Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cổ Thi Diễm Hậu

Cổ Thi Diễm Hậu

Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1927 lượt.

iọng càng thêm cứng rắn.
Vẫn không có ai trả lời, Đồng Dao có thể cảm nhận được hít thở dồn dập của Vũ Quân.
Vũ Quân đi nhanh về phía trước, lấy huy hiệu đồng bên hông người đứng đầu, đang cúi đầu đứng trước mặt Vũ Quân.
Trong mắt Vũ Quân bắn ra những tia lửa màu xanh, lâu sau mới chậm rãi đến gần, đôi tay run rẩy nắm lấy Đồng Dao, rồi lại bước đi rất nhanh.
Dọc đường đi, Vũ Quân mải miết đi về phía trước, Đồng Dao theo không kịp. Vũ Quân đi thẳng một mạch vào phòng, yên lặng ngồi bên cạnh bàn, vẻ mặt rất nghiêm trọng. Nắm chặt tay, đầu ngón tay trắng bệch, Đồng Dao bê ghế đến ngồi bên cạnh hắn. Ánh mắt Vũ Quân có phần bất an hỗn loạn, Đồng Dao mơ hồ cảm nhận được có lẽ Vũ Quân đã phát hiện ra chuyện gì đó…
Định đem nước tới cho hắn, nhưng lại phát hiện nước trong bình đã nguội. Cô nhíu mày, Vũ Quân uống nước lạnh không tốt, chuẩn bị đứng dậy đi ra ngoài, từ ngoài cửa một người hầu tiến vào, cung kính đem theo một bình nước ấm, thay cô rót nước vào chén, sau đó đổi bình nước đã nguội kia đi.
Mọi hành động vừa rồi rất kịp thời và chuẩn mực, không có chút lề mề chậm chạp. Đồng Dao sửng sốt, bắt đầu quan sát hắn, vừa nhìn mới phát hiện ra, hắn chỉ là một đứa bé hơn mười tuổi, trên mũi có mấy nốt tàn nhang, làn da vàng như nghệ, nhìn qua không phải người khoẻ mạnh, nhưng bộ dạng thật đáng yêu.
Đồng Dao gật đầu cười với hắn, đứa bé ngây ngốc, khuôn mắt đỏ bừng, lại nhanh chóng cúi đầu, cung kính đi ra ngoài, đi tới cửa còn thiếu chút nữa thì bị ngã.
“Huy hiệu kia là lệnh cấm của hoàng huynh.” Giọng Vũ Quân run rẩy phá vỡ sự yên tĩnh.
Vũ Quân nheo mắt lại.
“Lệnh cấm ban hành, không ai được chống lại, kể cả ta.”
“. . . . . .”
“Mùi khét, còn có cả mùi máu tanh.” Nhìn qua khuôn mặt Vũ Quân rất thống khổ.
“. . . . . .”
“Nước Cúc Lương xảy ra chuyện, hoàng huynh có việc giấu ta.”
“Vũ Quân. . . . . .”
Vũ Quân nắm tay thành quyền, Đồng Dao không biết phải an ủi hắn thế nào mới phải.






“Nàng ở trong phòng chờ ta, ta đi gặp hoàng huynh, để hỏi cho rõ.” Vẻ mặt Vũ Quân nghiêm túc.
“Chờ đã, ta đi cùng với ngươi.”
“Không!” Vũ Quân đưa tay giữ Đồng Dao lại, “Lúc nãy vẻ mặt hoàng huynh không bình thường, ta không đoán được trong lòng huynh ấy đang nghĩ gì. Ta vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo, nàng không thể xuất hiện trước mặt huynh ấy nữa.”
“Nhưng. . . . .”
“Đồng Dao!” Vũ Quân nâng mặt Đồng Dao: “Tuy rằng hoàng huynh mới là hoàng đế nước Cúc Lương, nhưng nước Cúc Lương cũng là quê hương của ta, ta không thể không quan tâm.”
“Mọi chuyện thế nào?” 
Nếp nhăn trên mặt lão thần quan dường như khắc sâu thêm, phủ kín khuôn mặt già nua, khuôn mặt lại càng thêm băn khoăn sầu não.
“Bệ hạ, sợ là không khống chế được.”
Bắc Minh Quân cố gắng đè nén cảm xúc sục sôi trong lòng, dùng sức cắn môi.
“Bệ hạ. . . . . .”
“Phải chăng đã mạo phạm tới thần linh? Chẳng lẽ trời muốn tiêu diệt nước Cúc Lương ta?”
“Bệ hạ”, Giọng nói khàn khàn đứt đoạn như chặt cây, “Hôm qua lão thần lên thần điện, mây đen che phủ, không nhìn thấy sao… Bệ hạ…”
“Im miệng!”
“Bệ hạ. . . . . .”
“Im miệng, ” Bắc Minh Quân lạnh lùng nói từng chữ qua kẽ răng, lão thần quan sợ tới mức không dám nói thêm, “Nước Cúc Lương, tuyệt đối sẽ không bị huỷ trong tay ta, nghe rõ rồi chứ?”
“Dạ”
“Tất cả theo lời căn dặn của ta mà làm.”
“Thần tuân lệnh.”
Bắc Minh Quân hít một hơi thật sâu, chậm rãi nhắm mắt lại: “Đi thôi, việc này không cho phép lộ ra ngoài, càng không được lưu lại dấu vết.”
“Bệ hạ, thứ lỗi cho lão thần nói thật, việc này sẽ tạo nghiệp chướng, không thể làm nữa. Bệ hạ…”
“Ngươi cứ ở thần điện làm tốt nhiệm vụ của ngươi đi, còn lại chỉ cần nghe theo sự chỉ dẫn của bản vương là được.”
“Vậy có cần thông báo cho hoàng tử, tiên đế đã trao quyền nhiếp chính cho hoàng tử, việc này về lý hoàng tử cũng phải biết.”
Bắc Minh Quân quay đầu giận dữ nhìn thần quan, thần quan hoảng sợ, đầu đổ mồ hôi lạnh, vội vàng cúi đầu, không dám nói.
“Đi, xong xuôi, thu dọn sạch sẽ. Mọi phế tích chôn ở phía sau rừng trúc.”
“Thần tuân lệnh, lão thần cáo lui.” Lão thần quan sợ hãi rụt rè đi ra ngoài.
“Từ từ, phía hoàng tử, phái người tới nói.”
“Vậy… Bệ hạ không tự mình đi nói sao?”
“Không được, chuyện này cũng là vì hoàng tử. Bản vương mệt mỏi, ngươi phái một người thông minh nhạy bén một chút đi, không được để cho hoàng tử tức giận, nếu không thì đưa đầu tới gặp ta.”
“Thần tuân lệnh.”
“Vũ Quân, rốt cuộc ngươi đã thấy cái gì? Có thể nói với ta được không?”
Vũ Quân cau chặt mày, vừa định nói ra, có người ở ngoài cửa tiến vào.
“Hoàng tử, Thất công chúa.”
Vũ Quân xoay người sang chỗ được, nhíu mày: “Đây? Diêu thừa tướng?
Đồng Dao sửng sốt.
“Ha ha, hôm nay sắc mặt hoàng tử đã tốt lên rất nhiều.”
“Thừa tướng trăm công ngàn việc, như thế nào hôm nay lại có thời gian rãnh rỗi tới thăm người bệnh như ta?”
“A, hoàng tử trở về nước Cúc Lương, thần còn chưa tới bái kiến, thật sự có phần thất lễ, đáng chế