Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341501
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.
tục ra về, tôi chỉ còn cách gọi cho Trình Thần.
Tôi bóp cái trán đang đau âm ỉ: “Trình Thần, em gặp ít rắc rối, hiện giờ đang bị tạm giữ ở đồn cảnh sát…” chưa nói xong bên kia đã cúp máy cái rụp. Tôi vô cùng, vô cùng, vô cùng kinh ngạc nhìn di động, chẳng lẽ chị chàng cho rằng tôi phạm trọng tội nên không thèm để ý đến tôi nữa?”
Tôi gọi lại, người bên kia không do dự từ chối cuộc gọi. Tôi biết Trình Thần không bao giờ đành đoạn bỏ rơi tôi nhưng ngắt điện thoại tôi là vì sao?
Tôi nắm di dộng, chưa được bao lâu thì Trình Thần nhắn tin lại: “Chờ, chờ, sẽ đến cứu em.” Ngữ khí này giống như chuyện tôi bị bắt khiến chị rất cao hứng. Tôi quệt miệng mắng cái kẻ sau khi lấy chồng thì lương tâm ngày càng sứt mẻ, mắng xong lại thấy an tâm hơn nhiều. Có người có thể đến giúp mình luôn làm cho người ta cảm giác an tâm .
Tôi ngoan ngoãn ngồi trên ghế, hết giờ làm, đồn cảnh sát rất vắng lặng, ngoài vài người ở lại trực thì chẳng còn ai khác. Tôi xoa xoa bụng, nguyên ngày đói meo, bao tử bắt đầu biểu tình, trời dần tối, tôi cố cầm cự, ôm bụng chờ cơn buồn ngủ đến. Nhớ đến về nhà chỉ có mì ăn liền, tôi nhủ phải ăn một lúc ba gói Khang sư phụ mới được…
Đang mơ mơ màng màng sắp ngủ, thì cửa thủy tinh của đồn cảnh sát bỗng dưng bị đẩy ra, một trận gió lạnh ùa vào, tôi nắm chặt áo ngủ, sau đó hai má hơi hơi ấm áp, bỗng nhiên Tần Mạch xuất hiện trước mặt tôi, anh ngồi xổm, nhìn lên tôi, hơi thở hổn hển, vỗ nhẹ hai má tôi, nhíu mày, khàn giọng hỏi: “Em đau ở đâu?”
Giọng nói bình tĩnh nhưng đôi bàn tay ấm áp trên mặt tôi hơi run run. Tôi hé mắt, chắc mình đói đến sinh ra ảo giác luôn rồi, bèn phe phẩy tay như đuổi ruồi muỗi mà nói: “Đi đi, đừng làm phiền tôi.”
Anh hơi hơi cứng đờ, mím môi ép cảm xúc xuống, sau đó quả thật anh đứng dậy và bỏ đi, ấm áp ở hai má cũng theo mất. Cửa đồn cảnh sát lại được mở ra, gió lạnh lại ùa vào, thổi cho cái đầu đặc nghẹt hồ dán của tôi tỉnh lại đáng kể.
Tôi giật mình kinh hãi, thì ra không phải là ảo giác. Nhìn thêm một lần nữa, người tôi thương nhớ lâu nay đang đứng nói gì đó với viên cảnh sát phụ trách vụ của tôi, tôi cúi đầu nhìn lại bản thân, áo ngủ thêm dép lê vải bông, nói không chừng còn một cái đầu y như tổ quạ nữa.
Vận mệnh thật sự cà chớn khiến người ta không cười không được. Tôi sửa soạn cả hai tuần lễ nhưng cuối cùng lại gặp anh trong bộ dáng xấu nhất, tình huống tệ nhất…
Từ miệng viên cảnh sát mơ hồ truyền đến hai từ mì sợi và hành làm tôi xấu hổ và giận dữ muốn chết. Tôi nắm chặt tay, bước ra khỏi cảnh cục, làm ngơ mọi chuyện.
Đứng dưới ngọn đèn đường hưởng gió đêm, tôi đang muốn gọi điện mắng Trình Thần thì di động bỗng nhiên vang lên, số lạ, tôi tức giận ấn phím nghe, giọng cô gái bên kia thật ngọt ngào: “Hà tiểu thư sao? Xin chào, tôi là nhân viên công ty môi giới kết hôn, tiệc “Đính ước” tối nay đã sắp bắt đầu, xin hỏi chừng nào cô mới đế? Phương tiên sinh đã có mặt rồi.”
Tôi lại bóp bóp cái trán đang đau muốn chết: “Tôi… Tôi…”
“Thật ra hôm nay cô đến cũng không chịu thiệt gì, đồ ăn trong tiệc do công ty chúng tôi chiêu đãi miễn phí, không hạn chế số lượng.”
Bụng tôi kêu cái rột, tôi vội nói: “Tôi còn chút việc chưa xử lý xong, lát nữa sẽ đến.”
“Tốt.”
Ngắt điện thoại, tôi nhìn Tần Mạch mặc bành tô đen đứng ở cổng đồn cảnh sát, do ngược sáng nên tôi không nhìn rõ nét mặt của anh, anh bước xuống cầu thang, nhìn tôi một chút rồi bật cười: “Thật đúng là chuyện Hà Tịch có thể làm.”
Nghe được tiếng cười của anh, thời gian dường như lưu chuyển, hai năm cách trở, thương nhớ khắc sâu tận xương phảng phất như chưa từng có.
Tạm biệt không tiễn
Tôi hơi khẩn trương, nắm chặt tay, cúi đầu nhìn chằm chằm vào cái đầu thỏ trên đôi dép lê, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Tôi không làm chuyện gì có lỗi với Tần Mạch cả, người nói muốn cùng một chỗ với nhau là anh, nói bỏ đi là anh, nói yêu là anh, dao động đòi chia tay cũng là anh. Trong đoạn tình cảm này, quay đầu lại mới thấy mình luôn đứng trong vai trò bị động.
Tôi chưa từng gây tổn thương cho anh vậy lúc gặp lại nhau như thế này việc gì tôi phải nhấp nhổm không yên chứ?
“Tần tiên sinh.” Tôi ngẩng đầu, không e dè nhìn thẳng vào mắt anh, “Hôm nay làm phiền anh rồi .”
Dưới ánh đèn đường, mắt anh hơi lóe lên, im lặng một lúc anh thản nhiên, giọng nói mang theo ý: “Làm phiền? Đây là lần đầu tiên em thừa nhận đó nha.” Ngữ khí bình ổn, không sợ hãi phảng phất như chúng tôi mới vừa gặp nhau hôm qua, “Nếu muốn cảm ơn anh thì mời anh ăn bữa cơm đi.”
Anh trầm mặc trong chốc lát: “Anh đưa em…”
“Không cần.” Tôi đóng cửa xe, nói: “Tôi sợ anh ấy không vui.”
Cửa kính xe mờ đục ngăn cách tôi và gương mặt người đó, tôi nện gót giày, vòng qua xe anh ấy, thẳng lưng mà đi. Tôi không nói với anh lời từ biệt, chỉ đơn giản là không cách nào mở miệng được. “Hẹn gặp lại” ai cũng biết nó đa nghĩa như thế nào.
Gọi taxi, tôi báo điểm đến, xe chạy chưa xa, tôi nhịn không được quay đầu nhìn lại thì vẫn thấy chiếc xe việt dã màu