Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341879

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1879 lượt.

a ta mới được gả tới đây.” Đột nhiên nàng lại lắc đầu, “Không phải gả, phải nói là tặng mới đúng! Đất nước của ta là một nước nhỏ gần biên giới nước Chư Lương, nhân dân chỉ dựa vào làm nông và chăn thả gia súc mà sinh sống. Đất đai của chúng ta không hợp với nghề nông, do đó hàng năm đều phải trao đổi lương thực với nước Chư Lương mới có thể sinh tồn, đó là lý do chúng ta phải cống nạp súc vật cùng ngựa cho nước Chư Lương mới mong ấm no. Hiện tại ta… coi như là một trong những cống phẩm đi.”
Đồng dao nghe xong không khỏi nhíu nhíu mày: “Nơi này không thích hợp người.”
A Mễ Na nhún vai: “Quên đi, nếu có người có khả năng đảm bảo cuộc sống âm no cho dân ta, cũng coi như đáng giá. Nhưng…cái vị hoàng đế Chư Lương , ta ghét hắn!”
“Ghét? Ngươi đã gặp hắn?”
“Không!”
“. . . . . .”
“Trưởng lão của ta rất thương ta, sợ ta ở nước Chư Lương sẽ nhớ nhà. Vì vậy đã cho người bạn cùng chơi với ta từ nhỏ lấy tư cách nô tỳ cùng đi tới nước Chư Lương với ta. Nhưng cái tên hoàng đế Chư Lương kia ngay cả mặt mũi cũng chưa thấy, đã cho người tới ra lệnh, đem trả nô tỳ của ta về. Hiện tại ở nước Chư Lương, ta không quen biết ai cả.” A Mễ Na càng nói càng uỷ khuất, “Con người nơi này thật kỳ quái, nhìn thấy ai cũng phải quỳ, ta căn bản không muốn. Tất cả mọi người đều nhốt mình ở trong phòng, cũng không nói chuyện, tất cả đều giống như bị trúng tà. Ta…Ta…”
Đồng Dao hạ tầm mắt xuống, rõ ràng, Nhuận ngọc là một người làm việc rất cẩn thận. Cho dù đối với sự tồn tại của một nước nhỏ cũng không có lơ là cảnh giác.
Ha ha, nước nhỏ vùng biên giới gả công chúa tới, đồng thời công chúa ở gần để nước họ luôn ở trong tầm mắt và mưu tính của nước Chư Lương. Cho dù đối với phi tử chung giường chung gối với hắn, hắn cũng không hoàn toàn tín nhiệm. Trả lại nô tỳ, chỉ vì muốn đưa mức độ uy hiếp của A Mễ Na xuống mức thấp nhất.
Thoáng nhìn A Mễ Na, vẫn là một cô gái trẻ, nửa điểm tâm tư cũng không có. Ai…Nhưng lại dấn thân vào hoàn cảnh như vậy quá sớm.
A Mễ Na đứng lên: “Chúng ta từ trước đến nay không có nhiều quy củ phức tạp như vậy. Ngươi về sau ở cùng một chỗ với ta, làm bạn tốt. Dù sao đám quái nhân kia cũng không thích ngươi, bọn họ cũng không thích ta!”
Đồng dao cười: “Cảm ơn.”
“Đúng rồi, vết thương của ngươi có đau lắm không? Ta có dược.”
Đồng Dao dự đoán không sai, A Mễ Na đúng là một người thẳng thắn, thích hay không đều hiện hết trên mặt. Nàng cùng Đồng Dao hợp ý nhau, sẽ không bận tâm tới thân phận trước đây, cầm dược muốn đích thân xoa giúp cô.Vui vẻ lấy quần áo của mình đưa cho Đồng Dao, muốn cô mặc. Tính cách của A Mễ Na thẳng thắn, cả gian phòng đều tràn ngập tiếng cười của nàng.
Đột nhiên ngoài cửa có tiếng đập cửa.
“Ai” A Mễ Na có chút không kiên nhẫn.
“Đêm nay Hoàng đế Chư Lương giá lâm, thỉnh công chúa A Mễ Na nghênh đón.”
Trong lòng Đồng Dao bị đâm một nhát mạnh, mà trong nháy mắt A Mễ Na cũng ngây dại. Đồng Dao còn chưa kịp hoàn hồn, đột nhiên A Mễ Na ngồi ở bên giường khóc lớn.
A Mễ Na khóc liên tục, khóc tới sưng cả mắt, Đồng Dao cũng không biết khuyên nàng thế nào. Khóc cũng tốt, đã khóc có lẽ trong lòng cũng thoải mái hơn.
Một đám cung nữ tiến vào giúp A Mễ Na trang điểm thay trang phục, nhưng nàng vẫn không ngừng khóc.
“Đồng dao, ngươi nói. . . . . . Ta nên làm cái gì bây giờ?” Nàng chùi nước mắt, trong nháy mắt lớp phấn bị nàng lau đi.
“Đêm nay Hoàng đế Chư Lương muốn tới, hắn tới làm cái gì? Ta phải làm thế nào? Muốn ta nghênh đón, nghênh đón thế nào?”
“Đồng Dao, ngươi nói hắn là cái dạng gì? Hắn sẽ không phải đối với ta làm cái gì? Đồng Dao…Ta….Ta nên làm gì bây giờ?”
Trong lòng Đồng Dao cũng hiểu được sự phiền muộn đó, bỗng nhiên nhớ tới đêm mưa đó, nhìn lại khuôn mặt A Mễ Na khóc thút thít, đau lòng không thôi.
Nhưng cô có thể làm gì chứ…
Ôm chặt lấy A Mễ Na, vỗ hai má của nàng: “Mọi chuyện sẽ tốt thôi… sẽ tốt.”
Trong lòng Đồng Dao cũng âm thầm suy sét, A Mễ Na quá nhỏ, mọi thứ rất khó khăn với nàng, tâm tư Nhuận Ngọc cô không thể đoán được, nếu khổ sở quá, có nên mang theo nàng rồi chạy trốn… Nhưng việc chạy trốn… Không phải chuyện dễ dàng.
A Mễ Na căng thẳng không ngừng nói chuyện, nên ăn cái gì. Ánh mặt trời dần dần xuống núi, A Mễ Na lo lắng không yên, tay chân lạnh ngắt, càng không ngừng độc thoại ở trong phòng, đi tới đi lui.
Đồng Dao cũng khẩn trương, cô lo lắng cho A Mễ Na. Khi nghĩ tới Nhuận ngọc, cô thật sự không thở nổi.Cầu xin ông trời, ngàn vạn lần đừng cho cô gặp lại người đàn ông này… Cô muốn cách xa hắn càng xa càng tốt, tốt nhất mãi mãi không cần gặp lại.
Đồng Dao phải đi, nhưng A Mễ Na không buông tay cô ra. Nhìn thấy bộ dáng của nàng đáng thương như vậy, Đồng Dao cũng có chút không đành lòng.
Không biết qua bao lâu, từ ngoài cửa truyền tới một tiếng trong vắt, “Tới” một tiếng , A Mễ Na sợ tới mức trực tiếp từ trên giường nhảy xuống. Toàn thân Đồng Dao đổ mồ hôi lạnh, khẩn trưởng, đứng ở góc tối nhất bên cạnh cửa, cúi đầu. Đồng Dao biết, Nhuận Ngọc tới đây, cô không muốn Nhuận ngọc thấy mình, càn