Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341931
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1931 lượt.
t. Ha ha, nghĩ là làm, thần liền đi tới đây, hoàng tử đừng có chê cười.”
Đồng Dao buông hàng mi, mặt không thay đổi.
Vũ Quân âm thầm liếc mặt nhìn Đồng Dao, trong lòng hai người chứa đầy sự nghi ngờ. Diêu thừa tướng, khuôn mặt cười hì hì hà hà, nhưng nghe thế nào cũng đều là những từ khôn khéo đầy chọn lọc, không lắt léo. Bỗng nhiên tới đây, tuyệt đối không có khả năng như hắn nói, chỉ là đơn thuần tới bái kiến.
Đồng Dao khẽ nắm tay Vũ Quân.
“Nghe nói hoàng tử yêu trúc, thần mới cho xây dựng một khu biệt viện có rừng trúc dài nghìn thước, hoàng tử có điều kiện tới nhà thần, thần chắc chắn sẽ cảm động đến rơi lệ.” Diêu thừa tướng quay đầu mỉm cười nhìn Đồng Dao, “Cũng hy vọng hân hạnh được tiếp đón Thất công chúa.”
Đồng Dao nhíu mày, có vẻ câu chuyện đã đi vào quỹ đạo.
“Đa tạ nhã ý của thừa tướng, chẳng qua hoàng tử gần đây cơ thể khó ở, không chịu nổi đường dài xóc nảy. Ta nghĩ, chờ nghỉ ngơi thêm vài ngày nữa, rồi sẽ đi.”
“Ha ha, hoàng tử cứ yên tâm, lão thần đã sai người chuẩn bị xe ngựa có tám con ngựa tốt nhất khoẻ nhất nước Cúc Lương đánh xe, đảm bảo tuyệt đối.”
Đôi mắt Vũ Quân lạnh lùng, xem ra Diêu thừa tướng đã có chuẩn bị mà đến, mục đích là đưa hắn xuất cung. Diêu thừa tướng vốn là một người giỏi ăn nói, khả năng biện luận linh hoạt hơn người. Nếu không phải có chuyện lớn xảy ra, làm sao có thể để một nhân vật lớn thế này, đến nói chỉ vì muốn hắn chuyển chỗ. Tâm tình Vũ Quân không khỏi u ám.
“Ha ha”. Diêu thừa tướng tươi cười nói, “Vừa nãy lão thần đã khoe trên triều, nói chắc chắn hoàng tử sẽ tới phủ thần ngắm trúc. Lão thần đã vì nước Cúc Lương mà nỗ lực hơn nửa cuộc đời, hoàng tử cũng ngàn vạn lần không thể không nể mặt lão thần, nếu không thì sẽ thật mất mặt, chỉ có thể cáo lão hồi hương.”
Vũ Quân khẽ nhíu mày, Diêu thừa tướng khá lắm, không như vẻ bề ngoài bình thường của hắn. Tuy lời nói khiêm tốn, nhưng dựa vào con người hắn ở nước Cúc Lương, đã dẫn dắt được Vũ Quân, mơ hồ mà không cho phép Vũ Quân từ chối.
Đồng Dao dùng sức nhéo tay Vũ Quân, dùng ánh mắt ra hiệu, trong mắt Vũ Quân hiện lên tia sáng, nháy mắt đầy toan tính.
Bỗng nhiên Vũ Quân gục đầu xuống, ngực nhấp nhô tỏ vẻ đau đớn, lảo đảo, nhưng không nhìn hắn: “Được, vậy theo ý thừa tướng, đi thôi.”
“Vũ Quân, sắc mặt ngươi không tốt, có nghiêm trọng không?” Đồng Dao vội vàng chạy tới hỏi.
Vũ Quân cố gắng duy trì hô hấp, khuôn mặt yếu ớt nhìn Đồng Dao cười: “Thừa tướng đã mời, đương nhiên phải đi, nàng cũng đi cùng ta.”
