Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341623

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.

i, sao cậu vẫn không chơi?" .
Dương Tịch nhìn quả bóng bay bổng ngoài sân, vẻ mặt ủ dột lặng lẽ: "Hôm nay mình không có tâm trạng!"
"Cậu có ngày nào có tâm trạng đâu!" Trần Thần không đợi Dương Tịch trả lời, chụp ngay lấy cánh tay cậu, kéo mạnh: "Thiếu đi cậu một ông vua bóng rổ bọn mình thật không quen!"
"Dương Tịch! Dương Tịch! Dương Tịch!" Ngoài sân vừa kịp vọng lại tiếng kêu thét dữ dội kích thích dây thần kinh Dương Tịch. Chàng thanh niền đánh mất chính mình cuối cùng vẫn chẳng thể kháng cự lại sự cám dỗ, lắc lắc đầu rồi cất bước tiến thẳng ra sân bóng.
Dương Tịch trên sân bóng và Dương Tịch vừa rồi là hai người khác nhau hoàn toàn. Cậu bình tĩnh kiên định, tự do phóng khoáng, tràn đầy sức sống, hệt như thỏi nam châm thu hút ánh mắt đám nữ sinh vây quanh mình, khiến bọn họ hô hào nhảy nhót, hâm mộ sùng bái.
Diệp Phiên Nhiên đứng trong đám đông, ánh mắt dõi theo bóng hình ai đó trên sân, khó tránh khỏi cảm thấy ngượng ngập. Cô không thể vỗ tay hô hào như những bạn nữ khác, cũng thể không chút ác cảm đứng bên ngoài sân tập cổ vũ động viên cậu. Trong trường hợp này, cô nên khôn hồn rời khỏi nơi đây thì tốt hơn.
Cô kiếm cớ nói lời chào tạm biệt với Hạ Phương Phi rồi xoay người bước ra ngoài sân bóng.
Sau lưng cô chợt vang lên tiếng thét, Diệp Phiên Nhiên quay đầu lại theo phản xạ, cô liền cảm nhận một luồng gió lướt nhanh qua mặt minh. "Binh" một tiếng, quả bóng nặng nề đập ngay vào mặt cô.
Ý thức của cô thoáng chốc bị cướp mất, trước mắt như nổ đom đóm, mặt mũi đầy máu me, đầu óc quay cuồng rồi ngất đi.
Hạ Phương Phi đứng gần cô liền chạy ngay lại, đang định khom người dìu cô đứng dậy thì trông thấy mặt mũi Dương Tịch trắng bệch chạy xộc đến.
"Dương Tịch, cậu cố ý hả?" Hạ Phương Phi chau mày nhìn cậu: "Vì cậu yêu người ta bị từ chối nên thẹn quá hóa giận, yêu quá hóa hận liền muốn ra tay độc thủ với Phiên Phiên chứ gì!"
Dương Tịch không phải loại người thích chia sẻ chuyện của mình với người khác, dù là Trần Thần cũng chẳng biết trong thư Diệp Phiên Nhiên đã viết gì, chẳng hề hay biết nỗi buồn và tủi thân chất chứa tận đáy lòng cậu.
Nhưng không nói ra không có nghĩa rằng cậu không để tâm, nỗi căm hận bất bình tích tụ đè nén một thời gian dài đã lên men sinh sôi trong lồng ngực. Khi đó, cậu đang dẫn bóng chạy về bên rổ, trông thây Diệp Phiên Nhiên xoay người bỏ đi, cậu không tài nào kiềm chế cảm xúc của bản thân, cậu ra sức ném đi, quả bóng tuột khỏi tay lao thẳng về phía cô.
Phiên Phiên, tôi chỉ là muốn em dừng bước, nào ngờ tôi lại làm tổn thương đến em!






Dưới ánh nhìn chăm chú của bao người, Dương Tịch bế ngửa Diệp Phiên Nhiên, đang mê man bất tỉnh chạy vội đến phòng y tế của trường.
Nhìn vẻ mặt ăn năn của Dương Tịch, Hạ Phương Phi không oán trách gì nữa, chỉ chạy đuổi theo sau, nhưng bước chân của cậu quá nhanh, cả,đoạn đường cô phải chạy vội mới đuổi kịp.
Cuộc thi bóng xổ trên sân đành tạm dừng lại, đám đông vây quanh không chịu giải tán, vẫn đứng nguyên tại chỗ. Trước sự việc xảy ra đột ngột cùng cảnh tượng, xô bồ bát, nháo, một nữ sinh năm hai trung học hoài nghi hỏi: "Cô gái đó là ai vậy, xem dáng vẻ căng thẳng của Dương Tịch kìa!"
"Ngốc thế! Ném bóng làm người ta bất tỉnh, không căng thẳng sao?" Bạn cô ta đáp, giọng coi thường.
"Tớ thấy không đơn giản thế đâu!" Cô nữ sinh nheo nheo đôi mắt hồ ly ranh mãnh, chăm chú dõi theo bóng dáng Dương Tịch dưới ánh nắng mặt trời: "Có lẽ Dương Tịch rất thích cô ta."
Hạ Phương Phi thở phào, quay đầu lại nhìn mái tóc rối bù của Dương Tịch, bộ dạng nhếch nhác, mồ hôi ướt sũng. Nhằm giảm bớt không khí căng thẳng, cô nói đùa: "Cậu ném bóng chính xác thật đấy, chẳng xiêu chẳng vẹo nhằm đúng vào mũi của Phiên Phiên. May mà sống mũi không bị gãy, chứ không thì cô ấy bị dị dạng rồi..."
"Nếu cô ây mà bị dị dạng thì mình sẽ nuôi cô ấy cả đời." Dương Tịch thấp giọng nói, thái độ nghiêm túc.
"Cậu nghĩ hay thật đấy, Phiên Phiên sẽ chẳng cần cậu nuôi đâu!" Hạ Phương Phi ngoài miệng nói cười nhưng trong lòng chua xót.
Đây là chàng trai cô từng yêu mến. Hệt như bao câu chuyện tình yêu đơn phương thất bại khác, dù rằng gặp phải sự cự tuyệt của cậu nhưng tình cảm mơ hồ mà cô dành cho cậu vẫn chẳng thể nào hoàn toàn nhạt phai. Vả lại, cô còn có suy nghĩ ích kỷ xấu xa, đó chính là thứ mà mình không có được cũng không muốn người khác có được. Vì thế mà, dù rằng Dương Tịch không thích cô thì cậu cũng chẳng thể đem lòng yêu mến người con gái khác.
Hiện giờ, cậu chẳng những thích người con gái khác mà người con gái đó lại chính là bạn thân nhất của cô.
Mỗi lần nhắc đến Dương Tịch trước mặt Diệp Phiên Nhiên, con tim Hạ Phương Phi tan thành trăm mảnh, phức tạp khó nói thành lời. Một mặt, cô rất coi thường bản thân mình, mặt khác cô không thể khống chế lòng đố kỵ của mình với cô bạn thân, nỗi hận chẳng nói nên lời với Dương Tịch, thậm chí trong cô còn có cảm giác hả hê khi trông thấy Dương Tịch quấn quýt đau khổ bên Diệp Phiên Nhiên.
Dương Tịch à,