XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341574

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.

là người con gái tốt, tiểu tử cậu phải biết trân trọng đấy nhé! Nói thật, con gái như cô ấy bây giờ chẳng còn nhiều nữa đâu…”
Dương Tịch dĩ nhiên hiểu điều đó, Diệp Phiên Nhiên tuy cặp kè với Thẩm Vỹ cả năm trời nhưng nụ hôn đầu cùng đêm đầu tiên của cô đều thuộc về cậu. Một cô gái trong sáng hoàn hảo như vậy, cậu làm sao nhẫn tâm làm tổn thương, phụ lòng cô được chứ?
Cậu vô cùng thành khẩn đặt cặp ổ khóa trái tim có khắc tên của hai người khóa trên đỉnh núi Quang Minh, rồi ném chiếc chìa khóa xuống tận sâu vách núi, quay sang trông thấy Diệp Phiên Nhiên đang ngồi đầu bên kia phiến đá, gương mặt cười rạng rỡ, cặp mắt sáng ngời, sắc mặt hồng hào, hệt như hoa đỗ quyên giữa vách núi, xinh tươi rạng rỡ.
“Diệp Phiên Nhiên, anh yêu em, chúng mình cả đời sẽ không xa nhau!” Dương Tịch hai tay đặt lên miệng, đứng ngay trên đỉnh núi, ngang nhiên hét thật to với cô.
Diệp Phiên Nhiên mím môi nheo mắt nhìn cậu, không đáp trả, nụ cười mím nở trên bờ môi.
Tiếng gió núi hò hét rít gào, lướt vù vù qua bên tai, trong vách núi trống trải, dường như có một giọng nói từ nơi xa xăm vọng về: “Không xa nhau… không xa nhau… không xa nhau…”
Ba ngày sau, họ đón chuyến xe lửa đi Phục Môn. Tại đảo Cổ Lãng, Diệp Phiên Nhiên tay xách dép lê, chân trần chạy nhanh trên bãi cát. Gió biển thổi tung mái tóc dài của cô, khuôn mặt trắng nõn bị ánh mặt trời gay gắt ngày hè chiếu ửng đỏ nhưng vẻ mặt tươi cười rạng rỡ chẳng hề biết đến ưu sầu, nở rộ giữa bầu trời tháng Bảy xanh lam ngọc bích. Dương Tịch chạy đuổi theo cô, hai đôi bàn chân in hằn trên bờ cát mịn trắng tinh, quanh co khúc khuỷu, phảng phất tựa như vương quốc cổ tích xinh đẹp trong truyền thuyết.
Hai người cùng chụp bức ảnh trên mỏm đá dưới ánh mặt trời. Chính khoảnh khắc Trần Thần bấm máy thì Dương Tịch chợt nghiêng mặt đặt nụ hôn trên môi Diệp Phiên Nhiên. Bất ngờ, Diệp Phiên Nhiên sửng sốt trố đôi mắt vừa tròn vừa to, bờ môi khẽ nhếch lên khiến ai cũng thấy đáng yêu hệt trẻ thơ. Còn Dương Tịch chỉ lộ nửa gương mặt trông nghiêng, nhưng đường nét rõ ràng, đầy sắc sảo, trẻ trung xuân sắc không gì sánh bằng.
Sau khi từ Phục Môn trở về, Dương Tịch giở bức ảnh đó ra, viết hàng chữ ở mặt sau: “Dương Tịch và Diệp Phiên Nhiên, 1314.”[1'>
[1'> 1314: Trong tiếng Hoa, con số này phát âm là “yi san yi si”, giống với “yi sheng yi shi”, ngụ ý “suốt đời” hay “trọn đời trọn kiếp”.
Bức ảnh đó, vẫn nằm trong ví tiền của cậu, mãi đến khi bức ảnh ố vàng, cậu vẫn chẳng nỡ lòng nào vứt bỏ.
Chuyến du lịch lãng mạn khép lại, Diệp Phiên Nhiên đắm mình trong sự sợ hãi bất an. Kỳ nguyệt san trước kia vốn rất đều đặn thì giờ mãi chẳng thấy đến, nhẩm tính cô đã trễ hơn mười ngày.
Bóng tối có thai bao trùm quanh cô. Những khi hẹn hò với Dương Tịch cô không để cậu động vào mình, giọng điệu đầy vẻ oán trách. Dương Tịch ra sức trấn an cô, sau đó thì gọi điện thoại cầu cứu Trần Thần.
Trần Thần hỏi trong điện thoại: “Bọn cậu không sử dụng biện pháp phòng ngừa nào sao?”
“Có chứ!” Dương Tịch đáp: “Lần đầu tiên lúc ở Hoàng Sơn, nhưng mà sau đó cô ấy có uống thuốc ngừa thai khẩn cấp, có hiệu lực trong vòng hai mươi bốn giờ…”
“Vậy thì mau đến bệnh viện đi!” Trần Thần nói: “Đến nhà thuốc mua que thử thai cũng được, nếu thực sự dính rồi thì nhanh chóng bỏ đi thôi! Bệnh viện bố mẹ mình vừa tiến hành cuộc phẫu thuật nạo thai gây tê, giảm bớt cơn đau đớn, vết mổ nhỏ, không để lại di chứng, không ảnh hưởng khả năng sinh sản sau này…”
Dương Tịch gần như không có dũng cảm nghe tiếp nữa, bàn tay phải nắm chặt tai nghe đang không ngừng run rẩy. Phiên Phiên tội nghiệp, vì cậu yêu cô mà đã làm hại cô mất rồi!
Mười giờ sáng Diệp Phiên Nhiên nhận được điện thoại của Dương Tịch, hẹn gặp mặt tại Vọng Giang Đình ngay gần nhà cô. Cô tắt máy, đang định ra ngoài thì mẹ cô hoài nghi hỏi: “Phiên Phiên, con mua điện thoại bao giờ vậy?”
Diệp Phiên Nhiên không ngăn nổi vẻ lúng túng, lẽ nào bố mẹ phát giác ra điều gì ư? Ngoài mặt cố làm vẻ thản nhiên, cô trả lời giọng bâng quơ: “À, là điện thoại cũ của một đứa bạn học con, bạn ấy gần đây thích chiếc điện thoại kiểu dáng mới có thể chụp ảnh nên bán giá rẻ lại cho con!”
“Bọn con hiện giờ vẫn còn là sinh viên mà theo đuổi những thử đồ dùng cao cấp, quần áo cũng phải mặc hàng hiệu, điện thoại cầm tay phải dùng kiểu mới, chạy theo chủ nghĩa hưởng thụ điển hình quá!” Bố Diệp tiếp lời: “Phiên Phiên, nhà mình điều kiện chẳng bì bằng nhà người khác, con đừng có tâm lý mộng tưởng trèo cao. Học hành thật giỏi ở trường, sau này ra ngoài xã hội, tìm được việc làm tốt, được vậy là tốt lắm rồi!”
“Con biết rồi!” Diệp Phiên Nhiên nói nhỏ. Từ khi bố mẹ đều nghỉ hưu, điều kiện kinh tế gia đình ngày càng kém, học phí cùng chi phí sinh hoạt đại học của cô là một gánh nặng không nhỏ với bố mẹ. Ngoài việc mua những thứ đồ nhu yếu phẩm thì Diệp Phiên Nhiên hoàn toàn không đòi hỏi bố mẹ chi tiền. Quần áo, giày dép của cô đều hốt về từ những sạp bán vỉa hè, đến cả chi phí đi du lịch lần này cũng do Dương Tịch chi trả.
Dương Tịch là con trai độc nhất trong nhà,