Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341664
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1664 lượt.
h…
“Tôi đã độc lập về kinh tế.” Anh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt có chút khinh thường “Chẳng lẽ cô vẫn còn xin tiền nhà?”
“Tôi chỉ nói anh đang lãng phí, đó là một hành vi đáng xấu hổ!”
“Tôi thích vậy.” Anh đi hai bước rồi đột nhiên quay đầu lại, bí hiểm đánh giá tôi một phen, “Hà tiểu thư, cô đang quản lý chi tiêu của tôi sao?”
Anh mặc kệ tôi “phủi bụi” cho mình, quét mắt nhìn tôi một cái, không hờn không giận nói: “Chuyện của người ta, cô quan tâm làm gì.”
Tôi dùng chính câu nói của anh trả đũa lại: “Tôi quản chuyện của anh được thì mắc gì không quản được chuyện của người khác?”
“Cô có để ý tôi thì mới quan tâm đến chuyện của tôi, cô quan tâm anh ta sao?” anh trả lời lại một cách mỉa mai, cơ hồ là nói theo bản năng.
Lời này vừa nói ra, tôi ngơ ngác, anh cũng ngẩn người, lập tức ho khan một tiếng rồi quay mặt đi nhìn về nơi xa xăm nào đó.
Tôi liều chết ráng kiềm chế trong lòng đang loạn như đèn cù, buộc mình phải giữ nguyên sắc mặt đồng thời bày ra bộ dáng như vừa nghe một chuyện cười, đến khu bán đồ dùng vệ sinh cá nhân: “Tần tiên sinh, tôi đề nghị anh nên mua thêm một chai dầu gội đầu nữa.” Tôi nghiêm mặt nói, “Không những tóc anh dơ mà đầu óc anh cũng bết lại rồi. Hai chai này một gội, một uống. Uống hết một chai chắc là anh sẽ khỏi bệnh.”
Anh không tức giận, thậm chí cũng không trừng mắt với tôi, sau một lúc mới không tự nhiên hỏi: “Trong nhà có chén không?”
Thấy anh chuyển đề tài, tôi cũng thức thời không nhắc tới câu nói ái muội hồi nãy nửa: “Mua tủ chén được khuyến mãi một bộ chén”
“Có nồi không?”
“Không có.”
“Vậy mua nồi trước rồi mua thức ăn về nhà nấu cơm”
Tôi hoảng lên: “Tôi đâu phải là bảo mẫu của anh, mua sắm như thế này đã nằm ngoài công việc rồi mà anh còn muốn tôi nấu cơm cho anh ăn! Quên nữa, anh mới ăn cơm trưa hồi ba giờ mà!”
Anh xem đồng hồ: “Bây giờ đã là sáu giờ, cô đừng lo, là tôi nấu, cô không phải động móng tay”
Tôi càng kinh ngạc : “Anh… Anh biết nấu ăn?”
Anh liếc xéo tôi: “Lúc trước đi du học toàn là tự lo chứ ai mà nấu cho.”
Trong nháy mắt tôi cảm thấy Tần Mạch trở nên bình dân hóa . Nếu anh đã mở miệng mua đồ về tự mình nấu ăn thì tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn làm cái đuôi nhỏ đi theo sau mà thôi.
Mua sắm xong xuôi về đến đã hơn bảy giờ tối, tôi cũng không chú ý gì đến hình tượng ngồi đong đưa trên ghế sopha thầm nghĩ, chắc đầy là lần cuối cùng còn gặp anh, chờ ký kết thúc hợp đồng xong thì tôi sẽ không gặp lại anh nữa, cũng không bao giờ phải chịu uy hiếp mà làm nô dịch cho anh ta!
Vừa về nhà, anh đã vùi mình vào bếp, mặc kệ tôi ở phòng khách tự tung tự tác. Tôi ngồi nghỉ mệt một chút thấy anh ta không mảy may động chạm đến tôi liền chủ động lăn vào bếp. Do hôm nay xuất viện nên anh cũng không mặc âu phục như mọi hôm, nên nhìn anh mặc đồ thường đứng trong bếp giống y chang ông chủ gia đình.
Tôi cười nịnh nọt, hai tay dâng bản hợp đồng mà y như bản tấu chương trình hoàng thượng hạ bút: “Tần tiên sinh.”.
Anh hơi nhíu mày nhưng cũng không làm khó tôi gì cả, thoải mái đặt bút ký tên. Tôi mừng như điên, lấy lại hợp đồng trân trọng y như bảo bối, nhẹ nhàng bỏ vào túi xách.
“Hợp tác thật vui vẻ!” Tôi chìa tay ra, bụng thầm nghĩ trước khi tạm biệt cũng phải giả mù sa mưa một lần .
Một tay anh cầm xẻng, một tay không khách khí bắt tay tôi, không phải là bắt tay xã giao mà cả bàn tay to lớn của anh bao trọn bàn tay tôi, y hệt lúc trước ba tôi thường nắm tay dắt qua đường, rồi tự nhiên dúi vào tay tôi một con dao nói: “Xắt mấy củ cải này cho tôi.”
Tôi sửng sốt nhìn anh rồi nhìn lại mình nghiêm chỉnh trong bộ đồ công sở, ngơ ngác cầm con dao nói: “Nhưng tôi phải về…”
“Làm việc cả ngày rồi cô không đói bụng sao?”
“Ách…”
Thấy tôi do dự, anh ta lại ném tiếp một câu: “Ăn cơm xong rồi về.” Đây không phải là câu hỏi cũng không phải khách khí thỉnh cầu, mà là mệnh lệnh. Tôi nghĩ, ngày thường anh ra lệnh cho cấp dưới cũng là như vầy, nhưng tôi không phải là cấp dưới của anh ta, tôi là loại người chịu mềm không chịu cứng, bèn dứt khoát cắm phập con dao vào mớ thức ăn kiên quyết nói: “Quan hệ hợp tác của chúng ta đã xong. Không rảnh hầu hạ anh nữa.”
Anh giữ tay tôi lại, bàn tay anh thật ấm, anh hơi nhíu mày dường như còn có chút phẫn nộ “Sao mà em có thể…”
Tôi giãy tay ra khỏi bàn tay anh nhưng anh sống chết nắm không chịu buông ra, hai lòng bàn tay cọ sát vào nhau thật ấm khiến tim tôi không tự chủ được càng nhảy loạn. Y như bị ma ám, tôi đứng yên mặc kệ anh lôi kéo. Anh hình như cũng ngạc nhiên trước hành động của mình, anh yên lặng một lúc rồi lại thảnh nhiên như trước nhưng ngữ khí đã trở nên êm dịu hơn rất nhiều “Cùng lắm ăn với tôi bữa cơm rau dưa thôi. Về nhà có một mình thì em định ăn uống thế nào?”
Lòng tôi bị những lời mềm mại này lay động, ánh mắt dịu đi, sắc mặt cũng bớt lạnh lùng.
Anh lại nói: “Hơn nữa cả ngày làm không công cho anh rồi, ngay cả bữa cơm cũng không ăn, không mệt sao?”
Mệt…
Vì thế tôi phất cờ trắng đầu hàng, cặm cụi đứng xắt mớ củ cải kia.
Đèn nhà bếp được bật lên, ánh