiếp không thể nói lý. Thôi, tôi không nóng, không giận nữa, hắn thích tưới thế nào thì tưới thôi.
Tôi trầm mặc không hề chống cự, đổi lấy hắn càng chê cười nhiều hơn. Tôi hận thân thể của mình không có chức năng che giấu ngôn ngữ, nên cứ như vậy mà nghe, sau N giờ, rốt cuộc hắn cũng mệt mỏi, đang tính giúp tôi mở trói, thì chuông cửa vang lên.
“Tới nhặt xác cho cô.” Hắn âm dương quái khí nói.
Tôi thấy hắn không tính mở cửa, liền nói, “Hoặc là thả tôi ra, hoặc là anh đi mở cửa.”
“Không cần cô phải dạy tôi làm gì.” Hắn phất tay chỉ vào phòng ngủ, “Đi vào.”
“Anh muốn tôi nhảy như cương thi sao?”
Hắn lắc mình nhường đường, lấy hành động thực tế đáp lại vấn đề của tôi.
Tôi quay đầu một cái, làm bộ không nhìn thấy.
“Cô muốn tôi ôm cô đi vào?”
Tôi đột ngột đứng lên, nhảy rất nhanh.
Hắn cười nhạo kéo cửa phòng ngủ ra, tôi nhảy vào, hắn đi vào theo!
Tôi thở phì phò nhìn hắn chằm chằm, “Anh còn muốn làm gì?”
Hắn không trả lời, kéo ngăn kéo cuối cùng của cái tủ, không lâu lắm, từ bên trong lấy ra một cuộn băng dán. Tôi thiếu chút nữa bộc phát tức giận, rõ ràng trong bụng đầy lời muốn mắng, lại ngây ngẩn rặn không ra một chữ.
Tay hắn xé băng dính, không nói lời gì, dán vào miệng của tôi, phải, lúc này hoàn toàn mắng không được nữa rồi.
Tay chân bị trói, quyền phát biểu bị đoạt, cục nước đá trong người đã tan chảy hết, vải vóc ướt lạnh dán vào cơ thể. Mà Âm Tam Nhi đã trừng phạt tôi đến thất điên bát đảo thì ra ngoài cửa tiếp khách.
Căn phòng cách âm rất tốt, tôi không cách nào xác định người ngoài phòng khách có phải Âm Nhị Nhi hay không, vì thế, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Dĩ nhiên, tôi cũng không cách nào nhúc nhích được.
Qua khoảng nửa giờ, cửa phòng rốt cuộc bị đẩy ra, Âm Tam Nhi không nhanh không chậm đi vào.
Mà lửa giận chất chứa trong lòng tôi đã thiêu đốt đến giai đoạn gay cấn.
Chỗ ngồi của tôi vừa đúng hướng về phía một chiếc gương to, người phụ nữ trong gương bị trói tay chân, trên miệng dán miếng băng dính trong suốt, mặt tràn đầy căm hận.
Hắn im lặng không nói, mặt hơi cau lại, trong phòng chỉ có tiếng khóc thút thít của tôi, trầm mặc một lúc lâu, hắn mới nâng mắt nhìn thẳng vào mắt tôi, “Thật ra thì, tôi muốn chịu trách nhiệm với cô, nhưng cô lại luôn muốn chạy.”
Tôi đột nhiên im bặt, ngay cả tiếng khóc thút thít cũng không còn, chỉ có vẻ ngây ngốc không thể tưởng tượng nổi nhìn hắn.
Hắn bất đắc dĩ cười, “Cô đang sợ?”
Tôi sững sờ lắc đầu, ánh mắt hắn sáng lên, tựa như có chút mừng rỡ, nhưng ngay sau đó tôi nói thêm một câu, “Tôi kinh hãi.”
Con ngươi đang sáng trở nên ảm đạm, hắn cười khổ nói, “Thành thật mà nói, tôi cũng không thương cô.”
Những chữ gần như thần thánh từ trong miệng hắn phun ra lộ ra vẻ vô cùng quỷ dị, tôi không cách nào kềm chế được tự động dựng hết tóc gáy, không dùng đến não mà nói câu, “Cám ơn.”
Hắn che giấu nụ cười, cau mày nhìn tôi chằm chằm, “Chớ vui mừng quá sớm, tôi không thương cô, nhưng cũng không có nghĩa là khi cô câu dẫn Hạng Kình, tôi sẽ thờ ơ.”
Ánh mắt tôi vốn đang trợn tròn lại căng lớn thành một hình tròn, “Anh là người ngoài hành tinh tới sao? Nếu không phải, thì mời nói ngôn ngữ người trái đất.”
Hắn không để ý tới sự giễu cợt của tôi, trầm giọng nói, “Cô không có sao?”
“Dĩ nhiên không có!” Lời vừa ra khỏi miệng tôi liền hối hận, tôi xong rồi, sao lại trả lời như vậy, giải thích sao?
Hắn ngây thơ bĩu môi, “Thôi, tin tưởng cô một lần.”
“Tôi không cần anh phải tin.” Tôi bật thốt lên, “Tôi có ý thức tự chủ, biết nên làm cái gì và không nên làm cái gì, anh không có quyền can thiệp.”
Hắn nhướng mày nhìn tôi một lúc, rồi tự nhủ, “Tôi nhất định là bị cô chọc cho thiếu não rồi, bằng không sẽ không ở nơi này đàn gảy tai trâu.”
Tức giận khiến trái tim tôi như sắp vỡ, dâng lên một lời nói vang vang có lực —-”Cút!”
Hắn khó có khi phối hợp cút đi như thế, nhưng, không tới năm giây lại lăn trở về rồi, tôi giống như con nhím, toàn thân bỗng chốc xù lông.
Hắn nhìn tôi đang trong trạng thái chuẩn bị chiến tranh, khóe miệng giương lên, cười, “Tôi đói bụng.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, theo bản năng hỏi: “Muốn ăn cái gì?”
“Cô xem mà chuẩn bị đi.” Nói xong, hắn liền