Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341929
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.
cút xéo.
Tôi đứng dậy đi ra cửa, chợt thấy quần áo ướt át, lúc này mới phản ứng được mình nói cái gì.
Lại tính nấu cơm cho con sói trắng đã khiến tôi thất điên bát? Tôi bị tức giận làm cho não tàn sao? (≥﹏ ≤) Tôi hận thói quen, tôi hận tiềm thức, tôi hận tên sói khốn kiếp này!
Tôi đây đang bóp tim gãi phổi hối tiếc, sau cánh cửa truyền đến tiếng nhắc nhở lành lạnh, “Trước tiên thay quần áo đi, áo lót cũng hiện ra rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn áo sơ mi trắng bị nước làm cho ướt nhẹp, sau đó cắm đầu đâm vào gối nằm.
Ông trời ơi, ông giáng xuống một tia sét đánh chết hắn đi, ngàn vạn lần đừng để hắn thoát! =
Say rượu mất lý trí kết quả có rất nhiều loại, 90%, sẽ điên cuồng cả đêm rồi cứ như vậy từ biệt, một phần nhỏ có thể tạo ra một đoạn nhân duyên mỹ mãn, nhưng có một phần nhỏ nhất, tỷ như tôi, rơi vào kết quả thê thê thảm thảm.
Mặc dù Âm Tam Nhi nói, hắn bị tức giận làm cho thiếu não mới có thể đàn gảy tai trâu, mà tôi cũng không phải là trâu chân chính, khi bình tĩnh lại, tôi cũng như hắn nói, cũng có thể từ trong đó nhìn thấu được bảy tám phần.
Hắn nói cho tôi biết rất rõ ràng, cảm tình của hắn đối với tôi tuyệt đối không phải là tình yêu, nhưng, điều này không có nghĩa là hắn có thể thờ ơ nhìn tôi tiếp xúc với người khác phái. Đây là một dạng tình cảm sao? Hoặc là nói, cái này căn bản không phải tình cảm, mà là ham muốn giữ lấy của hắn đang nổi loạn.
Âm Tam Nhi tựa như đứa bé được cưng chiều quá thành hư, từ trước đến giờ chỉ có hắn giành đồ của người khác, một khi có người muốn giành của hắn, hắn sẽ không chút do dự giơ móng vuốt sói ra. Mặc dù, tôi không thừa nhận mình là vật sở hữu của hắn, nhưng hắn hoàn toàn không quan tâm tôi nghĩ như thế nào.
Hắn nói, hắn muốn chịu trách nhiệm với tôi, cho nên, hắn muốn rời khỏi biệt thự, cùng tôi sớm chiều chung đụng. Tôi hỏi hắn, “Anh muốn làm gì, là muốn bồi dưỡng tình cảm sao?”
Hắn không chút để ý nói, “Đừng ấu trĩ như vậy, tôi nhìn thấy cô là sẽ không khó chịu.”
Sự thật chứng minh, những ngày kế tiếp của tôi không phải là không thoải mái, mà là bi kịch. Hắn không cho tôi đến quá gần Âm Nhị Nhi, không cho tôi quá thân mật với học trưởng, không cho tôi lúc ở không chạy loạn, cho dù đi siêu thị, cũng phải căn thời gian chính xác, ăn ở ngoài trễ một chút về nhà sẽ bị hắn quở trách.
Lại một lần trong lúc tranh chấp, tôi tức giận đỏ tròng mắt, không lựa lời nói, “Nếu anh còn can thiệp vào cuộc sống của tôi nữa, tôi sẽ đem chuyện đêm đó nói cho bà nội.”
Vốn tức giận đã dâng cao, người họ Âm lại vẫn cười, hắn nói: “Tôi nghĩ bà nội sẽ rất vui vẻ đem cô giao cho tôi.”
Ngược lại trở thành lợi thế uy hiếp!
Được rồi, tôi thừa nhận hắn thắng, một lần duy nhất tiếp xúc thân mật trở thành một sợi dây xích, cột tôi vào với hắn, tôi đã từng giận, đã từng oán, đã từng phản kháng qua, nhưng những cái này cũng không thể thay đổi được gì. Hắn muốn ở nơi này, ai cũng không ngăn được, tôi muốn dọn đi ra, không có cửa đâu! Không người nào nguyện ý bị trói buộc, khi một lần lại một lần phản kháng khiến nguyên khí của tôi tổn thương nặng nề thì tôi lựa chọn chiến tranh lạnh.
Thành thật mà nói đúng là chiến tranh lạnh, chúng tôi cùng ở chung một mái nhà tựa như người xa lạ, ngay cả ánh mắt nhìn nhau cũng không có. Chiến tranh lạnh tiến hành được ngày thứ năm thì tôi đã thói quen, nhưng kiên nhẫn vốn đã không nhiều lắm của hắn hoàn toàn mất hết.
Lại một tối không cơm ăn, tính khí của hắn lại nổi lên. Trước khi đi, hắn liếc tôi một cái không nói câu gì, lửa giận ẩn giấu dưới vẻ nhàn nhạt bất đắc dĩ. Ánh mắt như vậy làm trong nội tâm tôi khẽ động, đồng thời bắt đầu suy nghĩ, tôi rốt cuộc đang làm gì?
Hắn tùy hứng, bá đạo, thích mềm không thích cứng, mà tôi lại nhất định cùng hắn cứng đối cứng, đây không phải là tìm xích mích sao? Cũng không phải là đứa bé, sao tôi lại làm chuyện ấu trĩ đến vậy?
Sau khi Âm Tam Nhi rời đi, tôi ngây ngốc nhìn màn đêm đến ngẩn người, sắc mặt bình tĩnh, nhưng có hai giọng nói trong lòng đã sớm ầm ĩ rồi.
A nói: Đừng để ý đến hắn, đừng nuông chiều hắn, tốt nhất vĩnh viễn đừng quay lại.
B nói: Cô hiểu cái P gì, hắn tức giận là bởi vì hắn quan tâm, làm sao cô lại không biết điều như vậy?
A nói: Ngay cả tự do cũng bị tước đoạt, đây là sự thật mà?
B nói: Cô cẩn thận suy nghĩ một chút, hắn chiếm cứ thời giờ của cô làm cái gì?
A hờn dỗi, không chịu lên tiếng.
Mà tôi cũng rất rõ ràng, hắn không để cho tôi cùng ăn cơm với Âm Nhị Nhi là bởi vì, hắn đang tính đưa tôi đi đâu đó ăn cho đầy bụng, hắn không để cho tôi đi tìm học trưởng cùng dạo phố, là bởi vì, hắn tính mua hai vé đi xem triển lãm mỹ thuật.
Hắn không để cho tôi về nhà là bởi vì, mỗi lần tôi trở về đều bị mẹ kế chê cười. Hắn mặc dù cay nghiệt bá đạo, nhưng cũng không cho phép người khác khi dễ tôi. Kết luận —- hắn mặc dù không yêu tôi nhưng cũng quan tâm tôi.
Đinh linh linh —-
Điện thoại vang lên không hề báo trước, khiến tôi đang đắm chìm trong thế giới riêng của mình bừng tỉnh dậy.
Tôi cầm điện thoại, có chút mong đợi là Âm Tam