pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341569

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1569 lượt.

chẳng nói tiếng nào với bố mẹ… Đây là chuyện lớn cả đời, sao có thể qua quýt được chứ?”
Dương Tịch vội đáp trả: “Bác Diệp, xin bác hãy yên tâm, cháu và Phiên Phiên thật lòng yêu nhau, cháu sẽ chăm sóc tốt cô ấy!”
Bước ra khỏi nhà họ Diệp, Dương Tịch thở một hơi dài nhẹ nhõm, nói với Diệp Phiên Nhiên: “Trước giờ, anh chưa bao giờ căng thẳng như hôm nay, hệt như trải qua sự tra khảo của tam đường hội thẩm [1'>, cũng chẳng biết mình có qua ải không nữa!”
[1'> Tam đường hội thẩm ngày nay chính là công an, ban kiểm sát, tòa án.
Diệp Phiên Nhiên chưa kịp trò chuyện với bố thì đã cùng ra ngoài với Dương Tịch, cũng chẳng kịp hỏi han ý kiến của bố. Thế nhưng, trông sắc mặt bố, cô hiểu rằng ông khá hài lòng về Dương Tịch.
“Anh cũng biết căng thẳng sao?” Diệp Phiên Nhiên nói: “Vậy còn em? Lát nữa gặp mặt bố mẹ anh, càng không biết hoang mang đến đâu nữa!”
“Yên tâm đi, bố mẹ anh rất thoáng.” Dương Tịch nắm chặt lấy tay cô, cười nói: “Chẳng những không khiến họ lo lắng mà còn vơ về một nàng dâu xinh xắn, chẳng lẽ không vui đến chết hay sao?!”
Diệp Phiên Nhiên vẫn thấp thỏm lo âu trong lòng. Lần trước cô gọi điện thoại đến nhà Dương Tịch, nghe giọng của bố cậu rất giống người tính tình nghiêm nghị.
Từ thời trung học đã để lại trong lòng cô một di chứng, phàm là gặp phải bất kỳ bậc trưởng bối nào trò chuyện nghiêm khắc, vẻ mặt nghiêm nghị thì lòng cô khó tránh khỏi run rẩy sợ hãi.
Mà đối phương chẳng những là bậc trưởng bối mà còn là bố mẹ của Dương Tịch.
Cô thực sự rất muốn có được sự chấp thuận của bố mẹ cậu, bởi lẽ mối quan hệ này chính là tương lai của cô và Dương Tịch!






Nhà Dương Tịch tọa lạc ven sông Thành Bắc, một căn hộ hai tầng mái ngói đỏ được xây dựng theo phong cách châu Âu, bên ngoài là mảnh đất rộng rãi, hoa cỏ cây cối mọc um tùm quanh sân nhà. Giữa sân là bốn cây trụ đá chống lấy giàn nho leo, từng nhành dây leo chắc khỏe vươn rộng mãi ra tận trước lầu. Trên nhành cây khô cằn rụng trụi lá lác đác rơi rớt lại một vài phiến lá nho. Dưới ánh nắng mặt trời mùa đông ảm đạm, vạn vật đều trở nên vắng lặng đìu hiu.
Dương Tịch nói với Diệp Phiên Nhiên rằng, căn nhà mái ngói theo phong cách châu Âu nhìn ra sông này là căn hộ của cựu chiến binh cấp thành phố, trước kia là nơi ở của ông nội cậu. Từ sau khi ông nội quay về Sơn Đông thì bố cậu mua lại căn này và dọn về đây ở. Ông nội cậu có một người con trai và hai cô con gái. Hai người cô, một người sinh sống tại Bắc Kinh, người còn lại thì ở Mỹ. Cô út và cậu út đều những là ngoại giao công tác tại lãnh sự quán Mỹ. Hiện giờ, sinh sống tại thành phố D, chỉ có gia đình cậu.
“Trong số ba anh chị em, bố anh chức vụ thấp nhất, kiếm được ít tiền nhất!” Bàn tay Dương Tịch kéo lấy bờ vai Diệp Phiên Nhiên ghé sát tai cô nói: “Mẹ anh còn nói chỉ trông mong anh sau này có thể thay họ đổi đời!”
Đến tận lúc này Diệp Phiên Nhiên mới biết, sự cao quý trong thân phận của Dương Tịch cùng tất thảy sự ngạo nghễ, sự tự tin đến mức không coi ai ra gì của cậu ở đâu mà ra.
“Nói một hồi, hóa ra anh là công tử cao quý, những người con gái bình thường như em, quả thực là mộng trèo cao!” Cô khẽ gạt tay Dương Tịch ra, vờ tỏ vẻ muốn bỏ đi. Mặc dù niềm vui chiếm đa số nhưng khoảnh khắc này cô thực sự cảm nhận được sự tầm thường cùng sự tự ti nhỏ bé của mình. Lòng tự tin trước kia tự tin lắm mới tạo dựng được giờ lại bị lung lay suýt sập đổ.
Diệp Phiên Nhiên không nói gì, sửng sốt nhìn lớp vỏ vàng nhạt dài thườn thượt mãi không đứt đoạn trên lưỡi dao của cậu.
Đây chính là tài nghệ của Dương Tịch, cậu gọt vỏ lê vừa mỏng vừa liên tục không bị đứt đoạn. Gọt xong vẫn giữ nguyên hình dạng của quả lê. Diệp Phiên Nhiên từng trầm trồ tấm tắc khen ngợi đòi cậu dạy cho mình cách gọt lê nhưng cô xưa nay chưa bao giờ là cô gái tháo vát nhanh nhẹn, chiếc dao gọt trái cây trên tay cô chẳng khi nào chịu nghe lời, vỏ trái cây thường bị đứt ra từng đoạn, phần ruột thì nát vụn, đã vậy cô còn nạo vét rất nhiều ruột quả lê. Vốn dĩ quả lê to mọng, cuối cùng chỉ còn bằng quả táo mà thôi. Dương Tịch thường cười nhạo cô: “Quả lê vào tay em thì nhỏ đi một nửa, bị ép hết ruột!”
Dương Tịch nghiêng đầu, chuyên tâm gọt quả lê trong tay, động tác nhanh nhẹn, mau chóng gọt xong quả lê to, cậu cười híp mắt chìa ra trước mặt cô: “Xem này, anh gọt vỏ không hề bị đứt đoạn!” Giọng cậu xen lẫn niềm kiêu hãnh.
Ruột quả lê trong suốt trắng muốt, khiến người khác thèm thuồng chực tứa nước bọt. Diệp Phiên Nhiên đón lấy, nhẹ nhàng cắn một miếng, Dương Tịch ngồi cạnh hỏi: “Có ngon không?”
“Thèm hả?” Cô tiện tay nhấc lấy con dao, gọt một miếng nhỏ, đút vào miệng cậu: “Anh cũng nếm thử đi!”
Dương Tịch dường như chần chừ một lúc mới há miệng cắn miếng lê đó. Trước kia có người nói với cậu rằng, chia nhau quả lê sẽ không may mắn, âm đọc chệch đi sẽ là “chia ly”.
Nhìn bề ngoài trông quả lê tươi tắn ngon miệng vậy mà ruột bên trong khô khốc, ngọt ít chua nhiều. Dương Tịch chậm rãi nuốt để che giấu nỗi bất an trong lòn