Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1661 lượt.
ị, lạnh lùng hỏi: “Khóc đủ chưa?”
Chị quệt nước mắt, lấy khăn lau nước mũi lại tiếp tục lầu bầu muốn đi nước Mỹ..vân vân và vân vân.
“Hừ.” Tôi cười lạnh một tiếng, một tay kéo túi xách chị lại dốc ngược, đổ tất cả tài sản của chị lên trên bàn nói: “Nước Mĩ là cái chỗ chỉ cần 25 tệ là có thể đến hả?”
Chị tiu nghỉu, thò tay vào đào đào cái đống hỗn độn trên bàn, móc ra thêm bốn đồng xu nói: “Thêm sáu hào nữa nè.”
Tôi giận đến phát điên, đang định mắng chị một trận thì chuông di động reo inh ỏi, vừa rút ra nhìn tên người gọi, được lắm! Tên khốn đó đã biết gọi điện thoại lại rồi!
“Tịch Tịch, chuyện gì vậy? Anh vừa dùng cơm với khách hàng, ồn quá nên không nghe em gọi.” Giọng của Thẩm Hi Nhiên rất bình tĩnh. Tôi cười lạnh: “Vợ yêu dấu của anh đang đòi sống đòi chết ly hôn với anh rồi bỏ sang Mỹ đây này. Anh nghe rõ chưa?”
Bên kia là một trận im lặng.
“Hiện giờ chúng em đang ở sân bay, em lại hay mềm lòng, vợ anh mà năn nỉ một hồi không chừng em dám cho chị ta mượn tiền mua vé máy bay lắm đó.”
Không đợi bên kia trả lời tôi liền ngắt điện thoại, liếc nhìn đôi mắt đỏ hoe của người nào đó, nói: “Chị đang lên án em thông báo hành tung của chị cho chồng chị phải không? Nếu chị có thể lấy 25 tệ 6 hào mà mua được vé máy bay đi Mĩ, em sẽ giúp chị tách người đàn ông kia ra cho tuyệt hậu hoạn.”
Trình Thần vùi đầu khóc lớn.
Tôi khuyên răn chị: “Giữa hai người còn có chuyện gì không thể nói đàng hoàng với nhau, mà mỗi lần xảy ra chuyện lại phải làm ầm ĩ như vậy. Lần nào cũng thế, nguyện nhân chỉ là những hiểu lầm nho nhỏ, không đáng mà thôi. Vì chị mà cả ngày nay ăn có một tô mì cũng không được!” câu cuối cùng mới chính là lời tận đáy lòng tôi nha…
Trình Thần lên án: “Nhưng anh ấy có bồ nhí! Anh ấy có bồ nhí bên ngoài!
Mặt tôi không chút thay đổi: “Đây là lần thứ năm em nghe chị nói như vậy .” Tôi mặc kệ Trình Thần, tựa lưng vào ghế, lơ đãng nhìn đại sảnh sân bay qua cửa sổ thủy tinh của quán.
Khách lữ hành đều mang dáng vẻ vội vàng, hấp tấp, một đôi tình nhân đang hôn kịch liệt trước khi chia tay. Tôi nhấp một ngụm cà phê, nghĩ rằng, thì ra chuyện như thế này trong mắt người ngoài cuộc lại có cảm giác như vầy —— bình thản vô cảm, vì không liên đến mình nên bình thản vô cảm.
Bỗng nhiên, hình ảnh nổi bật của một cô gái lập tức thu hút ánh mắt của tôi, không phải vì cô ấy xinh đẹp mà dáng vẻ của cô ấy nhìn rất quen mắt. Cô ấy nhìn quanh quất hình như đang chờ ai, ánh mắt mong chờ nhìn qua quán cà phê bên này. Người đàn ông ngồi sau Trình Thần đứng lên, tôi nhìn bóng lưng của anh ta chợt giật mình, người này mang theo hơi thở quen thuộc không hiểu sao khiến tôi động lòng. Có dòng chất lỏng nóng bỏng bùng ra trong cơ thể tôi và chậm rãi lưu chuyển khắp thân thể.
Người đàn ông này…
Anh ta ra khỏi quán cà phê và tụ họp với cô gái kia, họ bắt đầu trò chuyện, anh ấy hơi hơi nghiêng đầu, ánh mắt trời xuyên qua kẻ hở của máy vòm sân bay chiếu sáng rực rỡ xung quanh anh. Tôi nhìn sườn mặt của anh, ngây người.
Trình Thần uống xong mấy ngụm nước cũng bình tĩnh lại vài phần, chị dõi theo ánh mắt của tôi thì thấy:: “Hả?” Chị không tin, dụi dụi mắt, “Người kia sao giống … Tần Mạch? Nhưng không phải anh ta đang ở Mỹ sao? Nước Mĩ…” Trình Thần rung đùi đắc ý nói, “Ảo giác sao…hay là chị đã đến Mỹ rồi? Hà Tịch, em thấy không? Tần Mạch?”
Tôi rời mắt khỏi anh, thản nhiên gật đầu: “Ừm, thấy rồi.”
Sao mà không thấy được.
Tôi nhấp tiếp một ngụm cà phê, bình ổn tinh thần, nhìn lại cặp nam nữ xứng đôi kia một lần nữa cho đến khi tôi có thể mang cảm xúc của mình quay lại trạng thái bình thường.
Trong không gian lơ đãng, ánh mắt Tần Mạch nhẹ nhàng chạm vào ánh mắt tôi, xuyên qua ánh mặt trời chói lọi rồi ngừng lại thành một hình ảnh đẹp, theo bản năng, tôi mỉm cười, gật đầu chào anh, lạnh nhạt, xa lạ như khi chào một người hàng xóm đi làm mỗi buổi sáng mà ánh mắt của anh cũng không dao động, gật đầu đáp lễ tôi. Khách khí mà xa lạ.
Tôi nghĩ, dù sao thời gian hai năm không dài mà cũng không ngắn. Cô gái kia, tôi đã nhớ tên – Dịch Tình, tổng giám đốc xinh đẹp của Tần Mạch mà có lẽ bây giờ đã không còn là tổng giám đốc nữa… Dịch Tình nhìn theo ánh mắt của anh, nhìn thấy tôi hơi tỏ vẻ sợ hãi. Tôi vẫn tiếp tục giữ nguyên nụ cười của mình.
Cô ấy quay đầu nhìn Tần Mạch, lúc đó Tần Mạch đã thu hồi ánh mắt, hai người nói vài câu rồi ra khỏi sân bay.
Trình Thần ngồi một bên nói bâng quơ: “Em cười cứ như xác ướp khô ngàn năm vậy.”
Tôi đáp trả: “Xác ướp khô ngàn năm mà có thể cười được, chị không thấy em rất giỏi à.”
Đi mua hành mà dẫn đến huyết án
Rón rén chui vào nhà, phủi, phủi bụi vài cái, tung hàng rồi lại rón rén chui ra. Hi, các readers thân thiết, hẹn gặp lại nhé!
Sau hôm gặp lại Tần Mạch, tôi quay về thành phố và bắt đầu chìm đắm trong chuỗi ngày ảo tưởng vô biên. Mỗi ngày về nhà, lại trông ngóng bóng dáng một chiếc xe im lặng đậu dưới nhà, nếu không thấy xe lại mong một người đàn ông thần sắc đạm mạc