Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1906 lượt.
c phổ trong tay, lông mày nhăn lại. Những từ ở phía trên cô xem còn không hiểu hết, chứ đừng nói tới bản nhạc. Cuối cùng còn có một đoạn văn rất dài, đại khái là giới thiệu những nét khái quát về tác phẩm, cùng với các vũ điệu. Chữ tượng hình này, căn bản Đồng Dao chỉ đọc được khoảng 20%, đừng nói tới việc sáng sớm ngày mai phải đọc thuộc lòng.
Đồng Dao ngẩng đầu, bình tĩnh đối diện với Hác Di. Mọi người ngay cả nói cũng không dám…
Bỗng nhiên Hác Di quay người đi, “Sáng sớm mai, tập hợp ở đây. Mọi người giải tán!”
Đồng Dao cắn chặt môi, cùng mọi người đi ra đại sảnh.
Đồng Dao khoác áo khoác, dưới ánh lửa tỉ mỉ nghiên cứu bản nhạc phổ. Sau một hồi phán đoán, cuối cũng cũng có thể đại khái ngâm nga ra làn điệu, hy vọng ngày mai không có khác biệt. Ý nghĩa ca từ đại khái là lời hát ca ngợi non sông đất nước, còn nhiều chỗ Đồng Dao không hiểu nổi. Đưa mắt nhìn ra ngoài, trời tối đen như mực… Ngày mai phải vượt qua thế nào đây…
Ngoài phòng có người khẽ gõ cửa.
“Ai?”
“Ta.”
Đồng Dao sửng sốt, nhanh chóng chạy ra ngoài mở cửa. Thấy Hác Di chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng manh, vẻ mặt lạnh lùng đứng ở ngoài cửa.
“Hác Di? Sao người lại tới đây, mời người vào”, Đồng Dao nhanh chóng mở cửa, đón nàng vào trong.
Hác Di đứng bên cạnh bạn, liếc mắt nhìn bản nhạc phổ bằng đất sét đặt trên bàn, chớp mắt nhìn Đồng Dao: “Mọi người đã ngủ hết, hoàng hậu vẫn còn chăm chỉ nghiên cứu.”
Trong lới nói của Hác Di đầy gai nhọn, Đồng Dao khẽ cắn môi: “Hôm nay, nô tỳ hơi khó ngủ.”
“Hoàng hậu làm nhiều chuyện sai trái, cho nên đêm nào cũng khó ngủ nhỉ!”
“Nô tỳ không làm việc gì trái với lương tâm!”
“Hừ…” Hác Di khẽ vuốt bản nhạc phổ: “Ta chỉ là một nghệ sĩ, chỉ biết thưởng thức âm nhạc.”
“. . . . . .”
“Nói cho ta viết tám âm của ngươi.”
Hóa ra mục đích Hác Di tới đây là vì âm phù, mắt Đồng Dao sáng ngời. Trong lòng càng sáng tỏ, đối với một người yêu nhạc tới si mê, nghe được làn điệu khác biệt làm sao có thể không động lòng chứ. Nhưng Hác Di là một người rất sĩ diện, hiển nhiên sẽ không hỏi mọi người trước mặt Đồng Dao. Cho nên nàng đến đây, nhân lúc trời tối, khi mọi người đã ngủ, xem như đã khuất phục rồi.
Hiểu rõ được mục đích Hác Di tới đây. Đồng Dao càng an tâm, “Được, vậy đầu tiên chúng ta phải hiểu rõ âm là thế nào. Mọi vật thể qua quá trình dao động đều phát ra âm thanh, sau khi cộng hưởng sinh ra thứ gọi là âm, mỗi âm có bốn tính chất cơ bản, cao thấp thế nào, độ dài ra sao, âm sắc mạnh yếu thế nào. Do hình dạng và cấu tạo vật thể phát ra âm thanh cùng với dao động khác nhau, các âm phân chia ra làm ba loại : âm thuần, tiếng nhạc cùng tạp âm. Ta có tám âm, gọi là nốt nhạc. Mỗi nốt nhạc được tạo thành từ ba phần, phần đầu, phần thân và phần đuôi.” Đồng Dao vẽ lên miếng đất sét: “Người nhìn xem, đây là khuông nhạc. Có năm dòng song song với nhau để ghi các nốt nhạc. Trên khuông nhạc các nốt ở trên cao, thì âm cũng cao hơn, ngược lại các nốt ở vị trí thấp hơn, âm cũng thấp hơn. Trên khuông nhạc xác định được độ cao thấp của các nốt, phải dùng khóa son để đánh dấu. Khóa son ghi trên khuông nhạc, cố định tên các nốt cũng như độ cao thấp của các nốt, đồng thời để xác định các nốt trên khuông và độ cao cũng như tên các nốt…”
Đồng Dao không ngừng vẽ và nói, Hác Di càng tỏ ra chuyên tâm, một tay đặt trên tấm đất sét, không ngừng gật đầu.
Một lúc sau, Đồng Dao nói tới khô cả miệng. Vẻ mặt Hác Di chăm chú ngồi xuống không nói một câu, ánh lửa chiếu rọi lên khuôn mặt của nàng, hai mắt của nàng cũng tỏa ra ánh sáng.
“Đây là tám nốt nhạc, nhưng cũng chỉ đại khái vậy thôi.”
“Không thể tưởng tượng được ngươi lại hiểu rõ nhạc lý như vậy, đây là làn điệu của nước Hồng Ngọc sao?”
Đồng Dao cười cho qua, không trả lời.
“Tự cho là, đã tinh thông nhạc lý, không ai sánh bằng, không thể tưởng tượng được…” Hác Di cười tự giễu: “Núi còn có núi cao hơn!”
“Hác Di là người thông minh, sẽ học được ngay. Chỉ là thiếu cơ hội mà thôi.”
Hác Di nhìn Đồng Dao, khen ngợi, sắc mặt cũng tỏ vẻ mềm mỏng ôn hòa hơn: “Không nói thế được…Ai..” Cúi đầu nhìn bản nhạc phổ, nhíu mày: “Khúc này đã được sửa!”
Đồng Dao cười.
“Đêm nay ngươi có thể chuyển bản nhạc phổ này thành tám nốt, ngay mai đưa cho ta?”
“Nô tỳ?” Đồng Dao có chút giật mình.
“Đúng! Đối với nốt này, hôm nay ta mới biết, vận dụng vào với nhau chắc chắn là không quen. Nhưng ngươi thì khác, ngươi có tài!” Hác Di kéo tay Đồng Dao: “Ba ngày sau, sẽ biểu diễn bài tám nốt! Đêm nay nhất định phải làm xong!”
“Vâng, nô tỳ sẽ cố gắng!”
“Không, không phải cố gắng. Mà phải hoàn thành!”
Đồng Dao hít một hơi thật sâu: “Vâng.”
Suốt đêm Đồng Dao không ngủ, cân nhắc nhiều lần sửa lại nhạc phổ, liên tục cho tới khi nghe thấy tiếng chim hót ngoài cửa sổ, mới biết trời đã sáng.
Cổ họng hơi rát, nhưng không có gì đáng ngại, nhìn nhạc phổ trong tay, nở nụ cười mãn nguyện.
Sáng sớm, mọi người đã tập hợp đầy đủ trong đại sảnh, nhìn qua sắc mặt bọn họ đều có chút xanh xao, tình trạng không tốt lắm. Hác Di trang điểm dày khắp mặt, c