Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341876

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.

g bằng lụa mỏng, trông thật kiềm diễm lộng lẫy, dáng người xinh đẹp.
Đồng Dao cẩn thận nắm nhìn phucc sức trên người, có lẽ cô là người hiện đại duy nhất có thể tận mắt thấy nên văn minh cổ đại này… Đối với nhà khảo cổ mà nói là chuyện may mắn biết bao. Nhưng chuyện gì cũng có cái giá của nó, cô khẽ run rẩy, cơ thể của chính mình chính là một trong những cái giá phải trả.
Cung nữ dùng một loại phấn trắng đánh lên mặt Đồng Dao. Gương mặt cô trông trắng như tuyết, như đang đeo mặt nạ, tất cả khuyết điểm đều bị che giấu dưới lớp phấn trắng ấy. Nhóm cung nữ dùng than để vẽ lông mày và mắt của Đồng Dao, dùng chu sa bôi lên đôi môi trắng bệch của cô.
Các cung nữ bưng một gương đồng lớn để Đồng Dao có thể thấy mình. Đồng Dao liếc mắt nhìn, bỗng xuất hiện một khuôn mặt rất đáng sợ.
Cô phất tay áo để các cô bưng gương đồng đi. Nhập gia tuỳ tục mà… Trong mắt mọi người thời cổ đại, loại trang điểm này là đẹp nhất, nhưng trong con mắt người hiện đại như Đồng Dao, trông lại vô cùng thê thảm. Nhưng quên đi… nước Hồng Ngọc… Đồng Dao vô cùng mong đợi.
Mỗi một phút với Đồng Dao mà nói đều là chờ đợi trong mỏi mòn.
Cuối cùng, chỗ Nhuận ngọc cũng truyền tin tới, truyền cô qua đó.
A Ứng đỡ Đồng Dao chậm rãi bước lên đài cao vào đại điện. Đồng Dao cẩn thận quan sát xung quanh, thềm đá được chạm trổ rất đẹp, xung quanh là cột đá lớn đựoc khắc nhiều hoa văn có hình chim chóc, trên vách tường là bức họa lớn, giống như ghi chép tế tự. Ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy trên ngai vàng bằng bạch ngọc, nét mặt Nhuận Ngọc như cười như không, khoan khoái tựa lưng vào long ngai.
Lại gặp nhau, đối mặt với khuôn mặt tuyệt đẹp mà lạnh lùng của Nhuận Ngọc, cảm giác quen thuộc này càng khiến trái tim cô thêm đau đớn. Cô vội vàng tránh tầm mắt, đi về phía trước.
“Nhi thần cung nghênh mẫu hậu.” Nhuận ngọc nói một câu có vẻ không nghiêm túc. Đồng Dao nghe hai chữ “mẫu hậu” mà cả người phát run. Hai chữ này giống như một khoảng cách vô hình, hoàn toàn tách hai người ra hai thế giới.
Đồng thời, cô cũng cảm thấy tầm mắt của các đại thần xung quanh, cô có thể cảm nhận sự khinh thường cùng thống hận trong mắt họ. Cả người cô hơi run rẩy, bước nhanh vào, ngồi ở vị trí bên cạnh Nhuận Ngọc, hạ tầm mắt xuống.
Xem ra vị thất công chúa này ở nước Chư Lương không được hoan nghênh, chắc là mọi người ở đây đều hận cô tới tận xương tuỷ. Đồng Dao nắm chặt tay, thất công chúa giết hoàng đế Chư Lương, mà cô lại ở trong cơ thể của thất công chúa, nhưng ngày kế tiếp sẽ rất vất vả đây…






“Tham kiến hoàng hậu nương nương!” Đột nhiên có tiếng nói vọng từ trên xuống.
Đồng Dao nhìn về phía hắn. Một người đàn ông trung niên da ngăm đen đứng ở giữa điện vẻ mặt hăng hái, hai mắt toả sáng. Nhưng Đồng Dao vừa thấy người này toàn thân đổ mồ hôi lạnh, cắn chặt răng.
“Hẳn là mẫu hậu nhận ra ngườì đó, chính là sứ giả của nước Hồng Ngọc, Phàn Ấn, Phàn sứ giả.” Nhuận Ngọc mỉm cười liếc mắt nhìn Đồng Dao.
“Sứ giả của nước Hồng Ngọc…” Đồng Dao nheo mắt lại, gắt gao nắm chặt cổ áo của mình, buộc bản thân mình phải tỉnh táo. Nhưng trong lòng hận ý dâng lên khiến cho cô chỉ mong ngay lập tức có thể đi tới xé hắn thành trăm mảnh.
“Thần sắc của Nương nương hồng hào, cơ thể an khang khoẻ mạnh. Phàn mỗ cảm tạ nước Chư Lương đối đãi với thất công chúa rất tốt.” Phàn Ấn cười hướng về phía Nhuận Ngọc chắp tay hành lễ, đồng thời cũng âm thầm nhìn qua Đồng Dao.
Lão cung nữ kia hoảng sợ, do dự cả nửa buối, cuối cùng nói: “Nô tỳ đã kiểm tra, hoàng hậu nương nương đã không còn là thân trong trắng!”
Tuy rằng Đồng Dao đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng không nghĩ tới Nhuận Ngọc sẽ làm trò nói chuyện này trước mặt nhiều người như vậy, da đầu không khỏi run lên.
Nàng cúi đầu nhìn thấy ngón chân mình, mọi người nghe được dưới thân cũng căng ra mà hút một ngụm lãnh khí. Sau đó đám người bắt đầu rục rịch không yên.
Phàn Ấn giống như bị sét đánh, con ngươi trừng lớn, miệng mở rộng gần như không khép lại được.
“Đây là chuyện lớn, người ngàn vạn lần không được nói lung tung.” Nhuận Ngọc tỏ vẻ nghiêm túc đứng dậy khỏi long ngai, “Ngươi thân là lão cung nữ của Phàn Sứ giả, dám đứng trước đại điện nói lời xằng bậy!”
Lão cung nữ kia sợ tới mức ngay cả quỳ cũng không xong, khóc nức nở: “Nô tỳ không dám lừa gạt chuyện này, thực sự, thực sự.. Hoàng hậu nương nương thực sự đã…”
“Câm mồm.” Nhuận Ngọc gào lên.
Phàn Ấn gắt gao trừng mắt nhìn Đồng Dao, trong mắt lộ ra sự trách cứ không thể che dấu.
Cả người hắn đều phát run. Nhuận Ngọc quay ra sau, hồi lâu lại quay trở lại, sắc mặt ngưng trọng nhìn Phàn Ấn: “Sứ giả, việc này ngươi xem phải làm như thế nào cho phải?”
Khuôn mặt Phàn Ấn ngăm đen giờ phình ra đỏ rực, nghiến răng chắp tay nói: “Một khi đã như vậy, việc này coi như xoá bỏ, thần lập tức trở về bẩm báo với hoàng đế nước Hồng Ngọc. Xin cáo từ!” Nói xong vẻ mặt giận dữ giống như bỏ chạy nhanh chóng rời khỏi đại điện.
Nhuận Ngọc nheo hai mắt lại , cười đến khuyn