Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341938

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1938 lượt.

Hắn không kiên nhẫn nhướng mày, “Làm gì?”
“Chuyện tôi đi bệnh viện thực tập, anh giúp tôi thoái thác đi. Tôi bây giờ còn chưa tốt nghiệp, ở bệnh viện sợ làm sai.”
“Được, tôi đi ngủ đây.”
“Ngủ ngon.”
“Cô đừng cứ không có chuyện gì mà làm càn, thì tôi có thể ngủ ngon.” Hắn âm dương quái khí hừ một tiếng, trở về phòng đi ngủ.
Tôi lắc đầu không biết nên khóc hay cười, rốt cuộc là ai quấy nhiễu ai đây?
Sau khi trở về phòng, tôi lại không hề buồn ngủ. Mà nhìn chằm chằm trần nhà suy nghĩ tại sao mình ở lại?
Âm Tam Nhi xấu xa không ai rõ ràng hơn so với tôi, sống cùng với hắn, không phải khiến mình mệt mỏi sao?
Sau đó, rốt cuộc tôi cũng suy nghĩ rất rõ.
Tôi thỏa hiệp là bởi vì tôi quan tâm tới người của tôi, không chỉ có Âm Hạng Thiên, mà còn có bà nội, tôi cũng rất quan tâm.
Trước khi gặp được người nhà họ Âm, cuộc sống của tôi thiếu hụt sự quan tâm. Mẹ kế mặc dù bỏ tiền nuôi tôi, nhưng cũng không xem tôi như con gái. Người chị trên danh nghĩa thì càng khỏi phải nói, vì vậy, tôi khát vọng sự quan tâm và yêu thương của người nhà, khát vọng sự đối đãi thật lòng thành ý, cho nên, tôi quan tâm tới tất cả những người quan tâm tới tôi.
Âm Tam Nhi mặc dù bá đạo, đối với tôi từ trước đến giờ không biết khách khí là gì, nhưng là, hắn không xem tôi như người ngoài.
Chỉ điều này cũng đủ rồi, chỉ cần một điểm này, tôi cũng không muốn đối cương với hắn nữa. Bởi vì có hắn, tôi mới có bà nội yêu thương, Âm Nhị nhi khôi hài, Xảo Dĩnh thiện lương, anh cả nghiêm túc nhưng không thiếu sự yêu thương.
Bởi vì Âm Tam nhi, tôi mới có tất cả mọi thứ, cho nên, mặc dù, chúng tôi thường thường gây gổ cãi nhau, mặc dù, có lúc hắn trêu chọc tôi, nhưng sâu trong nội tâm, tôi cảm kích hắn!






Bầu trời một mảnh xanh lam, không có một cơn gió, chỉ có từng đám từng đám mây trắng.
Tôi mặc một bộ đồ cưới, trùm khăn voan màu trắng, khoác cánh tay Âm Huyền, chậm rãi đi vào giáo đường chật ních tân khách, cha xứ đứng ở trên lễ đài, cầm Thánh kinh trong tay chờ đợi.
"Cha nuôi, con có chút khẩn trương." Tôi nhỏ giọng nhìn người đàn ông trung niên bên cạnh nói.
Ánh mắt Âm Huyền vẫn nhìn về phía trước, bước chân có một chút rối loạn, nhưng trong giọng nói vẫn lộ ra nụ cười thản nhiên, "Không sao, có cha nuôi ở đây, sẽ không xảy ra chuyện gì không may."
"Ngài đại diện nhà trai, lại còn đại diện nhà gái, chuyện này không tốt lắm đâu." Tôi nhỏ giọng nói.
Sau khi đưa tôi tới bên cạnh hắn, Âm Huyền đi xuống dưới, ngồi bên cạnh bà nội cùng mẹ nuôi, cha xứ không nhanh không chậm làm lễ cười, vẻ mặt của tất cả mọi người tràn đầy mong đợi, duy chỉ có Lão đại và Âm Nhị Nhi đứng ở dưới không xa lễ đài lắm, đang chuẩn bị giày vò Âm Hạng Thiên.
"Bách Khả, cô thật to gan, ngay cả tôi mà cũng dám tính toán!" Âm Tam Nhi buồn bực nói nhỏ, đem tầm mắt tôi đang nhìn loạn kéo trở lại. Bốn mắt nhìn nhau, khi tôi thấy đáy mắt hắn cháy lên lửa giận của, trái tim không khỏi căng thẳng.
Tôi lắp ba lắp bắp, "Tôi. . . . . . Tôi không có, là bà nội và cha nuôi muốn gả tôi. . . . . ."
"Câm miệng!" Hắn lạnh giọng cắt đứt tôi, cắn răng nghiến lợi nói, "Bà nội bọn họ là hồ đồ thật sự, còn cô là giả bộ hồ đồ! Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần, tôi không thương cô, không thương cô, cô nghe không hiểu tiếng Trung Quốc hay là nghe không hiểu tiếng người?"
"Anh lịch sự một chút!" Tôi thừa nhận, tôi bị kích động rồi, mặc dù, trước khi vào giáo đường, bà nội đã dặn đi dặn lại tôi phải nhường Âm Tam Nhi, đừng chấp nhặt với hắn, nhưng những lời nói của hắn đả thương người quá mức, người buộc hắn lấy tôi là người thân của hắn, chứ không phải là tôi, hắn không cam lòng có thể không đồng ý, sao lại phát giận với tôi?
"Lịch sự? Đó là vật gì? Cô cần sao?" Hắn nói châm chọc.
Bình tĩnh, ngàn vạn lần phải bình tĩnh! Nếu như hiện tại tôi đổi ý, Âm gia thật sự rất mất mặt!
Tôi cảnh cáo mình như thế, nhưng bàn tay lại không chịu khống chế, đột ngột nhấc tấm khăn voan trắng trên đầu lên, chỉ chỉ vào ngực Âm Tam Nhi nói, "Anh hãy nghe cho kỹ, cô nương tôi không lấy chồng! Anh thích cưới ai thì cưới!"
"Bụp!" Quyển thánh kinh trong tay Cha xứ rơi xuống đất, trong giáo đường một mảnh xôn xao.
Bà nội đứng lên đầu tiên, gấp giọng nói, "Bách Khả, 18 lạy cũng lạy rồi, lúc này đừng như thế nữa."
Tôi tháo bao tay bằng ren ra, nắm chặt chiếc khăn voan, quay đầu, kéo đuôi váy rất dài đi xuống khỏi lễ đài.
"Bà nội, cha nuôi, mẹ nuôi, thật sự rất xin lỗi, tôi không có cách nào gả cho cái tên hồ đồ đó." Tôi hướng về phía ba vị bề trên nhà Âm gia khom người bái thật sâu, dưới cái nhìn kinh ngạc và soi mói của mọi người, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang đi ra khỏi giáo đường.
Bầu trời vẫn một màu xanh lam như cũ, mà thế giới của tôi lại âm u một mảnh, khi quệt qua gò má lạnh lẽo tôi mới giật mình, tôi khóc!
"Bách Khả." Cha tôi đứng ở con đường đối diện chờ tôi, "Cùng ba về nhà thôi."
Tôi kéo váy chạy tới phía cha, chợt, một chiếc xe vọt nhanh ra, tôi muốn tránh,


Pair of Vintage Old School Fru