Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Cô Nàng Giả Nai Của Tổng Giám Đốc Sói

Tác giả: Ni Nam Đê Ngữ

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341937

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.

nhưng cơ thể lại cứng ngắc đứng giữa đường, chỉ có thể bất lực kêu to, "Cha, cứu con!"
Cha tôi vẫn không nhúc nhích, chỉ liếc tôi cười cười rồi nói, "Đây là xe đón con về nhà, mẹ con ở nhà chờ con đấy."
Xe không đi chậm lại, cũng không phanh, mà bất chấp tất cả bay tới. Tôi đột nhiên nhớ ra, cha mẹ qua đời đã rất nhiều năm, cha tôi đến đón tôi, không phải ý là tôi sắp chết sao?
Mặc dù rất nhớ cha mẹ, nhưng tôi không muốn chết, trong cơn sợ hãi, tôi kêu lớn, “Âm Hạng Thiên, cứu tôi!"
Nhưng, hắn không tới, tiếp theo nghe “phịch” một tiếng, chiếc xe đụng tôi ngã xuống mặt đất, trong lúc vô tri vô giác, bên tai vang lên một giọng nói, "Bách Khả, tỉnh dậy."
Tôi mờ mịt mở mắt, đối mặt với vẻ mặt bất đắc dĩ của Âm Tam Nhi, hắn bế tôi té từ ghế salon xuống đất lên, ôm trong lòng ngực mình, vỗ nhẹ phía sau lưng của tôi hỏi, "Gặp ác mộng?"
Tôi ở nhà, không có giáo đường, không có cha, càng không có chiếc xe nào chạy nhanh, tất cả những chuyện vừa xảy ra chỉ là giấc mộng Nam Kha, nhận thức này khiến tôi thở phào.
"Cô mơ thấy cái gì?" Âm Tam Nhi hỏi tới.
"Mơ thấy ba tôi tới đón tôi về nhà." Tôi cố tình bỏ qua đoạn hôn lễ.
Mi tâm hắn vặn vẹo, "Đã bao lâu cô chưa đi bái tế chú ấy rồi hả?"
Tôi mạn phép cúi đầu nhớ, "Đại khái khoảng hơn bốn tháng rồi."
Hắn giơ tay lau mồ hôi lạnh trên trán tôi, nói "Ngày mai đừng đi học nữa, tôi và cô đi bái tế."
"Không cần, anh còn phải làm việc, tự tôi có thể đi được."
"Tôi nói cái gì cô làm theo cái đó, không cho dị nghị." Hắn bá đạo nói, "Trở về phòng ngủ, sáng sớm ngày mai gọi tôi rời giường sớm một chút."
"Được rồi." Tôi cười nhạt, từ trong ngực hắn lui ra ngoài, "Anh cũng đi ngủ sớm một chút."
Hắn lắc đầu một cái, giơ xấp tài liệu trong tay giơ lên quơ quơ nói, "Hạng Kình đáng chết lại đi chơi mất tiêu, toàn bộ công việc giao hết cho tôi, lão đại sắp bị anh ta lam cho tức hộc máu."
Mặc dù Âm Nhị Nhi là anh hai, nhưng tính tình của anh ta thật khiến người ta bất đắc dĩ, bất kể công việc có nặng nhọc hay không, chỉ cần hắn cảm thấy phiền, ngán, liền đi chơi mất tích, ai cũng không tìm được hắn, đụng phải một tay chân làm việc không đàng hoàng như vậy, lão đại và Âm Tam Nhi không buồn bực mới lạ.
Vì không muốn quấy rầy công việc của hắn, tôi xoa cái mông đau đớn trở về phòng ngủ, giấc mộng vừa rồi đã quấy nhiễu khiến cơn buồn ngủ của tôi biến mất.
Trong lúc vô tình, tôi và Âm Tam Nhi "Ở chung" được hơn nửa năm, trong ánh mắt của mọi người, chúng tôi đã sớm trở thành đôi tình nhân vô cùng khắng khít và thân mật rồi, nhưng trên thực tế, chúng tôi chỉ ở chung dưới cùng một hiên nhà, hắn sẽ dùng thái độ bá đạo cường thế quan tâm tôi, không cho phép ai ngoại trừ hắn khi dễ tôi, không cho phép ai ngoại trừ hắn, nhất là phái nam quá gần giũ tôi, tôi chỉ việc ngày qua ngày chăm sóc cuộc sống sinh hoạt và ăn uống thường ngày của hắn.
Hắn thương tôi, cưng chiều tôi, có lúc còn có thể hôn tôi, nhưng, hắn lại không thừa nhận hắn là bạn trai tôi.
Người đầu tiên tôi nhớ tới sẽ là hắn, trong cuộc sống của tôi, hắn đóng vai trò là trung tâm, bởi vì chúng tôi chịu ảnh hưởng lẫn nhau, nhưng lại không giống như hai người đang nói chuyện yêu đương, nên có người gọi mối quan hệ này là mập mờ.
Tất cả những chuyện này đều là do trận say rượu kia đưa tới, mặc dù, từ sau khi đó, chúng tôi không còn vượt khuôn nữa, nhưng chúng tôi đã là một chuỗi kíp nổ ở cùng nơi, cột vào cùng nhau.
"Răng rắc" khóa cửa phát ra tiếng kêu to, đem tôi đây như đang đi vào cõi thần tiên kéo về thực tế.
Tôi ôm đầu gối ngồi ở bên giường, không quay đầu lại, tầm mắt chăm chú nhìn vào vầng trăng sáng troe trên cao.
"Sao không kéo rèm cửa sổ?" Giọng nói từ tính hàm chứa nụ cười, chiếc nệm lún xuống, hai cánh tay từ phía sau ôm lấy tôi, lồng ngực ấm áp của Âm Tam Nhi dán lên sau lưng tôi.
Tôi chỉ ra ngoài cửa sổ nói, "Trăng sáng rất đẹp."
"Nửa đêm canh ba không ngủ được, liền ngắm trăng?" Hắn khẽ cười hôn lên lỗ tai của tôi, sự thân mật mờ ám này, mang theo kiều diễm cùng hấp dẫn.
Tôi gảy gảy lỗ tai ngứa ngáy, nói, "Tôi không có thời gian rảnh rỗi đó."
"Vậy sao không ngủ?"
"Bởi vì tôi biết anh sẽ lén bước vào." Tôi đẩy tay của hắn ra, ngoái đầu lại liếc nhìn hắn nói, "Từ sau khi tôi chuyển vào đây, sao anh không còn nhảy nhót vào đên trăng tròn nữa?"
Sắc mặt hắn cứng lại, con ngươi xanh đen có chút lóe lên, không nghĩ tới người đàn ông này cũng sẽ xấu hổ, lần đầu tiên trông thấy, có cảm giác mới mẻ.
Tôi nhàn nhạt cười, "Trở về phòng anh, giải quyết xong công việc đi, ngày mai còn phải dậy sớm đấy."
Lời nói của tôi làm con ngươi hắn căng lớn, đáy mắt đen nhánh hiện lên những tia sáng khó có thể tin. Hắn cho rằng tôi không biết, nhưng tôi cũng không phải đứa bé chưa hiểu việc đời, sao lại không biết hắn đang bị dục vọng làm cho đứng ngồi không yên?
Loài sói sẽ giữ lại một số đặc tính nào đó chút của loài sói, ví dụ như, mỗi khi trăng tròn, Âm Tam Nhi cũng sẽ bị dục vọng làm cho nóng nảy không yên. So với kinh nguyệt của phụ nữ còn chính xác