XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Cô Nàng Mạnh Mẽ

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341493

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.

đứng trước cửa nhà, nếu vẫn không có, sẽ túc trực bên cửa sổ canh chừng có ai đứng đợi dưới lầu hoặc có ai đó đang đang quanh quẩn đâu đó hay không…
Tôi đi qua từng con đường với hy vọng sẽ có cơ hội đứng đối diện với một bóng dáng quen thuộc đang đứng đợi và mỉm cười nhìn tôi. Ở mỗi góc đường đã qua, tôi luôn mơ tưởng đến những tình huống gặp gỡ bất ngờ, lãng mạn mà cẩu huyết như trong phim Hàn, tôi đi trong đám đông mà vẫn luôn tồn tại một ảo tưởng, người kia vẫn một mực theo sau mình, chậm rãi đợi tôi quay đầu lại để hàn huyên.
Nhưng sự thật là một tấm gương không biết nói dối, nó nói thật với tôi rằng, Tần Mạch không phải là tuýp người biến thái thích theo dõi người khác, thành phố này lớn như thế, không phải muốn là có thể gặp nhau. Mà chờ mong của tôi rốt cuộc cũng chỉ là chờ mong thôi.
“Biết làm sao được, ế rồi.”
Trình Thần biết tính cứng đầu của tôi nên chỉ đành thở dài một tiếng, trước khi gác điện thoại còn nhẹ nhàng hỏi: “Tịch Tịch, em còn thích Tần Mạch không?”
Tôi trầm tư một lúc lâu: “Chuyện này có quan trọng sao?”
Chúng tôi đã buông tay hai năm, mỗi người đều có cuộc sống mới của mình, tôi không nghĩ sẽ phá vỡ nó. Tôi mong chờ Tần Mạch là thật, ảo tưởng có cuộc gặp lại lãng mạn với anh cũng là thật, nhưng nếu anh thật sự đứng trước mặt tôi yêu muốn nối lại quan hệ thì có lẽ tôi sẽ cho anh một bãi nước bọt. (Èo, thô quá!)
Dù sao chuyện đã qua rồi, Hà Tịch không phải là người thích xài đồ secondhand.
Thứ Bảy, tôi ngủ cho đến khi bị cái đói đánh thức, thì ra đã mười hai giờ trưa, tôi lò dò xuống giường đến tủ lạnh lục gì ăn tạm cho đỡ đói nhưng phát hiện tủ lạnh trống không. Tôi cột tóc lại, mặc áo ngủ, mang dép bông, lệt bệt đi đến chợ cóc trước nhà. Tôi mua một ít mì sợi, chục trứng gà, nhớ tới còn thiếu hành lá nên đi mua tiếp. Sạp bán hành là của một thằng nhóc độ mười tám, mười chín tuổi, lúc tôi đến nó đang tò te tí te với cô bé bán đậu hủ bên cạnh. Kệ tụi nó, tôi chăm chú lựa được mớ hành tươi, mới hỏi: “Bao nhiêu tiền?”
Thằng nhóc mải mê gửi cho người yêu bé nhỏ của nó một cái hôn gió nên không thèm quan tâm đến tôi.
Tôi nhịn, hỏi tiếp: ” Hành này bao nhiêu tiền?”
Nó lại đá lông nheo con kia chíu chíu.
Mép tôi bắt đầu giật giật: “Nè…Có bán hàng không?”
Nó vẫn lơ đẹp tôi, đùa giỡn vui vẻ với cô bé nọ.
Tôi hít sâu một hơi, gật gật đầu, sau đó lấy ra một xu để trên mâm hành, lấy một nắm to xong xoay người bước đi.
Nó bực mình gọi với theo:: “Ê, ê! Không đủ tiền!”
Tôi cóc thèm quan tâm, lết dép đi tiếp. Thằng nhỏ từ trong sạp lao ra, định cướp lại mớ hành, tôi nghiêng người né sang một bên, ung dung nói: “Nếu tiền không đủ, sao lúc này tôi hỏi cậu không thèm nói? Cậu đến chợ buôn bán hay bàn chuyện yêu đương? Tôi đến mua hàng còn phải đứng chờ cậu vui mới bán sao? Tiền tôi trả rồi còn đủ hay không là chuyện của cậu.”
Dĩ nhiên thằng nhóc đang yêu này không muốn mất mặt với người tình trong mộng của nó nên chỉ vào mớ hành nói: ” Bà già này, dám lấy đồ của tôi mà còn nói lung tung nữa!”
Bà… Bà già…
Cả người tôi chấn động, thoáng chốc ngây người. Sau đó một ngọn lửa giận từ từ bốc lên, chậm rãi chạy khắp tứ chi rồi quay về dồn cục trong ngực, tôi hít sâu, giận đến run người.
Thằng nhóc không biết sống chết, thấy tôi đang đơ như cây cơ liền cả gan tiến lên muốn giật mớ hành lại, nó nắm mớ hành giật mạnh làm tôi rớt luôn bịt trứng gà, một chục trứng xem như đi tong. Cái bao tử đói khát của tôi che mặt thét chói tai ‘NO…’
Kết quả là, tôi gần như mất đi lý trí, ném mạnh gói mì sợi trên tay vào nó, không ngờ thằng nhóc này phản ứng rất nhanh, né được, gói mì kia mất mục tiêu bay ngay vào đầu cô bé bán đậu hủ. Tôi chỉ nghe cô bé kêu đau một tiếng, bị mì nện vào đầu nên lảo đảo ngã ngửa vào cái đống thùng xô chậu lổn ngổn.“Đinh đinh đang đang” sau một trận loảng xoảng, tất cả đều yên ắng kỳ lạ, ngay cả tiếng rên rỉ của cô bé kia cũng không nghe thấy…
“Tiểu Phương!” Nhóc bán hành vọt đến ôm chặt cô gái đã muốn ngất đi.
Miệng tôi rút gân, ba chữ “gặp rắc rối” to đùng đầm đìa máu diễu qua trong đầu…
Buổi chiều này, tôi với cái bụng rỗng không, thùng thình áo ngủ chạy đến bệnh viện, bác sĩ kiểm tra, chụp hình ra kết quả cô bé kia bị chấn động não nhẹ, không biết do tôi ném trúng hay do ngã đập đầu đầu, thằng nhóc bán hàng làm ầm lên báo cảnh sát.
Kết quả, tôi vẫn trong bộ đồ ngủ lê lết đến đồn cảnh sát, anh cảnh sát lấy lời khai hỏi vì sao tôi lại lấy mì ném người ta, tôi che mặt trả lời nguyên nhân là tại mấy cọng hành lá…
Thần sắc vị cảnh sát trở nên ngạc nhiên quá đỗi: “Hành?”
Tôi cắn răng nói tiếp: “Còn có một chục trứng gà.”
Cảnh sát ghi soàn soạt vài câu trên giấy rồi nói: “Bây giờ chỉ cần nộp tiền bảo lãnh là cô có thể ra về, gọi điện người nhà đến đây đi. Sau này có gì mới sẽ báo cho cô.”
Tôi ngồi một góc, cầm điện thoại suy nghĩ một hồi, chuyện này không thể gọi điện để ba mẹ biết hay nói đúng hơn là không muốn để ai biết…nhưng tình thế trước mắt quan trọng hơn mặt mũi, tan tầm, từng tốp, từng tốp cảnh sát lục