Tác giả: Tâm Văn
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.
g. Khi đó cũng vì thấy Dương Tịch đau khổ vì tình nên muốn âm thầm giúp cậu ta một tay. Có thể tâm tốt làm chuyện xấu. Dù sao thì giờ tôi cũng xin lỗi cậu!”
Diệp Phiên Nhiên tỏ vẻ kinh ngạc, hóa ra năm xưa cô đã trách lầm Dương Tịch.
Cô lặng lẽ đưa mắt nhìn sang Dương Tịch, không nhìn cô, đưa mắt nhìn cảnh sắc nhộn nhịp về đêm ngoài cửa sổ với sắc mặt hờ hững, hệt như chuyện này chẳng hề liên quan đến mình. Đúng vậy, biết được chân tướng sự thật thì sao, những việc này với hai người mà nói đã chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Mãi gần nửa đêm, bốn người mới bước ra khỏi quán karaoke. Đứng ngay giữa đường, Trần Thần nói lời chạm biệt Diệp Phiên Nhiên và Dương Tịch, ôm lấy cô vợ mới ra về.
“Tạm biệt!” Diệp Phiên Nhiên quay đầu lại, bình thản nhìn Dương Tịch, thu dọn nỗi đau xót xa âm ỉ trong lòng mà thể hiện gương mặt lãnh đạm dửng dưng.
Dương Tịch lặng im hồi lâu. Bọn họ đứng giữa hai cây ngô đồng. Ánh trăng sáng bạc hắt xuống cành cây khô héo, phủ một lớp trên khuôn mặt, chiếu rọi trên từng đường nét khôi ngô tuấn tú, lên sống mũi thẳng tắp cùng khoé môi cương nghị của anh.
Ánh mắt anh không nhìn cô mà nhìn về một phương trời xa xăm, ánh mắt mơ màng trống rỗng.
“Dương Tịch” Cô khẽ gọi anh.
“Người đó tốt với em chứ?” Cuối cùng anh cũng mở miệng hỏi.
“Ai?” Cô chau mày, lúc sau mới phản ứng lại, người anh nói là Tiết Sam.
“Cũng được!”
“Vậy em vui không? Vui hơn lúc ở bên anh phải không?” Anh hỏi, ánh mắt như ngọn đuốc, nhìn cô chăm chăm.
Đây là câu hỏi rất khó xử. Diệp Phiên Nhiên cụp mắt, kiên quyết giữ im lặng.
Bọn họ đều đã trưởng thành, có đủ năng lực phán đoán cuộc đời của mình. Có lẽ nào, tất thảy mọi việc còn có thể trở lại như trước?
Nhưng mà, Tiết Sam thì sao? Chung Ni sẽ thế nào? Nếu đã lựa chọn thì chẳng thể nào hối hận được. Trang sách giữa cô và Dương Tịch đã sang trang từ lâu rồi.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua. Cuối cùng cô cũng quyết định. Ngẩng đầu đón lấy ánh mắt Dương Tịch, cô nói: “Dương Tịch, mong anh đối xử tốt với Chung Ni. Nó vẫn là đứa trẻ, đừng làm tổn thương nó!”
Dương Tịch nhíu chặt đầu mày, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn cứng đờ do anh ra sức gồng mình kiềm chế mà ra. Ánh mắt đen lay láy, tựa như cái giếng sâu thẳm không đáy, dần hiện lên nét giận dữ khó chịu.
Hồi sau, cô nghe thấy những lời lạnh lùng thốt ra từ làn môi nghiêm nghị của anh: “Diệp Phiên Nhiên, anh không biết nên nói em giả tạo hay vĩ đại đây!”
Diệp Phiên Nhiên quay lại thì bóng dáng anh đã biến mất trong màn đêm. Ánh trăng kéo chiếc bóng cô độc lẻ loi của cô ra thật xa, hắt lên nền gạch màu trắng đục trơn láng.
Cơn gió lạnh về đêm thổi từng cơn phần phật xộc thẳng vào cổ áo khoác măng tô.
Diệp Phiên Nhiên ôm chặt hai cánh tay nhưng vẫn chẳng thể tránh khỏi run rẩy.
Vì cô không muốn Chung Ni vô tội chịu đau khổ mà đành lòng biến mất khỏi Dương Tịch. Tiếp đó làm ra vẻ không quen biết, vờ như chẳng hề nhớ nhung, vờ ra vẻ không buồn bã đau khổ.
Đã từng yêu nhau, đến phút cuối cùng trở thành hai kẻ xa lạ.
Thời khắc này, đầu đường cuối phố tịnh mịch không bóng người. Diệp Phiên Nhiên khó khăn lắm mới đón được taxi. Cửa xe đóng chặt, bật hệ thống sưởi, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, cảm giác lạnh lẽo này xuyên tim thấu xương.
Cảm giác này không phải đến từ thời tiết mà từ tận đáy lòng.
Mồng bảy tháng Giêng, là ngày cô phải quay về thành phố S, ngày mồng tám Tết là ngày chính thức đi làm trở lại cho công ty quảng cáo Tam Mục.
Trước khi lên đường, Diệp Phiên Nhiên gọi điện thoại cho Trần Thần
“Trần Thần, xin lỗi cậu! Tối qua thực sự mình rất có lỗi!”
“Tôi cảm thấy câu này cậu nên nói với Dương Tịch” Trần Thần ngần ngừ trong giây lát: “Diệp Phiên Nhiên, cậu thực sự có bạn trai rồi sao?”
“Là thật mà!” Diệp Phiên Nhiên nói: “Nhưng bọn mình phát triển rất chậm!”
“Được rồi, còn hai tiếng đồng hồ nữa mình lên tàu rồi! Cho mình gửi lời hỏi thăm sức khoẻ vợ cậu nhé!”
Trần Thần nói như đùa: “Cậu có cảm thấy bà xã tôi có điểm gì giống cậu không?”
“Có chút chút!” Diệp Phiên Nhiên mỉm cười: “Nhưng mà, xinh hơn mình, tính tình hòa nhã nhu mì hơn mình rất nhiều. Rất xứng với cậu!”
Cô dập điện thoại, bắt đầu thu dọn đồ đạc, xếp từng chiếc áo gọn gàng đặt vào túi hành lý, kéo dây kéo một tiếng rẹt thì chuông điện thoại vang lên.
Là Trần Thần. Cô hỏi bâng quơ: “Còn chuyện gì nữa?”
“Cậu mua vé tàu chưa?”
“Chuẩn bị trước khi tàu chạy thì mua vé!” Di chuyển trong dịp lễ Tết, lại thêm lưu lượng khách tăng cao sau lễ, đến một tấm vé cũng khó mua.
“Dương Tịch đúng hôm nay cũng lên tỉnh, hay là cậu đi nhờ xe cậu ấy cho tiện?”
Diệp Phiên Nhiên muốn khước từ theo phản xạ thì Trần Thần nói: “Cậu ấy đã lái xe sang đón cậu rồi, bảo cậu mười lăm phút nữa xuống nhà. Audi A6, đen đậm. Số xe là Y0727.”
Tên Trần Thần này, chuyện cô và Dương Tịch đã bảo đừng xen vào nữa, cậu ta vẫn cái bộ dạng gà mái đó!
“Không làm được người yêu, gặp nhau vẫn làm bạn được mà!” Trần Thần nói giọng đù