XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Cớ Sao Mãi Yêu Em

Tác giả: Tâm Văn

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341564

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1564 lượt.

n đấy!”
Diệp Phiên Nhiên trông thấy nụ cười đắc ý của Dương Tịch, nhếch mép, dáng vẻ vô cùng gian xảo, cô biết rằng cậu cố tình làm vậy, mục đích chính là muốn nói với những nam sinh trong trường rằng cô là hoa đã có chủ. Tuy cô hơi e thẹn ngượng ngùng, mặt đỏ tận mang tai nhưng trong lòng chẳng hề oán trách, mà trái lại còn dấy lên cảm giác sung sướng đến ngọt ngào.
Ăn xong bữa tối, Diệp Phiên Nhiên dẫn Dương Tịch đi dạo quanh khuôn viên trường. Đây là điều cô mong muốn từ rất lâu, có thể cùng cậu tay trong tay tựa vai nhau sóng bước dưới ánh trăng, dù rằng đôi bên chẳng nói lời nào nhưng cảm giác ngọt ngào tận đáy lòng hệt như đang ăn viên kẹo mật ngọt.
Cô chẳng màng đến ánh mắt đố kỵ hay ngưỡng mộ của mọi người xung quanh, cô chỉ cần cảm giác về tình yêu bé nhỏ, giản đơn mà tĩnh lặng.
Giờ phút này đây, quan hệ giữa hai người là bình đẳng, không có kẻ ở trên cao, cũng chẳng có người nhỏ bé thấp hèn như hạt cát hạt bụi.
Tối đến, Diệp Phiên Nhiên dẫn Dương Tịch đến nhà trọ gần trường cô, sắp xếp ổn thỏa đâu ra đó, cô định ra về thì Dương Tịch không đành lòng ôm chầm lấy cô, khẽ hôn nhẹ lên thùy tai cô, nói: “Anh đến rồi mà em còn định về sao?”
Diệp Phiên Nhiên băn khoăn do dự hồi lâu, lý trí cùng tình cảm tranh đấu dữ dội. Cuối cùng cô quyết định ở lại. Nỗi lo sợ lần trước nghĩ lại vẫn khiến cô rùng mình. Nhưng giờ phút này, đối mặt với ánh mắt rực sáng nồng nàn chân thành của Dương Tịch, cô chẳng thể nào giữ được mình…
Đêm khuya vắng lặng, ánh trăng mờ tỏ. Diệp Phiên Nhiên tựa người trước cửa sổ, cảm xúc mãnh liệt sau cơn ân ái dần nguội lạnh trước luồng gió mát lạnh tháng Năm. Dương Tịch khoác áo cho cô, nói nhỏ bên tai: “Phiên Phiên à, tốt nghiệp đại học bọn mình kết hôn nhé?”
Diệp Phiên Nhiên sửng sốt, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc này, cô luôn cảm thấy đó là chuyện rất đỗi xa vời.
“Em còn chưa nghĩ đến, tốt nghiệp rồi sẽ đi làm ở đâu nữa!” Cô thều thào nói.
“Chuyện đó phải nghĩ nữa hay sao? Anh đi đâu thì em đi đó!” Dương Tịch nói với lẽ đương nhiên. Diệp Phiên Nhiên không dám khẳng định chắc chắn, Dương Tịch tám chín mươi phần trăm sẽ không quay về thành phố hẻo lánh này, dù gì cậu học ở trường đại học trọng điểm quốc gia lại là chuyên ngành “hot” hiện nay, chuyện tìm việc làm tại khắp các thành phố như Thượng Hải, Bắc Kinh, Thẩm Quyến chẳng phải là khó khăn gì. Còn cô học tại trường đại học không danh tiếng, hơn nữa khoa Trung văn là khoa chẳng có gì vượt trội, muốn đứng chân tại thành phố lớn là chuyện không đơn giản. Huống hồ, thân là con gái một, bố mẹ mong cô trở về thành phố D hoặc ở tại tỉnh thành, ít ra cũng gần bên họ đôi chút.
“Dù thế nào đi chăng nữa, em cũng phải cưới anh, thuyền theo lái, gái theo chồng!”
“Có mà tưởng bở!” Diệp Phiên Nhiên quay sang véo cậu. Dương Tịch ôm chặt cô vào lòng: “Ngoài anh ra, em còn có lựa chọn nào nữa chứ?”
Diệp Phiên Nhiên không biết nên đáp trả thế nào, chỉ biết mỉm cười với cậu. Cô không muốn mất Dương Tịch nhưng lại không có can đảm gửi gắm tương lai của mình vào cậu.
Tin tức bất ngờ ngày hôm sau, phía nhà trường nhận được thông báo rằng thành phố S đã xuất hiện nghi vấn dịch bệnh SARS.
Khi đó, dịch bệnh SARS đã phát tán từ Quảng Đông lan dần sang Bắc Kinh, nhanh chóng trải dài khắp cả nước. Tin tức truyền hình nhan nhản đưa tin chẩn đoán dịch bệnh SARS tại các tỉnh thành cùng thống kê số người tử vong. Mặc dù tại địa bàn tỉnh chưa phát hiện ca nhiễm dịch bệnh nào nhưng người dân trong thành phố bàn tán rằng dịch bệnh SARS chuyển sắc, tranh nhau ra phố mua vị thuốc bán lam căn, khẩu trang, đến cả thường ngày chẳng ai hỏi đến thuốc tẩy trùng thì giờ đây cũng được bán hết sạch.
Một nam sinh thành phố S theo học Đại học Bắc Kinh, ngày 1 tháng 5 từ Bắc Kinh về nhà, chiều hôm đó cùng chơi trận bóng rổ với Dương Tịch. Tối đó cậu ta sốt cao không giảm, được chuyển vào bệnh viện cấp cứu, qua chẩn đoán, các bác sĩ chuyên khoa của tỉnh xác định nghi ngờ nhiễm dịch bệnh SARS.
Cùng thời gian đó, sinh viên Đại học N sống trong lo âu hốt hoảng. Lãnh đạo nhà trường cùng giáo viên lập tức tìm cho ra chàng sinh viên tiếp xúc với Dương Tịch nhằm chuyển đến trạm y tế, tiến hành công tác theo dõi cách ly.
Dương Tịch và Trần Thần đều trở thành đối tượng cách ly, điều tồi tệ nhất chính là Dương Tịch ngày hôm sau khi bị cách ly đã xuất hiện triệu chứng phát sốt và ho khan. Diệp Phiên Nhiên căng thẳng vô cùng, cả ngày cô hốt hoảng bất an. Phòng y tế cách ký túc xá nữ không xa mà bỗng dưng như xa cách cả đại dương, khó lòng mà vượt qua. Cô và Dương Tịch chỉ có thể đứng xa nhìn nhau mà chẳng thể chăm sóc nhau, chỉ đành giao tiếp qua hình thức gửi tin nhắn.
Dương Tịch bị cách ly nửa tháng thì Diệp Phiên Nhiên ngày nào cũng không ngừng ra sức nhắn tin cho cậu, nhắn nhiều đến nỗi ngón tay cô mềm nhũn ra. Mỗi buổi sáng vừa thức dậy cô liền chạy ngay đến trước phòng y tế, hát cho Dương Tịch qua cánh cửa sắt, cô hát bài Niềm tin của Trương Tín Triết. Tuy Dương Tịch không nghe thấy giọng hát của cô nhưng cậu vẫn nhắn tin nói với cô