Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
n một quỹ đạo, hướng đến điểm tận cùng phía trước, hú còi lái thẳng một mạch…
Chuyến đi kéo dài suốt bảy tiếng đồng hồ, cô không hề say xe, thậm chí còn thích cảm giác xe lửa phóng vút trên đường ray phát ra những tiếng động răng rắc, tuy lắc lư chao đảo nhưng mang lại cho người ta cảm giác hết sức chân thật vững vàng.
Bốn giờ chiều, tàu hỏa dừng tại ga Hoàng Sơn, ngồi thêm hai giờ đồng hồ trên xe buýt, khi đến tiểu trấn dưới chân núi Hoàng Sơn thì trời đã nhá nhem tối.
Tiểu trấn cách núi Hoàng Sơn nửa tiếng ngồi xe, nhưng phần lớn khách du lịch đều lựa chọn trú ngụ tại nhà trọ trong tiểu trấn. Các khách sạn cao cấp trên núi đều thu phí rất cao, sinh viên như bọn họ không chịu nổi mức giá đó. Dương Tịch và Trần Thần chia nhau sử dụng chứng minh thư nhân dân của mình, đăng ký hai phòng đôi. Ngồi cả buổi trên tàu hỏa, mọi người ai cũng đã thấm mệt, ăn xong cơm tối thì ai nấy về phòng nghỉ ngơi.
Điều kiện nhà trọ rất đơn sơ, phòng ốc ẩm thấp âm u, tường nhà mốc loang lổ. Chiếc quạt trần trên trần nhà cao chuyển động phát ra tiếng kẽo kẹt chẳng những không mang lại hơi mát mà còn phả ra luồng không khí nóng bức.
Dương Tịch ngồi trên giường xem ti vi, để Diệp Phiên Nhiên đi tắm trước. Cậu mở âm lượng ti vi rất lớn để át đi tiếng nước rì rào vọng ra từ nhà tắm, nhưng rõ ràng tâm hồn treo ngược cành cây, thi thoảng cậu ngoái đầu nhìn về phía cánh cửa phòng tắm đang đóng chặt.
Không gian nhà tắm bức bối, không có bồn cầu, cũng chẳng có bồn tắm, chỉ có vòi hoa sen. Diệp Phiên Nhiên vặn vòi nước, chần chừ không chịu cởi đồ, nội tâm vẫn đang giao chiến giằng xé, rốt cuộc cô có muốn cùng cậu…
Thời gian từng phút trôi qua, Dương Tịch nhìn vào chiếc đồng hồ trên cổ tay, cô đã tắm hơn nửa tiếng đồng hồ vẫn chưa chịu ra. Ngoài tiếng nước chảy không có động tĩnh gì khác, chẳng lẽ ngộ độc khí gas rồi hay sao?
Cậu bất chợt căng thẳng, luôn miệng gọi Phiên Phiên nhưng không nghe thấy tiếng đáp trả. Cậu bước đến gần, ra sức đập cửa: “Sao em vẫn chưa xong nữa? Em không sao chứ?”
“Ồ, xong ngay đây, anh đừng vào!” Cô hoảng hốt nói, tuột quần áo ra khỏi người, đứng tắm dưới làn nước ấm.
Em khóa trái cửa, làm sao anh vào được chứ? Dương Tịch cười thầm, xem ra cô ấy thực sự coi mình là kẻ háo sắc đây mà! Cậu có phần ác ý nắm chặt nắm đấm cửa, khẽ xoay một vòng, cánh cửa phòng tắm nhẹ nhàng mở ra.
Làn hơi nước trắng xóa, mờ ảo trong căn phòng, dáng hình thon gầy trắng trẻo thoắt ẩn thoắt hiện, phấp phới chuyển động, không trông thấy rõ ràng nhưng vô cùng hấp dẫn quyến rũ. Máu huyết bỗng chốc xộc thẳng lên não Dương Tịch, toàn thân cậu nóng dần lên.
Cậu ngẩn ngơ trước cửa một lúc, vẫn chưa biết nên bước vào hay rút lui thì Diệp Phiên Nhiên dường như nghe thấy tiếng động sau lưng, cô khẽ quay lại, thình lình hét toáng lên, Dương Tịch mặt đỏ tía tai, bối rối nói: “Cánh… cánh cửa… này… ổ khóa… hỏng rồi!”
Diệp Phiên Nhiên quay lưng lại, xấu hổ mặt đỏ bừng: “Sao anh còn đứng đó làm gì? Mau ra ngoài đi!”
Dương Tịch lúc này mới tỉnh mộng, vội vàng lui ra sau, chạy ra khỏi nhà tắm. Trước tình cảnh hoảng sợ ấy, Diệp Phiên Nhiên chẳng còn lòng dạ nào tắm nữa, cô chỉ xối qua loa một chút rồi thay chiếc áo ngủ, xõa mái tóc ướt và bước ra ngoài.
Dương Tịch ngồi bên mép giường, không dám ngẩng đầu lên, không dám nhìn cô, vẻ mặt khổ sở ngượng ngùng. Diệp Phiên Nhiên vốn hơi xấu hổ nhưng trông thấy bộ dạng của cậu thì tận đáy lòng cô dấy lên cảm xúc yêu mến kỳ lạ. Chàng sinh viên Đại học Nam Kinh tài giỏi này, chàng hoàng tử phong độ biết bao, giờ đây đứng trước mặt cô lại hệt như đứa trẻ vô tội.
Cô yêu chàng trai ngang ngược nông nổi này, yêu kiểu tự tin vững vàng của cậu, cũng yêu cả tính cách trẻ con của cậu cùng dáng vẻ ngượng ngùng rất hiếm khi để lộ ra trước mặt mọi người.
“Này, em tắm xong rồi.” Cô bước đến gần, dịu dàng nói: “Anh mau vào tắm đi!”
“Phiên Phiên…” Dương Tịch ngẩng đầu, cậu vốn định nói lời xin lỗi, nhưng lại tình cờ bắt gặp đôi mắt mỉm cười của cô. Diệp Phiên Nhiên đứng ngay tầm tay cậu, khuôn mặt nhu mỳ, điểm xuyết vài lớp phấn trong suốt, mái tóc đen nhánh ẩm ướt xõa ra trên đôi bờ vai, từng giọt nước trên mái tóc men theo chiếc cổ mảnh khảnh xinh xắn, từ từ chạy dọc xuống thấm ướt cả ngực áo ngủ trắng toát, từng đường cong cơ thể thiếu nữ thấp thoáng lộ ra… Cậu nhìn cô trân trân, toàn thân đón nhận được sự va chạm mãnh liệt, cậu cảm nhận mình dường như sắp nứt toạc ra.
“Ồ?” Cô cười hỏi, sắc mặt ngây thơ, lộ vẻ quyến rũ: “Anh muốn nói gì?”
Cậu nhún vai, hít một hơi thật sâu: “Là em cố ý, cố ý khép cửa để dụ anh vào đúng không?”
Mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, nói: “Dương Tịch, anh đừng có mà đổ thừa, em…” Lời còn chưa dứt, cả người cô bị cậu kéo ngay vào lồng ngực vạm vỡ, làn môi ấm áp đã chặn cứng cổ họng cô.
“Phiên Phiên, em quyến rũ anh!” Dương Tịch nghẹn ngào nói, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn. Thoáng chốc, đầu óc Diệp Phiên Nhiên trống rỗng rồi dần dần trở nên tỉnh táo. Cô không còn phản bác nữa, ngoan ngoãn dùng tay kéo lấy cổ cậu, mãnh liệt đáp trả.
Lửa