Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341903
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1903 lượt.
ững người trốn tránh hiện thực.”
“Không thích sao. . . . . .” Yêu tinh bị Đồng Dao khai mở trí óc nói, ánh mắt có chút lo âu. Đồng Dao không khỏi có chút ân hận…
“Xin lỗi, có lẽ ta nói hơi quá. Ta từng nói, ngươi rất đẹp, đẹp tới thoát tục, như không cótrên thế giới này. Ngươi như vậy, nếu chết, thì rất đáng tiêc. Ta chỉ muốn ngươi hãy sống tích cực!”
“Sống sao?” Yêu tinh hạ hàng lông mi dài, ánh mắt mập mờ.
“Phải. Thực ra không có gì khó!”
“Có lẽ”, trong mắt yêu tinh hiện ra vẻ chờ mong: “Sống không có khó, có lẽ có ngươi, ta còn có thể tiếp tục sống.”
Đồng Dao sửng sốt, cười. Quay ngươi ôm lấy đống quần áo: “Ta phải đi.”
“Ngươi tên gì?”
Đồng dao quay đầu lại nhìn hắn: “Ta chỉ là một nô lệ.”
Trải qua suốt hai ngày theo dõi thăm dò xung quanh, Đồng Dao ngày càng không thể kiềm chế được cảm xúc của bản thân, âm thanh ma qủy không ngừng báo cho cô biết, đây là cơ hội ngàn vàng, tuyệt đối không được bỏ qua! Có lẽ đây là cơ hội duy nhất ông trời ban cho cô.
Nước Cúc Lương cùng nước nước Hồng Ngọc mạnh ngang nhau, tài lực hùng hậu. Không biết Nhuận Ngọc đã dùng cách thức gì, lại có được cơ hội tốt liên minh cùng với nước Cúc Lương. Nói như vậy, nước Chư Lương có sự ủng hộ của nước lớn như nước Cúc Lương, có thể thoát khỏi sự kiểm soát và áp bức của nước Hồng Ngọc.
Nhuận Ngọc từng nói, hoàng tử nước Cúc Lương, vì dùng nhân sâm, hàng năm đều phải tới nước Chư Lương. Lần này nước Cúc Lương vì muốn bày tỏ thành ý sẵn sàng muốn liên minh, để hoàng tử Vũ Quân tới ký kết hiệp ước hữu nghị với nước Chư Lương. Đồng thời cũng lựa chọn một người con gái nước Chư Lương để kết hôn làm thê tử của hắn, sau đó hai người cùng nhau về nước. Nước Cúc Lương đã tuyên bố, mỗi người con gái Chư Lương có cơ hội như nhau, nô lệ, người hầu đều có quyền tham gia tuyển chọn…
Trong lòng Đồng Dao càng lo lắng, chỉ cần tiếp cận với Vũ Quân, trở thành thê tử của Vũ Quân. Nói như vậy, cô có thể danh chính ngôn thuận rời khỏi nước Chư Lương, đi tới nước Cúc Lương. nước Cúc Lương có lực lượng quân sự hùng mạnh, có khả năng là thứ vũ khí mạnh nhất để đánh bại nước Hồng Ngọc!
Hai tay Đồng Dao nắm chặt không ngừng run rẩy…Nghe kế hoạch này vào ban đêm càng thêm đáng sợ. Nhưng phá huỷ nước Hồng Ngọc… Ta muốn huỷ diệt nước Hồng Ngọc! Đây là thời cơ tốt nhất, cũng là cơ hội duy nhất. Có lẽ sẽ không thành công, nhưng chắc chắn phải thử một lần… Huỷ diệt nước Hồng Ngọc! Ta muốn cho tất cả các ngươi chết trong thống khổ!
Thời gian chầm chậm trôi đi, Đồng Dao cảm thấy không có chút đầu mối nào, trong lòng càng lo lắng. Hoàng tử nước Cúc Lương? Nhưng bản thân cô chẳng qua chỉ là một nô lệ thấp hèn, ngay cả cơ hội được nhìn thấy hoàng tử có lẽ cũng không có, đừng nói tới việc tiếp cận hoàng tử.
Ba cung nữ đi qua, ai cũng cười vui hớn hở. Đồng Dao cũng không quan tâm…
Đi thêm hai người, cũng cùng hướng đó…
Lại có năm người đi qua, vừa đi vừa cười, cũng đi về hướng đó.
Mọi người đến và đi, khiến cho Đồng Dao phải chú ý và cảnh giác. Tình hình bây giờ, cô lại càng phải để ý đến tất cả không trừ một người… Cô đang làm việc, thực ra đang vểnh tai cố gắng nghe họ nói chuyện.
“Người tới.”
“Ngươi như thế nào cũng đến đây, ha ha.”
“Cơ hội của mỗi người là như nhau, chỉ cần tham gia buổi tuyển chọn, có thể gặp chàng trai đẹp nhất trần đời. Nói không chừng còn có thể trở thành vương phi của chàng!”
“Ha ha, coi ngươi đắc ý chưa kìa, nằm mơ giữa ban ngày. Dù có đẹp đến mấy cũng không thể bì với hoàng đế của chúng ta được!”
“Vậy cũng nói, không có người đàn ông nào có thể so sánh với hoàng đế nước Chư Lương của chúng ta. Nhưng, không phải ngươi cũng tới đây sao, cười ta làm gì. Ngươi cũng muốn nhìn thấy hoàng tử phải không?”
“Được rồi, ta không cười nữa.”
“Đúng rồi, nghe nói Hác Di hung ác kia cũng tham gia! Khi nàng còn trẻ rất xinh đẹp, nhảy múa rất giỏi. Đội ca vũ lần này cũng do nàng tuyển, ngươi đã chuẩn bị gì chưa?”
“Ta chuẩn bị điệu múa thuỷ tụ, còn ngươi?”
“Xong rồi xong rồi, ta chưa chuẩn bị gì cả.”
“Khuôn mặt ngươi cũng không tệ, nói không chừng cũng có cơ hội.”
“Đừng an ủi ta, ta hồi hộp muốn chết đây…”
“Vậy ngươi đừng đi .”
“Không thể được. . . . . .”
“Ha ha. . . . . .”
Mấy cung nữ vừa đi vừa cười…
Chiếc chổi trong tay Đồng Dao rơi xuống đất, không ngừng hít thở… Ca vũ… Một cơ hội tốt từ trên trời rơi xuống…
Đồng Dao bỏ mọi thứ trong tay, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời hít thở thật sâu. Đây là một cơ hội lớn, để biến những thứ xa vời ngoài tầm ngắm trở nên có thể. Nhất định không được từ bỏ, không bỏ cuộc. Hủy diệt nước Hồng Ngọc…
Đồng Dao không ngừng khích lệ bản thân mình, hai mắt nhìn thẳng về phía trước, nhanh chóng đi tới chỗ đoàn người đang tuyển ca vũ.
Càng tới gần, đám người đứng càng đông hơn. Các nữ quan cùng cung nữ đang đứng túm năm tụm ba nói chuyện, có thể nhìn thấy, cảm xúc đầu tiên trên mặt mỗi người là sự hưng phấn, nhưng sau vẻ mặt tươi cười, là sự căng thẳng hồi hộp