Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1485 lượt.
với anh ta.
“Cô Hà.” Anh thản nhiên quét mắt nhìn tôi, “Lấy cái vẻ mặt giống như nhìn thấy gà mái đẻ trứng của cô lại đi.”
Tôi đằng hắng, rất biết phối hợp nhìn ra chỗ khác.Ăn cơm xong, chúng tôi rời nhà ăn trong ánh mắt thán phục của nhân viên phục vụ. Gật đầu chào nhau xong tôi quay người bước đi, đi chưa được vài bước, bỗng nhiên nghe Phương Kiệt gọi: “Anh ơi, em đau bụng.”
Tôi kỳ lạ quay lại thì thấy Phương Dĩnh cũng cúi gập người: “Anh, em cũng hơi…”
Phương Thả thoáng chốc hoảng hốt, tay chân luống cuống, không biết phải đỡ ai, tôi quay lại: “Anh cõng Phương Kiệt, tôi đỡ Phương Dĩnh đi bệnh viện thôi.”
“Không, không đi.” Phương Dĩnh lắc đầu quầy quậy, “Vào bệnh viện vừa khám vừa mua thuốc rất tốn tiền.”
“Nhưng mà…” Tôi vừa mở miệng muốn khuyên, Phương Thả đột nhiên phục hồi tinh thần, rất có lý trí hỏi tôi một câu: “Cô có đau bụng không?”
Tôi lắc đầu nói không đau. Phương Thả thở ra: “Tôi hiểu rồi…tụi nó ăn nhiều quá…”
Khóe miệng tôi méo xệch, nhìn hai đứa nhỏ đang ngồi: “Thiếu niên anh hùng.” Tôi định kêu taxi, Phương Dĩnh chết sống không chịu, cuối cùng vẫn là tôi đỡ nó cònPhương Thả đỡ Phương Kiệt chậm rãi đi về nhà bọn họ.
Ba người họ ở trong một ngôi nhà 60m vuông cũ kỹ, lúc lên lầu đèn hàng hiên khi chớp khi tắt rất dọa người. Tôi đứng dưới lầu thì thấy xe của Phương Thả – là loại xe Trường An bôn bôn. Lúc đó tôi chợt nghĩ phải update 6 yêu cầu của mẹ mình lên mới được…
Sau khi đem được hai đứa nhỏ vào nhà, tôi mệt mỏi, đặt mông ngồi lên sô pha, Phương Thả hét to: “Đừng!” Tiếng thét còn chưa tới tay thì tôi đã nghe tiếng sô pha kêu cái ầm, thân thể hẫng một cái, lọt tuốt vào trong cái ghế….
Tôi nghĩ, hôm nay chắc thần xui xẻo không chuyện gì làm nên chỉ bay vòng vòng quanh đầu tôi mà thôi.
Phương Thả cố hết sức mới lôi tôi ra khỏi cái lòng sô pha, tôi đỡ trán, thở dài: “Sô pha nhà anh đã hư như vậy rồi sao lại còn làm như đồ nguyên vẹn mà để trong phòng? Định hại mấy người không được cho phép mà dám ngồi như tôi sao?”
Phương Thả gặp thấy cái bản mặt khổ sở sắp khóc của tôi liền cho tôi một câu giải thích có vẻ mang tính người nhất: “Là của ba mẹ mua hồi trước, Phương Dĩnh không cho nhưng…” (Anh này chuyên đề nói chuyện móc nghéo nên lần này nói đàng hoàng bạn Tịch mới bảo anh nói chuyện có tính người)
Tôi nghèn nghẹn trong cổ, trong nhất thời không biết nên nói cái gì mới tốt.
Cho hai đứa nhỏ uống thuốc tiêu xong, tôi xách túi định ra về. Phương Dình lớn tiếng: “Hôm nay cảm ơn chị nhiều lắm! Bây giờ đã khuya rồi, một mình chị về rất nguy hiểm, anh đưa chị về đi.”
Tôi lắc đầu cự tuyệt. Phương Thả nhìn tôi rồi cầm lấy áo khoác: “Giờ này hết xe buýt rồi, để tôi đưa cô về.”
Ngồi trên cái xe tàn tàn kia, tôi hơi tò mò hỏi: “Nếu đã khó khăn như vậy còn tham gia môi giới kết hôn làm gì? Tôi nhớ phí hội viên cũng không thấp lắm.”
“Phương Dĩnh ghi danh cho tôi.” Anh ta vừa lái xe vừa trả lời, “Nó nói sang năm nó tốt nghiệp rồi, tôi cứ yên tâm tìm bạn gái rồi kết hôn.”
Tôi gật gù: “Anh có đứa em gái thật ngoan.”
Hắn gật đầu, trầm mặc thật lâu mới nói: “Chuyện hôm nay, cám ơn cô.” Nghe ra đây không phải là những lời được ra hắn không phải thường nói nói như vậy, hai chữ cám ơn rất là cứng ngắc.
Tôi lại nở nụ cười: “Anh giống y như một người tôi từng quen. Nhưng so với anh, anh ta còn ngạo mạn hơn, vĩnh viễn không bao giờ chịu nhún mình.” Từ nhỏ đến lớn, Tần Mạch không phải lo chuyện áo cơm, cá tính kiêu ngạo của anh vừa do trời sinh vừa do hoàn cảnh tạo thành, anh có ngạo khí chính là nhìn qua bề ngoài lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa cuồng vọng bên trong. Nhưng Phương Thả lại không có cái ngạo khí này, có lẽ cuộc sống túng bấn cũng khiến người ta phải cuối đầu, có thanh cao thì cũng phải bị dẫm đạp bởi thực tế nghiệt ngã.
Không lâu sau xe đã đến trước nhà, tôi xuống xe, vẫy tay tạm biệt. Anh ta do dự một chút, nửa thử, nửa chần chờ nói: “Phương Dĩnh rất thích cô, nếu…”
“Phương tiên sinh.” Tôi ngắt lời, “Anh đã quên những gì chúng ta nói khi gặp mặt lần đầu tiên rồi .”
Tôi vẫn nhớ như in một người đàn ông dù rất muốn đá văng anh ta ra khỏi não.
Anh trầm tư trong chốc lát, rồi nói: “Là tôi đường đột . Hẹn gặp lại.”
Tôi dừng lại ở ven đường nhìn theo xe anh rời đi, thở dài một tiếng rồi đi về nhà. Nhưng ngoài dự kiến là chiếc xe việt dã màu đen kia vẫn đậu chình ình trước nhà tôi mà một người đàn ông mặc áo khoác đen đứng cạnh cửa xe lại nhìn tôi đăm đăm.
Tôi ngẩn ra, trong ánh đèn đường mờ nhạt, trong bầu không khí lạnh lẽo, ánh mắt của chúng tôi chạm vào nhau.
“Tần tiên sinh.” Tôi cười nói, “Tôi còn nợ anh cái gì hả?’
Anh trầm mặc một lúc lâu rồi nói: “Không có, tại anh quên nói với em một câu.”
Tôi mỉm cười chờ đợi, anh nói: “Hà Tịch, anh đã về.” Khóe môi tôi thoáng chốc cứng đờ, anh đạm mạc trào phúng, “Nhưng bây giờ chắc hẳn anh không cần phải nói lời này nữa rồi .”
Anh mở cửa xe, khởi động máy, phun khói nghêng ngang chạy mất. Tôi vén sợi tóc lòa xòa trên trán thì thầm: “Tạm biệt không tiễn.”