XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.

ường học, cô mới chìm đắm trong tâm trạng u buồn. Diệp Phiên Nhiên, vì sao tình yêu của mày đều tồn tại trong sự chia ly?
Cô bắt đầu có chút hối hận, trước đây vì sao không đăng ký Đại học Nam Kinh?
Ngày 7 tháng 1 Đại học N cho nghỉ lễ, đây là kỳ nghỉ đầu tiên của trường đại học, các bạn đều có cùng tâm trạng háo hức, đã mua vé tàu hỏa từ rất sớm, gói ghém xong xuôi hành lý. Diệp Phiên Nhiên ráng nán lại thêm ba ngày để chờ Dương Tịch. Do thời gian sắp cận kề dịp Tết, trên chuyến tàu hỏa nghẹt cứng người. Ngoại trừ sinh viên thì đa phần là nông dân làm thuê đón tàu về quê ăn Tết.
Tỉnh này vốn là tỉnh lớn phát triển nông nghiệp, kinh tế kém phát triển, vì lẽ đó mà nơi đây đã trở thành tỉnh lớn nhất có lượng nông dân xuất khẩu lao động khá cao. Có người nói, nếu muốn hiểu nỗi khổ của nhân gian thì hãy chen chân mua vé tàu hỏa vào dịp lễ Tết, tiếp xúc đủ loại người lập dị khác người, mới biết được thế nào là hiện thực cuộc sống. Hai người khó khăn lắm mới mua được hai tấm vé tàu ngồi nhưng không gần cửa sổ. Trên xe nghẹt cứng người, đến cả rửa mặt cũng chật vật. Bên cạnh là vài người nông dân, họ cởi giày ngồi trên ghế đánh bài, hút thuốc, uống rượu, nói chuyện to tiếng. Trong khoang xe, không khí hỗn tạp, mùi hôi chân xộc thẳng vào mũi Diệp Phiên Nhiên. Dù chuyến xe chỉ kéo dài ba tiếng đồng hồ nhưng cô lại có cảm giác uể oải mệt mỏi. Dương Tịch ngồi cạnh vỗ về cô, khẽ khàng nhắc nhở người ngồi cạnh đừng hút thuốc. Lúc xuống trạm, cậu chẳng những giúp cô vác túi hành lý, còn chu đáo che chắn cho cô khỏi dòng người nghẹt cứng xung quanh, âm thầm bảo vệ che chở cho cô.
Cuối cùng, hai người đón chuyến xe buýt trở về thành phố D. Dương Tịch hỏi cô: “Giờ em đi đâu?” “Đương nhiên là về nhà rồi!” Diệp Phiên Nhiên nói, bắt gặp ánh mắt lưu luyến bịn rịn của cậu, cô thấp giọng nói thêm: “Em mệt rồi, ngày mai nhé! Ngày mai mình cùng nhau đi chơi!” “Được.” Dương Tịch sảng khoái trả lời: “Cho anh số điện thoại, ngày mai anh gọi cho em.” Diệp Phiên Nhiên đọc cho cậu một dãy số.
Rất nhanh sau đó, cậu đến trạm xuống. Hai người vẫy tay nhau nói lời chào tạm biệt, Dương Tịch xoay người bước xuống xe, chiếc xe chậm rãi khởi động. Diệp Phiên Nhiên nhoài người trên cửa sổ xe, đưa mắt nhìn theo bóng dáng cậu, lòng tràn ngập nỗi lưu luyến, dù rằng lời chào tạm biệt đã trao cho nhau, dẫu rằng ngày mai hai người vẫn gặp lại.
Đột nhiên, cô trông thấy Dương Tịch bắt đầu chạy đuổi theo xe buýt, đôi mắt ánh lên nụ cười dịu dàng. Diệp Phiên Nhiên chợt thức tỉnh, cô đứng phắt dậy, bất kể xe đã lăn bánh rất dễ bị ngã, cô bất chấp mọi thứ chạy về phía khoang xe sau, chạy mãi đến tận hàng ghế cuối xe. Cô áp mặt mình trên cánh cửa kính xe, ra sức vẫy tay về phía cậu. Dưới xe, bóng dáng bảnh bao tuấn tú vẫn mải miết chạy theo chiếc xe. Chiếc xe buýt nhanh chóng kéo xa khoảng cách giữa họ, nhưng hai người vẫn kẻ trên người dưới lặng lẽ nhìn nhau, ánh mắt rạo rực nóng bỏng. Mãi đến khi xe chạy xa dần, bóng dáng cậu hoàn toàn không trông thấy nữa…
Nhiều năm sau, khi Diệp Phiên Nhiên nhớ lại cảnh tượng này, cảm thấy hai người khi đó có phần ngốc nghếch nhưng hành động lại quá đỗi tự nhiên. Khi đó, cả hai đều hai bàn tay trắng, chưa từng trải qua sóng gió cuộc đời, chưa từng nếm trải gian nan sự đời nhưng họ hiểu rõ hương vị tình yêu chân thành, niềm vui vẻ hạnh phúc, không quan tâm mà chẳng màn ngó ngàng chẳng hề che giấu những biểu lộ tình cảm chân thành.
Khi Diệp Phiên Nhiên hai mươi sáu tuổi, cô đã quen với việc tạm biệt người khác, khi nói lời chào, cô không ngoái đầu lại, cô đã quen với việc sau lưng mình không còn ánh mắt ai đó dõi theo đưa tiễn mình nữa. Cô hiểu ra rằng, thứ tình cảm trong sáng chân thành đó đã xa khuất hệt như những năm tháng tuổi xuân, mãi mãi tan biến phai nhòa theo bề dày của năm tháng.
Cô con gái độc nhất xa nhà cả học kỳ nay đã trở về bên bố mẹ lẽ dĩ nhiên khó tránh khỏi ân cần hỏi han. Điều mẹ cô lo lắng chính là sức khỏe cô có tốt không, cuộc sống đại học có quen không. Còn bố cô thì lại quan tâm đến việc học hành, may mà cả hai người không ai nhắc đến chuyện tình cảm. Cũng phải, trong mắt bố mẹ, cô vẫn còn trẻ con, là đứa con chưa trưởng thành, ai ngờ cô đã yêu sớm như thế!
Yêu đương trong trường đại học không phải chỉ một mình Diệp Phiên Nhiên. Tối đó, Diệp Phiên Nhiên nhận được điện thoại cuả Hạ Phương Phi, cô ấy nói một tràng giọng uốn lưỡi khiến cô suýt không nhận ra là ai.
“Phi Phi, mình rất khâm phục khả năng ngôn ngữ của cậu đấy. Cơ mà dân thủ đô vĩ đại đồng hóa cậu nhanh thật đấy. Xin cậu đấy,đổi sang nói giọng phổ thông thành phố D đi, bằng không mình chẳng biết phải trò chuyện với cậu thế nào đâu!”
“Hứ, cậu đừng ghẹo tớ!” Hạ Phương Phi đầu dây bên kia cười tủm tỉm nói: “Mau thành thật khai báo, cậu và Dương Tịch hòa hợp rồi phải không?”
“Tin tức lan truyền nhanh thật đấy!” Diệp Phiên Nhiên vốn định giấu Hạ Phương Phi: “Đúng vậy, đúng vậy, bọn mình đã ở bên nhau rồi!”
“A di đà phật, Dương đại soái khổ tận cam lai tu thành chính quả chẳng dễ dàng chút nào!”
“Còn c