Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341698
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.
gần rơm lâu ngày cũng bén, Dương Tịch ham muốn thể xác cô thì dựa vào đâu cô không tò mò chuyện tình cảm nam nữ chứ?
Dương Tịch đè cô xuống giường, vừa hôn cô vừa luồn tay vào chiếc váy ngủ. Diệp Phiên Nhiên như bị điện giật, cảm giác ấm áp này khiến cô run rẩy nhưng cô quyết cắn răng không để lộ ra. Và rồi ngón tay cậu luồn thẳng vào trong, chạy dọc men theo làn da trơn láng mát lạnh của cô, từng chút từng chút hướng lên… Cuối cùng bàn tay cậu chạm vào đôi nhũ hoa mềm mại trước ngực cô. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, cô há hốc miệng thở dốc. Cô chưa kịp ngăn cản thì Dương Tịch đã vén chiếc váy ngủ lên. Diệp Phiên Nhiên ngơ ngác ngồi bật dậy, kéo chiếc váy ngủ xuống, giận dữ nói: “Dương Tịch, anh làm gì vậy?”
Cậu hạ thấp giọng, vẻ mặt nài nỉ: “Cho anh xem một chút!” Rõ ràng hệt như đứa trẻ vòi ăn kẹo ngọt.
Diệp Phiên Nhiên kiên quyết lắc đầu, đẩy cậu ra: “Người anh toàn mồ hôi, hôi chết được, mau đi tắm đi!”
Cả ngày ngồi trên xe lửa, Dương Tịch biết toàn thân cậu nặng mùi mồ hôi nhưng vẫn sáp lại gần cô, khẽ lay cô, nói giọng trẻ con: “Một lát thôi mà!”
Diệp Phiên Nhiên vẫn cự tuyệt cậu nhưng thái độ không còn kiên quyết như vừa rồi nữa. Nội tâm giằng xé dữ dội, ngẫm nghĩ mình sớm muộn gì cũng là của anh, còn xem xét gì nữa chứ? Dưới sự đồng ý ngầm của cô, Dương Tịch vén chiếc váy ngủ lên đến tận ngang ngực. Diệp Phiên Nhiên xấu hổ mắt nhắm nghiền không muốn chạm vào niềm dục vọng ham muốn trong đôi mắt cậu.
Hốc mắt Dương Tịch gần như rách toạc ra, cậu nhìn chăm chú vào bầu ngực của cô. Bầu ngực cô tuy không đầy đặn nhưng tròn trĩnh hướng lên hệt như đôi bồ câu trắng ngọc ngà đáng yêu, mềm mại mịn màng long lanh sáng chói dưới ánh đèn. Cậu khẽ rên rỉ thì thầm, khom người há miệng khẽ ngậm lấy núm nhũ hoa. Diệp Phiên Nhiên chợt mở choàng đôi mắt đang khép chặt, ra sức thừa sống thiếu chết đẩy vai cậu ra nhưng cậu vẫn chẳng mảy may nhúc nhích, vùi mặt trước ngực cô, nhẹ nhàng gặm nhấm mơn trớn. Diệp Phiên Nhiên cất tiếng van nài, tiếng thổn thức hòa cùng cơn thở dốc: “Đừng… xin anh đấy, đừng…”
Dương Tịch lúc này không còn kiềm chế được mình nữa, cậu ôm lấy cô ngã vật ra giường, nâng mặt cô lên hôn say đắm khiến cô gần như ngạt thở. Trong cơn kích động cuồng phong lạ lẫm, cậu tuột chiếc quần lót của cô, đưa người tiến vào trong cơ thể cô.
Toàn thân Diệp Phiên Nhiên đau đớn hệt như bị đâm xuyên thủng. Cô cắn chặt khóe môi, ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn ướt sũng mồ hôi, hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi theo gò má… Giữa làn nước mắt tuôn rơi lã chã cùng những giọt mồ hôi thánh thót, Diệp Phiên Nhiên trải qua đêm đầu tiên của mình, hoàn thành bước chuyển biến từ cô gái sang đàn bà.
Đó là lần đầu tiên đáng giá nhất của đời cô, cô không hề hối hận, đêm đó cô đã trải qua cùng Dương Tịch.
Bởi lẽ, cậu yêu cô và cô cũng vậy.
Phật nói: “Lưu tình hạ thế, nhận lấy cõi tiên bấy nhiêu là biển, hòa hữu tình nhân, làm chuyện khoái lạc, chớ hỏi thế nào là kiếp là duyên.”
Ánh nắng ban mai mờ nhạt hắt vào phòng. Bên ngoài cửa sổ, tiếng hót líu lo của đàn chim sẻ đã đánh thức Diệp Phiên Nhiên. Cô trở người nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Dương Tịch.
Cậu vẫn chìm trong giấc ngủ say, chiếc khăn bông quấn ngang eo, để lộ khoảng ngực trần, khuôn mặt lúc ngủ ngây thơ trong sáng hệt như đứa trẻ chưa hiểu sự đời, nhưng với cô mà nói, cậu là người đàn ông, người đàn ông vĩ đại đem lòng yêu cô.
Diệp Phiên Nhiên lặng lẽ bước xuống giường, đứng trước tấm gương trong nhà tắm, ngắm nhìn dung nhan mình. Bắt đầu từ tối qua, cô đã không còn là con gái mà là một người đàn bà thực sự nhưng dáng vẻ bề ngoài chẳng mảy may thay đổi. Khổng Thiên Thiên từng nhỏ to tỉ tê với cô rằng sự khác biệt giữa trinh nữ và gái không còn trinh trắng biểu hiện ở đuôi lông mày. Hàng lông mày của trinh nữ thường gọn gàng, thẳng đứng, còn của gái đã mất trinh thì lộn xộn toán loạn.
Cô kiễng gót chân đứng trước gương, chăm chú nhìn hàng lông mày của mình, hình như thực sự không còn rậm rạp thẳng hàng như tối qua nữa.
“Này, em đang nhìn gì vậy?” Sau lưng chợt vọng lại tiếng nói của Dương Tịch.
Ăn xong bữa sáng, bốn người họ gia nhập vào nhóm leo núi. Hai cô gái thường ngày ít vận động, luôn miệng than vãn kể khổ, cả đoạn đường đi không ngừng nghỉ, mồ hôi vã ra khô rồi lại ẩm ướt, ướt rồi lại khô, khó khăn lắm mới leo lên đến đỉnh Quang Minh, nước uống mang theo đều đã cạn. Tào Quyên và Diệp Phiên Nhiên đều khát khô cổ họng, mệt đến mức chân tay rã rời, sức cùng lực kiệt, ngồi xuống tảng đá dưới gốc cây chẳng tài nào leo nổi nữa.
“Đi nào, Dương Tịch, bọn mình đi mua nước!” Trần Thần kéo Dương Tịch đến hàng quán đơn sơ dựng trên ngọn đồi, đi được nửa đường, cậu chợt dừng lại, ngao ngán thở dài, nói: “Tào Quyên không phải là người con gái trinh trắng.”
Dương Tịch liếc nhìn cậu vẻ thông cảm, chìa tay ra vỗ vai cậu ta.
“Diệp Phiên Nhiên, cô ấy?” Trần Thần hỏi thăm dò, trông thấy Dương Tịch ra ngón tay “OK” thì cậu ta nói nhỏ: “Cô ấy