Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341552
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.
g rạp cả buổi.
Trong rạp chiếu phim đều là những cặp tình nhân như họ, thể loại phim thường xem là tâm lý tình cảm nhẹ nhàng lãng mạn. Trên màn ảnh rộng lớn, anh anh em em, ân ái ái ân, các cặp tình nhân ngồi phía dưới cũng đang anh tựa em em tựa anh, đầu kề má ấp.
Ghế sofa tình nhân rất mềm mại, vừa ngồi vào toàn thân như lọt sâu vào trong, lưng ghế cao choáng cả tầm nhìn người ngồi cạnh và phía sau. Dương Tịch ân cần chu đáo biết rằng Diệp Phiên Nhiên cận thị lại không thích đeo mắt kính nên lần nào cậu cũng chọn hàng ghế đầu. Thế nhưng, hai người hoàn toàn không đặt tâm trí vào bộ phim, phim chưa chiếu xong hai người ngồi phía dưới đã hôn nhau đắm đuối. Mỗi lần bước ra khỏi rạp, Diệp Phiên Nhiên đều hỏi: “Bộ phim này rốt cuộc nói về cái gì vậy?” Dương Tịch ngây ngô nói: “Chẳng biết nữa, anh chỉ tập trung nhìn em thôi, em còn hấp dẫn hơn cả phim nữa!” “Đáng ghét.” Diệp Phiên Nhiên vờ hờn dỗi nói: “Em nghe người ta nói bộ phim này hay lắm, ngày mai mình lại xem nhé!” “Được!” Dương Tịch bất đắc dĩ nói: “Ngày mai bọn mình nhất định phải chăm chú xem, không được mất tập trung!” Nhưng rồi ngày hôm sau vẫn vậy, rạp chiếu phim trở thành nơi hò hẹn lý tưởng nhất của đôi tình nhân.
“Vẫn chưa!” Diệp Phiên Nhiên liếc nhìn đồng hồ trên đầu giường, đúng mười hai giờ.
“Muộn thế còn chưa ngủ, em đang làm gì vậy?”
“Không nói cho anh biết.” Diệp Phiên Nhiên cười, nói: “Anh ở Sơn Đông ăn tết thế nào rồi? Ở đây em chẳng thấy vui chút nào, chẳng có không khí gì cả, chỉ suốt ngày theo bố mẹ đi chúc Tết, phiền chết đi được!”
“Anh cũng thế thôi!” Dương Tịch nói: “Nhưng mà, bên này có tuyết rơi rồi, ở miền Nam rất khó trông thấy trận tuyết lớn thế này. Anh chụp rất nhiều cảnh tuyết để về anh cho em xem!”
“Bao giờ anh về?” Cô bất giác hỏi.
“Em nhớ anh ư?” Cậu cười hỏi.
“Đương nhiên là nhớ rồi!” Cô thấp giọng đáp.
“Nhớ anh, vì sao không gọi điện thoại cho anh?”
“Muốn gọi nhưng mà không dám.” Giọng cô càng nhỏ hơn.
“Nha đầu ngốc, có gì mà không dám?” Giọng cậu xen lẫn yêu thương cùng vẻ trìu mến.
“Anh chẳng phải cũng không dám hay sao, nếu không sao phải nửa đêm nửa hôm trời đông tuyết lạnh chạy ra ngoài gọi điện thoại cho em làm gì!”
Dương Tịch bất giác im bặt. Diệp Phiên Nhiên quả thực nhạy cảm quá mức, cô nhận ra cậu co ro cúm rúm phía ngoài phòng trò chuyện cùng cô.
“Phiên Phiên, làm thế nào em nhận ra được vậy?”
“Đây gọi là thần giao cách cảm, hiểu chưa?!” Diệp Phiên Nhiên cười duyên nói: “Được rồi, anh mau về phòng đi, coi chừng cảm lạnh đấy!”
Tuy nhiệt độ bên ngoài rất thấp, trời đông giá rét nhưng câu nói này của Diệp Phiên Nhiên khiến Dương Tịch cảm thấy ấm áp.
Hóa ra, tình yêu có thể phát sáng sưởi ẩm chống lại rét buốt giá lạnh.
“Anh quên chưa nói một câu.” Dương Tịch vẫn chưa chịu gác máy.
“Câu gì thế?” Diệp Phiên Nhiên hỏi.
“Chúc mừng năm mới!” Dương Tịch dịu giọng nói: “Phiên Phiên, năm mới anh mong rằng em sẽ vui vẻ!”
Bên kia đầu dây Diệp Phiên Nhiên đang mỉm cười.
Dương Tịch, em rất vui, bởi vì em có anh!
Mùa xuân năm 2002 đến muộn hơn mọi năm, ngày Lễ Tình nhân rơi vào đúng mùng ba tháng Giêng, Diệp Phiên Nhiên không thể ở bên Dương Tịch nhưng đến phút cuối nhận được điện thoại của cậu, cô thấy rất vui.
Mùng sáu tháng Giêng vốn dĩ là buổi họp lớp đầu tiên của lớp tám trung học năm nhất, Diệp Phiên Nhiên tuy chỉ học ở lớp tám một năm nhưng cô cũng được mời tham dự. Nguyên nhân rất đơn giản, Trần Thần là một trong những người đứng ra tổ chức cuộc họp lớp, lẽ dĩ nhiên hắn sẽ không quên cô. Dương Tịch vẫn đang ở Sơn Đông, mùng tám mới quay về thành phố D, chẳng thể làm gì khác hơn là vắng mặt.
Buổi họp lớp hôm đó được bố trí sắp đặt khá chặt chẽ. Bốn giờ chiều, tập trung trước cửa trường Tam Trung, bảy giờ ăn liên hoan, buổi tối đến phòng KTV ca hát nhảy múa. Mọi người gặp mặt nhau đều niềm nở chào hỏi, quét sạch không khí ngột ngạt trĩu nặng thời trung học. Cả đám bạn túm năm tụm bảy đi tản bộ lại một lần trên con đường rợp bóng râm của ba năm trung học, bọn họ còn chụp hình trước dãy tòa nhà của trung học năm thứ nhất nữa.
Chỉ mới vỏn vẹn nửa năm mà giờ đây đã trở thành ngôi trường xưa. Bọn họ đều đã trở thành những sinh viên đại học “thiên tử tài năng” nay trở về chỉ trỏ giang sơn trước kia với những gian phòng học, sân tập cùng cả hội trường. Thực lòng mà nói, cô không thích về trường Tam Trung, cuộc sống trung học ba năm để lại tận sâu trong lòng cô chiếc bóng. Nếu như có thể được, cô mong rằng mình có thể xóa sạch những tháng ngày không vui tồn tại sâu trong tâm trí. Làm như vậy, có lẽ sẽ khiến cô trở nên tự tin hơn, mạnh mẽ hơn chứ không giống với dáng vẻ nơm nớp lo sợ, chần chừ do dự. Nơi đây tựa như dấn ấn, một ký hiệu nhắc nhở cô từng là một vịt con xấu xí thực thụ, với sự tự ti, ảm đạm, ủ rũ, uể oải, buồn bã, nhút nhát. May mà, cuối cùng cô cũng thoát ra, tất cả đã trở thành quá khứ.
Chính vì nguyên nhân này mà từ khi tốt nghiệp, Diệp Phiên Nhiên chưa hề đặt