Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341877
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.
, người phụ nữ mang mặt nạ ngọc màu xanh luôn lắc lư trước mặt cô. Nước Hồng Ngọc… Ý niệm trong lòng cô càng ngày càng nóng, nhưng từ đầu đến cuối không có cách thực hiện được, điều này làm cho Đồng Dao thống khổ vô cùng.
Nhuận Ngọc đã trở thành hoàng đế của Chư Lương, Đồng Dao mỉm cười, nhưng trong lòng đã chết phải giả bộ không có cảm giác gì. Nhuận Ngọc không còn xuất hiện ở trước mặt cô, có lẽ đối với cô mà nói,cũng không phải là chuyện tốt nhất trời đất. Không động tới, còn không trốn nổi sao?Không thể thấy, có lẽ dần dần bị lãng quên, Đồng Dao khẽ cười…
Sau đó, Đồng Dao bị điều tới nhà bếp của các phi tần để đốt củi, múc nước. Đồng Dao cố gắng quan sát xung quanh bằng mắt.Thời đại này, đã có mô hình hậu cung , đương nhiên, rõ ràng không xa với thời kỳ hưng thịnh. Một khu lớn như vậy,nhiễm nhiên trở thành một cái hòm lớn riêng biệt để chứa phụ nữ, trong hòm có nhiều ô tinh xảo khác nhau, mà mỗi ô lại chứa một người phụ nữ. Người phụ nữ bị giấu trong đó rất ít khi nói chuyện với nhau, cũng ít khi ra khỏi phòng. Nhưng mỗi khắc Đồng Dao đều cảm thấy bầu không khí nơi này khiến cho người ta nghẹt thở.
Bổ xong đống củi cuối cùng, khó có cơ hội được thở một lát. nhìn lên bầu trời đêm tình cờ một chú chim nhỏ bay qua, cảm giác mình không ra khỏi được bàn tay của thượng đế, chỉ biết thở dài bất lực không biết khi nào mới kết thúc kiếp nạn này.Ở phía sau, mấy cung nữ hung hăng chạy về phiá Đồng Dao, một lão cung nữ dẫn đầu tát cô một cái.
“Nói! Có phải ngươi làm vỡ lư hương bằng bạch ngọc hay không!”
“Lư hương bạch ngọc nào?”
“Lư hương bạch ngọc của Chư Lương Vương tặng cho Mai Phi!”
Hai má Đồng Dao nóng bừng lên nhất thời cảm thấy buồn cười: “ Phòng của Mai Phi ngươi cho rằng một cung nữ hạ đẳng như ta có thể vào lấy được?”
“Ngươi….” Ánh mắt của lão cung nữ lóe ra tia bất định, nhất thời thẹn quá hóa giận, “Đã tới đây không phải cho ngươi nói năng bịa đặt, còn không mau khai nhận đi, ngươi cũng đỡ phải chịu khổ. Nói mau, là ngươi đánh vỡ lư hương của Mai Phi!”
“A…Nguyên lai là như vậy.” Đồng Dao nhíu mày khinh thường. Hóa ra là làm vỡ đồ Nhuận Ngọc ban, sợ không dám khai báo,tùy tiện tìm một cái lá chắn. Ha Ha, chính cô là một người dễ ăn hiếp nhất, lại bình thường.
“Hôm nay ngươi thành thật khai nhận thì miễn tội, nếu không… Ta hỏi lại ngươi một lần nữa, lư hương có phải do ngươi làm vỡ không?”
Trong lòng Đồng Dao cười lạnh: “ Rõ ràng là đã vu oan giá họa lên đầu ta, ta có thừa nhận hay không có quan trọng gì chứ? Tùy ngươi.”
“Được, kéo ra ngoài cho ta!” Cung nữ kia hét lớn, một vài tiểu cung nữ lập tức kéo tay áo lên, kéo Đồng Dao ra sân nhỏ bên ngoài.
Tới chỗ đất trống bên ngoài, bốn cung nữ dùng chân kéo đầu Đồng Dao xuống đất, cầm theo một thanh trúc sáng bóng màu đen sẫm, quất vào lưng Đồng Dao.
Nơi bị thanh trúc đánh tới giống như dội dầu sôi, đau rát. Cô phải cam chịu như thế sao? Rơi vào tình cảnh này không thể làm gì khác ngoài cắn chặt răng, chỉ hy vọng không bị họ đánh chết.
“Dừng tay ——”
Một tiếng nói trong trẻo ở phía trước vang lên.
Từ trong khóm hoa một cô gái chạy tới. Dáng người cao gầy khỏe đẹp, mái tóc dài màu nâu,làn da trắng nõn, hàng lông mi dày, xinh đẹp đáng yêu như một con búp bê.
“Công chúa….!” Cung nữ vừa thấy nàng tới, lập tức quỳ gối trước mặt nàng.
“Nàng ta đã làm gì sai? Vì sao các ngươi phải đánh nàng bằng roi?” A Mễ Na lộ vẻ tức giận, chỉ vào các cung nữ chất vấn.
“Hôm qua công chúa mới từ xa gả tới đây, có điều không biết! Ả ta… Ả ta…”
“Đủ rồi!” A Mễ Na có chút không kiên nhẫn, xoay người kéo Đồng Dao, ”Đi!”
Đồng Dao vật lộn đứng lên, theo A Mễ Na rời khỏi. Quay đầu lại thấy sắc mặt các cung nữ đều có chút xanh…
A Mễ Na đi đường cực nhanh, hung hăng. Mang theo Đồng Dao đi vào phòng, “Ầm” một tiếng, tiếng đóng cửa rất vang.
Nàng xoay người ngồi vào bàn, vẻ mặt nhìn qua vẫn còn tức giận.
Đồng Dao tỉ mỉ quan sát cô gái trước mặt, nhìn dáng người có chút hứng thú, có lẽ đã hơn hai mươi tuổi, nhưng khuôn mặt vẫn còn ngây thơ, nhiều nhất cũng mới mười sáu tuổi.
“Cám tạ công chúa.”
A Mễ Na tùy ý phất tay: “Không có gì, đám cung nữ kia rất đáng ghét.”
Đồng Dao khẽ gật đầu để lại khoảng sau trầm lặng. Ngược lại khiến cho A Mễ Na chú ý, nàng hiếu kỳ quan sát cô: “Ngươi rất đẹp.”
Đồng dao cười.
A Mễ Na cũng cười, nàng là một cô gái thẳng thắn cởi mở : “Ngươi tên là gì?”
“Đồng dao.”
“Ta tên là A Mễ Na.”
Hai người ở chung với nhau, đôi khi cũng có nhiều trao đổi qua lại, trong lúc đó sẽ có tác động tới nhau.Cùng Đồng Dao chính là như vậy, chỉ vừa mới gặp mặt nhau, hai bên có thể hiểu được nhất định có thể trở thành bạn.
“Ngươi là cung nữ ở đây sao? Các nàng vẫn đối xử với ngươi như vậy?”
Đồng Dao khẽ than, rất nhiều chuyện không thể chỉ bằng một hai câu có thể nói rõ được. Do đó cô hỏi lại: “Người không phải là người Chư Lương? Làm sao mà người tới đây?”
Sắc mặt A Mễ Na lập tức trở nên buồn rầu: “Hôm qu