Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341545
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.
đó cũng là đêm trằn trọc khó ngủ của cậu. Cậu vốn dĩ chẳng tài nào chợp mắt, đầu óc tràn ngập khuôn mặt tươi cười của Diệp Phiên Nhiên. Tâm trạng vô cùng phấn khởi, cậu cùng Trần Thần trò chuyện mãi đến nửa đêm. Trước khi trời sáng, cậu mới mơ màng ngủ thiếp đi. Thức trắng suốt hai đêm liền, vẻ mặt Dương Tịch tiều tụy đi, quầng mắt thâm đen, nhưng ánh mắt long lanh lóe sáng, nói theo lời của Trần Thần thì cậu chính là gã trai si tình.
Diệp Phiên Nhiên tuy phút cuối cùng cũng chịu đón nhận Dương Tịch nhưng thành kiến của Trần Thần đối với cô chẳng mảy may biến mất mà ngược lại càng thêm phản cảm. Việc làm dằn vặt giày vò này làm khổ Dương Tịch đã đành lại còn có vẻ lập dị quái đản, mang đến cho người ta cảm giác lạt mềm buộc chặt. Lại nói, khi liên tưởng đến những việc xấu “lẳng lơ dụ dỗ trêu hoa ghẹo nguyệt” của Diệp Phiên Nhiên, hắn không nhịn được, nói: “Người anh em, đừng trách tớ gạt gáo nước lạnh vào cậu. Tớ cảm thấy Diệp Phiên Nhiên cực kỳ không đơn giản, rất biết cách giở trò với đàn ông. Tiểu tử như cậu chưa từng yêu đương, đừng thấy cô ta dáng vẻ thiếu nữ thật thà trong sáng, cá tính hướng nội, không thích tán gẫu thì ngỡ rằng mình gặp được thiên thần, hồ đồ mà đâm đầu vào. Trước kia cậu không chấm Đồng Hinh Nguyệt chẳng phải vì chê người ta quá kiêu kỳ, quá đỏm dáng, quá lả lướt sao? Tớ nhắc nhở cậu một câu, Diệp Phiên Nhiên cũng chẳng khá hơn cô ta là bao đâu!”
Thế nhưng, lúc ăn sáng tại căn tin Đại học N, những ánh mắt xung quanh nhìn Diệp Phiên Nhiên chòng chọc như hổ đói vồ mồi mà chẳng hề né tránh ánh mắt Dương Tịch. Cậu căm ghét những ánh mắt đó, căm ghét thứ hóc môn trỗi dậy mãnh liệt của đám nam sinh. Nhưng Diệp Phiên Nhiên trong độ tuổi mười tám xinh xắn kiều diễm làm rung động lòng người. Cậu có thể thích cô, bọn họ vì sao không thể chứ? Con người có ai mà không thích sắc đẹp chứ?
Nhưng điều khiến cậu thích Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn không giống với mọi người, cậu bị Diệp Phiên Nhiên hớp hồn không hoàn toàn vì vẻ đẹp mà là một thứ tình cảm yêu mến không rõ tên gọi. Bọn họ thích cô còn tình cảm của cậu dành cho cô là tình yêu. Yêu sâu sắc hơn thích rất nhiều. Một người, có thể cùng lúc thích rất nhiều người nhưng yêu thì chỉ duy nhất một mà thôi. Từ khoảnh khắc cậu đem lòng yêu mến Diệp Phiên Nhiên thì đã xuất hiện cảm giác mong muốn chiếm hữu cô mãnh liệt. Cậu ước gì mình có thể từng giây từng phút ở bên cô, yêu thương cô, chăm sóc cô, nhưng hiện giờ hai người kẻ phương Bắc người phương Nam, ngay cả chuyện gặp cô hàng ngày cũng đã trở thành hy vọng xa vời.
“Phiên Phiên, đều tại em, vì sao không chịu đến Đại học Nam Kinh chứ?” Cậu nắm lấy ngón tay mềm mại trắng muốt của cô, khẽ than vãn: “Điểm thi đại học của em rõ ràng có thể đỗ vào trường đại học hạng nhất cơ mà!”
Diệp Phiên Nhiên tựa vào lưng ghế, ngủ say chẳng hay biết gì. Lúc này, xe buýt đang vào khúc cua gấp, toàn thân cô lệch sang một bên, Dương Tịch đưa tay đỡ lấy bờ vai cô và rồi cậu chẳng buông ra nữa. Tất cả những cảm quan của cậu đều tập trung lên bờ vai của mình để cảm nhận hơi thở dịu nhẹ đều đặn của cô, cảm nhận mùi hương thiếu nữ thoang thoảng trên cơ thể cô.
Cánh tay thon dài mảnh khảnh của cậu nhẹ nhàng vòng quanh người Diệp Phiên Nhiên, ngón tay khẽ lướt trên khuôn mặt mát nhẹ láng mịn của cô, rồi cậu bất chợt cúi đầu xuống. Diệp Phiên Nhiên vẫn say ngủ trong giấc nồng, hoàn toàn không cảm nhận được cảm giác ẩm ướt ấm áp trên bờ môi.
Một chiếc hôn vụng trộm lén lút. Thực lòng mà nói, tối qua cậu muốn đặt nụ hôn trên môi cô nhưng phút cuối cùng cậu lại do dự. Cậu lo sợ về sự đường đột của mình. Vì tình yêu, nên cậu nhún nhường, vì yêu cô mà cậu dè dặt thận trọng.
“Đường XX, xin quý khách xuống xe bằng cửa sau! Trạm tiếp theo, ga tàu…”
Âm thanh nhắc nhở đến trạm vang bên tai, Diệp Phiên Nhiên mở choàng đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, khuôn mặt bảnh trai của Dương Tịch thoáng chốc đập ngay vào mắt cô. Cô phát hiện mình nằm trong lòng cậu, khuôn mặt đỏ ửng một mảng, cuống cuồng ngồi dậy, vừa liếc mắt trông thấy nước dãi của mình thấm ướt một mảng bên vai cậu, một vệt trắng hiện rõ ràng trên chiếc áo khoác ngoài của cậu.
“Hơ, xin lỗi…” Diệp Phiên Nhiên cúi đầu, trong lòng xấu hổ đến chết. Trời ạ, cô còn nhỏ nước dãi nữa!”
“Em ngủ say thật đấy, hệt như chú heo con ham ngủ. Tối qua em ngủ không ngon sao?” Dương Tịch quan tâm hỏi han, thật ra là để che giấu đi sự bối rối của mình, cậu chẳng thể xác định được vừa rồi cô thực sự ngủ hay chỉ là vờ ngủ.
“Ờ, không ngủ ngon…” Cô lúng búng nói, gò má ửng đỏ, hệt như đứa trẻ phạm lỗi.
Dương Tịch cảm thấy dáng vẻ của cô trông thật đáng yêu, không nhịn được véo vào má cô một cái, rồi nói: “Ngày mồng 10 tháng sau trường cho nghỉ lễ, lần này em nhất định phải đợi anh đấy, không được một mình về thành phố D trước đâu!”
Diệp Phiên Nhiên xoa gò má bị véo đau, trong lòng dấy lên nỗi chua xót ngọt ngào.
Dương Tịch, làm sao đây? Em không nỡ xa anh!
Diệp Phiên Nhiên tiễn Dương Tịch đón chuyến tàu hỏa trở về Nam Kinh. Ngồi trên chiếc xe buýt trở về tr