Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341566
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1566 lượt.
nghe nói còn là đích tôn ba đời, cậu được người nhà hết sức cưng chiều. Ông nội đã ngoài tám mươi đức cao vọng trọng thì càng xem cậu như bảo bối quý giá. Tướng mạo xuất chúng, thành tích học tập xuất sắc, lại không bị tiêm nhiễm thói hư tật xấu, lười nhác hay chơi bời lêu lổng. Có một đứa cháu ngoan như vậy, lẽ nào không nâng niu chiều chuộng? Diệp Phiên Nhiên hiểu rằng, bản thân mình so với hoàn cảnh gia đình Dương Tịch có thể nói là “đũa mốc đòi chòi mâm son”, theo quan niệm dân gian thì đó là môn không đăng hộ không đối.
Diệp Phiên Nhiên trước nay chưa từng nghĩ đến chuyện thân phận hai người, nghĩ đơn thuần chỉ cần hai người yêu nhau thì những việc khác có thể không cần màng đến. Giờ mẹ cô nhắc đến chuyện tiết kiệm thì cảm giác tự ti mập mờ nhen nhúm trong lòng cô.
“Hạ Phương Phi rủ con đi xem phim, trưa không về nhà ăn cơm!” Diệp Phiên Nhiên vờ ra vẻ thoải mái nói.
“Cô bạn này hào phóng thật đấy, mời đi xem phim rồi mời đi ăn cơm. Lần trước còn rủ cùng đi chơi nữa!” Mẹ Diệp vô tình ca ngợi khiến Diệp Phiên Nhiên áy náy trong lòng.
Bố mẹ là người gần gũi và đáng tin cậy nhất của cô. Vậy mà cô giấu bố mẹ hết chuyện này đến chuyện khác. Nếu như hai người biết chuyện cô lén lút yêu đương lại còn mang thai với bạn trai, nhất định sẽ tức đến mức ngất ngay tại chỗ.
Bố mẹ yêu quý của con, xin hãy tha thứ cho sự thiếu hiểu biết non nớt của đứa con gái này. Cô thà rằng làm tổn thương chính mình cũng không muốn để bố mẹ phải buồn bã ưu sầu. Lỗi của con gây ra, tự con phải giải quyết!
Khi cô đến Vọng Giang Đình thì Dương Tịch vẫn chưa đến. Diệp Phiên Nhiên ngồi trên ghế đá, nhìn ra con đường phía ngoài lan can trông thấy một nhóm nữ sinh trung học mặc đồng phục đạp xe chạy ngang qua, bọn họ nói cười líu ríu, mặt mày vui vẻ phấn khởi, chẳng rõ đang bàn tán chuyện gì.
Diệp Phiên Nhiên dường như tìm thấy hình ảnh của mình trước kia. Cô cũng từng trẻ trung sôi nổi, tràn đầy sức sống thế này, nỗi phiền muộn khi đó nếu không phải là thi cử thì là hục hặc với bạn bè, bằng không thì là bị thầy cô mắng mỏ. Cô lớn hơn họ chẳng bao nhiêu, gương mặt chưa thoát khỏi vẻ non nớt nhưng tâm hồn đã bị mài mòn, có phần đổi thay chút đỉnh.
Những năm tháng trong sáng vô tư, cô chẳng bao giờ có thể trở lại được nữa. Đây chính là sự khác biệt giữa cuộc sống trung học và đại học.
Ánh mặt trời mùa hạ gay gắt từ ngoài rọi vào, hắt trên da cô, kèm theo nỗi đau đớn nóng ran cháy bỏng.
Tình yêu, chẳng phải là điều kỳ lạ diệu kỳ nhất đó sao? Vì sao lại khiến cô cảm thấy rầu rĩ khổ sở thế này?
Dương Tịch cũng chẳng phải chàng trai kim đồng trong mắt các bạn nữ sinh thời trung học nữa. Lớp mạ vàng khắc trên người cậu đã dần lu mờ. Thực ra, cậu chỉ là chàng trai bình thường đứng trước sự trách móc của cô, cậu cũng hoảng hốt, bứt rứt không yên. Những ngày tháng gần đây, Dương Tịch vô cùng chán chường, lòng can đảm tự tin trước kia chợt tan biến sạch.
Cô thực sự có thai hay không, hiện vẫn chưa thể xác định được. Diệp Phiên Nhiên không muốn chuyển nỗi âu lo của mình sang Dương Tịch nhưng chính lúc này, cậu là đối tượng duy nhất mà cô có thể trút giận.
Lúc Dương Tịch đến, gương mặt chẳng hề có nụ cười, hàng lông mày đè nặng trên hai con mắt, sắc mặt sa sầm.
“Anh hỏi Trần Thần rồi, cậu ấy bảo tốt nhất là đến bệnh viện kiểm tra!” Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá.
“Anh nói với Trần Thần hả?” Diệp Phiên Nhiên trân trân nhìn cậu vẻ khó tin. Dương Tịch còn nói cả chuyện này với Trần Thần, sau này trước mặt Trần Thần cô còn mặt mũi nào nữa.
“Sao em lại sợ cậu ta biết?” Dương Tịch chau mày khó hiểu. “Cậu ta là anh em tốt nhất của anh, chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm cả. Bố cậu ấy làm trong bệnh viện, có thể giúp đỡ được…”
“Chẳng lẽ cả anh cũng nói với cả bố cậu ấy luôn à?” Máu trong người cô bỗng chốc xộc lên tận não. Cô hệt như túi pháo sắp được châm ngòi, nhảy dựng trên ghế đá: “Dương Tịch, anh nhất định phải loan tin cho mọi người biết mới hài lòng hay sao? Em là con gái, việc này mà đồn ra ngoài… Anh ích kỷ quá, chuyện gì cũng chỉ biết nghĩ đến mình, chưa bao giờ anh nghĩ cho em cả! Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy!”
Dương Tịch cũng rất sốt ruột, lời chỉ trích của Diệp Phiên Nhiên khiến cậu không nhịn nổi: “Trước đây anh thế nào, bây giờ thế nào? Anh làm vậy chẳng phải vì muốn tốt cho em sao?”
“Muốn tốt cho em?” Diệp Phiên Nhiên ngay tình thế cấp bách, nói chẳng lựa lời: “Đừng nói như thể anh quang minh lỗi lạc, anh chẳng qua chỉ vì muốn thỏa mãn ham muốn dơ bẩn của mình mà thôi!”
“Đúng vậy, ham muốn của anh dơ bẩn, chẳng lẽ em không muốn sao?” Dương Tịch nói giọng chế nhạo: “Làm như anh cưỡng hiếp em vậy!”
Diệp Phiên Nhiên nín thở, mắt mở to. Cô hoàn toàn ngơ ngác, chẳng thể phản ứng gì, dường như cô nghe không hiểu những lời cậu nói.
Bất thình lình trông thấy sắc mặt đờ đẫn của cô, Dương Tịch mới ý thức được mình đã nói sai, lời nói ra muốn rút lại cũng chẳng kịp. Diệp Phiên Nhiên nhìn cậu, chậm rãi ngồi xuống ghế, toàn thân không kìm được cơn run rẩy.
“Dương Tịch, anh không cư