Diêu thừa tướng thu hồi nét cười trên mặt, bình tĩnh nhìn hai người.
“Thừa tướng, dẫn đường.” Vũ Quân bước từng bước, nhưng bước chân vẫn lảo đảo thiếu chút nữa thì ngã, Đồng Dao vội vàng đỡ lấy hắn.
“Không được, ngươi nhanh đi lên giường nằm đi, bây giờ tuyệt đối không thể đi lại nhiều.”
“Thất công chúa, trong phủ lão thần có lương y tốt nhất, cần khẩn trương đưa hoàng tử tới nhà lão thần.” Diêu thừa tướng nhíu đôi mày muối tiêu nói.
“Tuyệt đối không thể, hiện tại thể trạng của hoàng tử không thể di chuyển dù chỉ nửa bước.” Trong lòng Đồng Dao lo lắng, Diêu thừa tướng này, chứng kiến Vũ Quân đổ bệnh, lại cố ý muốn hắn đi, xem ra sự việc chắc chắn không đơn giản. Xuyên qua mái tóc đang rủ xuống của Vũ Quân, Đồng Dao cũng thấy vẻ mặt lạnh lùng của hắn.
“Không có việc gì, một lúc nữa là tốt thôi, cứ làm như thừa tướng nói, nếu không nể mặt thừa tướng thì sẽ có chuyện lớn.” Sắc mặt Vũ Quân tái nhợt, bộ dạng tỏ vẻ thống khổ, nhưng lời nói lại sắc bén như dao.
“Chuyện này…” Diêu thừa tướng có chút dao động.
“Hả? Hoàng tử…”
Người hầu vừa mới đưa nước vào từ cửa đi qua, nhìn bộ dáng lay động như sắp ngã của hắn, làm cho khiếp sợ, vội vã đi vào.
“Hoàng tử, ngài lại phát bệnh, để nô tài bẩm báo lên bệ hạ.”
“Không cần, nghỉ ngơi một chút là tốt rồi, ta còn muốn tới phủ thừa tướng.”
“Cái gì?” Người hầu kinh ngạc ngoảnh đầu nhìn Diêu thừa tướng, không biết lấy dũng khí ở đâu, ưỡn lưng thẳng người nói, “Thừa tướng, hoàng tử bị bệnh, thất công chúa căn dặn bệnh này tuyệt đối không được di chuyện, mời thừa tướng trở về đi.”
Diêu thưa tướng nhìn mặt hắn, sửng sốt nói: “Ngươi tên là gì?”
“Hoán Nhi.”
“Vậy sao?” Diêu thừa tướng giận dữ nói, “Ngươi một lòng trung thành với hoàng tử, nhưng cũng không nên làm việc quá sức? Sắc mặt ngươi cũng không tốt lắm.”
Trong lời nói của thừa tướng có phần khó hiểu, Hoán Nhi nghe xong không kịp phản ứng, nhưng vẫn kính cẩn quỳ xuống: “Tạ ơn thừa tướng quan tâm, Hoán Nhi rất khoẻ.”
Diêu thừa tưởng sửng sốt trong giây lát, thái độ hoàn toàn biến chuyển: “Hoàng tử nên nghỉ ngơi cho khoẻ, về chuyện ngắm trúc, ngày mai lão thần trở lại tiếp ngài, mong hoàng tử sớm bình phục, lão thần cáo lui.”
Ha ha, hành động cũng thật là nhanh, trong lòng Đồng Dao cười nhạt.
“Vậy đa tạ thừa tướng.” Đồng Dao thay Vũ Quân trả lời, bên cạnh Vũ Quân đã rất yếu không có đủ sức để nói chuyện.
Thừa tướng đã đi rất xa, nhưng Vũ Quân vẫn dựa vào người Đồng Dao, hai tay đặt ở bên hông cô, khuôn mặt tựa vào cổ cô, hơi thở phả vào ngườ