Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát
Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341568
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1568 lượt.
rực rỡ, từng khóm hoa tường vy hồng nhạt, hệt như áng mây hồng phấn, xa xa là cỗ máy xay gió cỡ lớn, một cô gái đứng giữa rừng hoa, hàng lông mày đen rậm, làn môi đỏ thắm, mái tóc dài bay lượn phấp phới, nở nụ cười rạng rỡ như hoa.
Kèm theo là tiếng nhạc du dương, vài câu chữ tiếng Trung chậm rãi hiện lên trên bức ảnh. “Phiên Phiên à, sinh nhật vui vẻ!”
Bàn tay nắm lấy con trỏ chuột dừng lại bất động trên bàn. Ánh mắt cô nhìn trân trân vào màn hình, suy nghĩ miên man, hơi thở đứt quãng.
Thời gian gửi email là tối khuya ngày 27 tháng 7. Khi đó cô cùng Dương Tịch ăn mừng sinh nhật trong quán bar, cười nói chọc phá, vui mừng phấn khởi. Còn Thẩm Vỹ một mình ngồi trước màn hình máy tính lạnh lẽo để gửi cho cô tấm thiệp điện tử mừng sinh nhật.
Bức ảnh ngập tràn niềm ấm áp và hạnh phúc nhưng con tim cô lại dường như rơi vào trời đông lạnh giá.
Có lẽ do máy điều hòa trong phòng bật quá lớn. Diệp Phiên Nhiên ôm lấy chú gấu bông nhỏ nhắn đầu giường, kiếm tìm chút cảm giác ấm áp, cô bất cẩn nhấn vào đầu gấu bông. Giọng ca đau thương của Trần Bách Cường tràn ngập bên tai cô.
“Phiền muộn không ngớt, sầu muộn chẳng thể nào vơi, cớ sao lòng anh đầy trống trải?
Tình cảm đã ra đi, mọi thứ đều tan biến nhưng nỗi sầu muộn trong lòng anh chẳng thế nào tiêu tan.
Tại sao trên môi em mãi ngự trị câu nói đó, cớ sao con tim anh vẫn không chịu nguôi ngoai?
Dù anh hiểu rằng tình yêu ra đi tất thảy đều trở nên vô nghĩa, nhưng cớ sao anh vẫn chỉ yêu mình em?”
Cuối bức email, Thẩm Vỹ để lại dòng chữ: “Sau này, mỗi năm đến ngày này, mình sẽ gửi tặng cậu thiệp chúc mừng sinh nhật cho đến khi nào cậu yên bề gia thất, tìm được bến đỗ hạnh phúc. Cho dù người đó là Dương Tịch hay ai đi chăng nữa.”
Hóa ra, cậu đã biết chuyện cô và Dương Tịch bên nhau, cậu đã biết…
Mùa xuân năm 2003, dịch bệnh SARS bất ngờ ập đến, với bao người đó là ký ức xám xịt chẳng thể xóa nhòa được.
Ngay từ cuối năm 2002, những tin tức liên quan đến dịch bệnh SARS đã lan truyền khắp các diễn đàn trên mạng. Diệp Phiên Nhiên còn nghe Dương Tịch và Trần Thần thảo luận về việc này, phát bệnh sớm nhất là tại tỉnh Quảng Đông, nghe nói tại Hà Nguyên[1'> đã bùng phát dịch bệnh, lan truyền rất mạnh, có người nói là “bệnh dịch hạch”. Vì Hà Nguyên rất gần Quảng Đông, Diệp Phiên Nhiên không khỏi lo lắng, Dương Tịch cười ghẹo cô lo bò trắng răng: “Con gái đúng là nhát gan!” Trần Thần nói: “Yên chí, trời có sập xuống thì có Dương Tịch thay cậu gánh!”
Diệp Phiên Nhiên lúc này mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Dù rằng bên ngoài có bão táp mưa sa thì cô vẫn tin rằng bên cạnh cô luôn có một bờ vai mạnh mẽ ấm áp che chở cô.
[1'> Một thành phố thuộc tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.
Bắt đầu năm học mới đã là học kỳ hai năm thứ hai đại học, hai người vẫn chia cắt hai miền Nam – Bắc, vẫn tiếp tục nỗi tương tư nhớ nhung cháy bỏng. Diệp Phiên Nhiên trời sinh gương mặt búp bê, làn da mịn màng, cô thường xuyên bị người khác hiểu lầm là sinh viên đại học năm nhất. Càng khiến người ta dở khóc dở cười hơn chính là, một lần Diệp Phiên Nhiên bước ra từ thư viện, một chàng nam sinh mặc chiếc áo sơ mi điểm hoa giữ rịt cô tại cầu thang. Cô ngước mắt nhìn, gương mặt chàng nam sinh đó sưng phồng như màu gan lợn, mái tóc ngố dài thườn thượt, thấp thoáng che phủ vầng trán, hai hàng mí mắt sâu thẳm, vẻ mặt e thẹn phiền muộn trông rất giống Châu Du Dân.
“Mình muốn làm bạn với cậu!” Diệp Phiên Nhiên chưa kịp phản ứng thì trong tay cô đã có một bức thư tình. Đến khi cô hoàn hồn lại thì người con trai đó đã bỏ đi xa, bóng dáng cao ráo gầy gò biến mất nơi chân cầu thang.
Về đến phòng ký túc xá, Diệp Phiên Nhiên mở bức thư ra, chính là chàng nam sinh năm nhất khác khoa, học chuyên ngành mỹ thuật. Chiều thứ Sáu hàng tuần cậu ta đều đến thư viện, ánh mắt chẳng rõ từ bao giờ luôn bị Diệp Phiên Nhiên ngồi tại hàng ghế cuối cùng ngay góc tường cuốn hút. Cô cụp hàng mi, mỗi khi đọc đến đoạn cảm động, khóe môi khẽ nhoẻn cười. Chính phong cách lặng lẽ trầm tĩnh trong khuôn viên trường càng khiến cô trở nên nổi bật.
Khổng Thiên Thiên giật phắt lấy lá thư của cô, đọc diễn cảm trước mặt đám chị em, rồi xuýt xoa nói: “Diệp Phiên Nhiên, mình dám đánh cược là cậu chạy không thoát được mệnh đào hoa đâu! Những chàng trai theo đuổi cậu chắc chắn là xếp dài kẻ sau nối đuôi kẻ trước, hệt như nước sông Giang cuồn cuộn, trải dài không ngớt!”
Quả nhiên, khi Diệp Phiên Nhiên từ chối cậu sinh viên học khác khoa đó thì lại tiếp tục xuất hiện người khác dùng đủ mọi cách để đeo đuổi cô, nào là viết thư tình, tặng hoa hồng, thậm chí còn tặng bài hát trên chương trình phát thanh của trường hòng bày tỏ tình cảm với cô. Diệp Phiên Nhiên dần dà cảm thấy rất khó chịu, cô hận một nỗi mình có thể viết hàng chữ to trên trán: “Đã có bạn trai, làm ơn đừng quấy rối!”
Người ngồi cạnh nhận ra Diệp Phiên Nhiên, nhoẻn nụ cười ngưỡng mộ, rỉ tai thì thầm với người ngồi cạnh: “Chàng nam sinh bảnh trai trên sân chính là bạn trai của Diệp Phiên Nhiê