Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1559 lượt.
chau mày hỏi: “Nói như bố, chỉ có hôn nhân môn đăng hộ đối mới có thể hạnh phúc ư?”
“Ít ra thì khả năng có được hạnh phúc sẽ nhiều hơn một chút.” Bố Diệp thở dài: “Thời nay tự do yêu đương, bố cũng không phản đối bọn con ở bên nhau nhưng bố mong rằng con phải suy nghĩ thật kỹ!”
Diệp Phiên Nhiên trở về phòng, đưa mắt nhìn trời đêm đượm sắc xanh buồn bã ngoài cửa sổ, phiền muộn rầu rĩ vô cùng.
Những tháng ngày vui vẻ trước kia, Dương Tịch, tình yêu cùng niềm hạnh phúc, với cô mà nói chính là giấc mộng vừa chạm vào liền tỉnh giấc.
Ánh mặt trời chiều dịu nhẹ, tỏa ánh sáng từ ngoài cửa sổ rộng lớn, rọi sáng khắp nhà hàng Kentucky. Diệp Phiên Nhiên và Hạ Phương Phi dạo phố đã thấm mệt, cả hai ngồi vào vị trí sát bên cửa sổ, tâm sự than vắn thở dài.
“Mẹ Dương Tịch không phải là người khó gần đâu!” Hạ Phương Phi uống Coca bằng chiếc ống hút, nói: “Bà ấy thích kiểu con gái hoạt bát hướng ngoại, thích nói thích cười, biết nịnh đầm, nhanh nhẹn tháo vát. Ở trước mặt bà ấy, cậu phải cố gắng tỏ vẻ ngoan ngoãn khôn khéo, nói những lời người lớn thích nghe, việc này không quá khó đúng không?”
Diệp Phiên Nhiên hồi tưởng lại biểu hiện của mình tại nhà Dương Tịch, căng thẳng rụt rẻ, chẳng biết phải mở miệng nói điều gì, chắc là còn lâu mới lấy được lòng mẹ của cậu.
“Mình không thích không khí gia đình cậu ấy!” Cô gặm xong chiếc cánh gà, mút ngón tay: “Mẹ cậu ấy ở nhà cũng ra vẻ đầy quan liêu, mặt mày khó đăm đăm, mệt không cơ chứ!”
“Mẹ cậu ấy và mẹ mình cùng một giuộc với nhau, thường hay lãng quên thân phận của mình, cố chấp đầy những lý lẽ, khiến người đời chán ghét!” Hạ Phương Phi an ủi cô: “Nhưng mà, hiện giờ không còn như xã hội trước kia nữa, cậu không cần phải nhìn sắc mặt của bà ấy để sống nữa, cưới xong cũng không ở cùng nhau, chỉ cần Dương Tịch đối xử tốt với cậu là được rồi!”
Hạ Phương Phi bỗng chốc trở nên căng thẳng: “Bà ấy giấu Dương Tịch hẹn cậu ra gặp mặt riêng, xem ra chắc chắn không phải chuyện tốt lành!”
Trái lại, Diệp Phiên Nhiên cảm thấy rất bình tĩnh, binh đến thì chặn, nước ngập thì chắn, chuyện đến phải đến chẳng thể trốn tránh được. Đời người dù sao cũng gặp phải những chuyện ngoài mong muốn, việc cần phải làm là dũng cảm đối mặt.
Hạ Phương Phi vỗ vai, khích lệ cô: “Đừng sợ, cũng đừng quá xúc động. Nói chuyện phải chú ý giữ kẽ, dù gì đó cũng là mẹ của Dương Tịch!”
“Cảm ơn cậu, Phi Phi!” Diệp Phiên Nhiên cảm kích nói: “Vì Dương Tịch, mình sẽ cố gắng trò chuyện với mẹ cậu ấy!”
Hạ Phương Phi dõi mắt nhìn theo Diệp Phiên Nhiên. Đang giờ nghỉ trưa cao điểm, người trong quán xô bồ chen chúc, tiếng cười nói ồn ào náo nhiệt. Cô chậm rãi bước đến bên cửa, bóng dáng mỏng manh nhưng sống lưng thẳng tắp, đầu ngẩng cao, hé lộ một phong cách đứng đắn đúng mực.
Sống mũi Hạ Phương Phi cay cay, hai người họ đã chẳng còn là đứa trẻ nữa, những khó khăn cùng những trắc trở trong cuộc sống dần khiến họ chững chạc trưởng thành, họ bắt đầu học tập lòng gan dạ, dũng cảm kiên cường.
Diệp Phiên Nhiên vừa bước ra khỏi Kentucky thì nhận được điện thoại của Dương Tịch: “A lô, đi dạo phố với Hạ Phương Phi xong chưa em? Chiều nay mình cùng đi xem phim nhé?”
Nghe giọng điệu thoải mái của cậu dường như chẳng hề hay biết chuyện gì. Diệp Phiên Nhiên nói khẽ: “Mẹ anh vừa gọi điện cho em, hẹn gặp em ở quán trà Thiên thượng Nhân gian!”
“Mẹ anh à?” Dương Tịch kinh ngạc: “Mẹ tìm em làm gì?”
“Chắc chắn là nói chuyện giữa em và anh!”
Dương Tịch trầm ngâm một hồi, rồi nói: “Em đến đó trước đi, anh sẽ đến ngay! Hai người hẹn nhau phòng số mấy?”
“Phòng 12.”
“Phiên Phiên!” Giọng cậu dịu dàng vang lên trong điện thoại, nhấn mạnh: “Bất kể mẹ nói gì với em, em cũng đừng nổi nóng, đừng để bụng, chuyện này để anh giải quyết!”
“Em hiểu!” Diệp Phiên Nhiên gật đầu, cảm giác khóe mắt chua xót. Cửa hàng chuyên kinh doanh loa amply vọng lại bài hát Dũng khí của Lương Tịnh Như.
“Cuối cùng thì em cũng quyết định.
Người khác nói gì em cũng mặc.
Chỉ cần anh cũng vững lòng như em.
Em nguyện theo anh đến tận chân trời góc bể.
…
Chỉ cần ánh mắt vững vàng của anh.
Thì tình yêu của em mới trở nên có ý nghĩa.
Chúng ta đều cần có lòng dũng cảm.
Để tin tưởng rằng đôi ta sẽ mãi bên nhau.
Giữa biển người bao la em vẫn cảm nhận được anh.
Đặt vào tay em trái tim chân thành của anh…”
Dương Tịch hoàn toàn không ngờ đến chuyện mẹ cậu hẹn gặp riêng Diệp Phiên Nhiên.
Trước dịp Tết, cậu tốn bao nhiêu nước bọt mới thuyết phục được bố mẹ gặp mặt bạn gái mình. Hôm đó, khi cậu dẫn Diệp Phiên Nhiên về nhà ra mắt, thái độ của mẹ tuy không lạnh lùng cũng chẳng niềm nở nhưng sau đó bà không hề nói tốt về Diệp Phiên Nhiên, thẳng thừng phản đối chuyện cậu và cô bên nhau.
Mẹ cậu xưa nay vốn nghiêm nghị, trước mặt lớp trẻ bà rất ít khi tỏ ra vui vẻ hòa nhã, càng chẳng bao giờ tỏ ý tán thành hay khen ngợi ai bao giờ. Vì lẽ đó mà cậu chẳng mấy để tâm, cứ ngỡ rằng Diệp Phiên Nhiên đã qua ải. Nào ngờ, mẹ cậu tự dưng ngấm