Tác giả: Lãnh Thu Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:55 22/12/2015
Lượt xem: 1342095
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2095 lượt.
i Đồng Dao khiến toàn thân cô ngứa ngáy.
“Được rồi, ngươi dự định giả bộ bao lâu nữa? Mọi người đã đi xa, không lo nữa, mau khỏe lại đi.” Đồng Dao dùng sức đẩy hắn.
“Bệnh của Vũ Quân lại tái phát, phải dựa vào.”
“Giả bộ, ta cũng phải trở mặt.” Mặt Đồng Dao đỏ bừng lên.
Lúc này Vũ Quân mới tự nguyện không cam lòng mà ngẩng đầu lên. Nhìn đôi mắt linh hoạt của hắn, đột nhiên Đồng Dao cảm thấy có chút buồn cười.
Hoán Nhi ngây ngẩn cả người, ngây ngốc nhìn hai người: “Hoàng tử, ngài…”
“Hoàng tử không có việc gì, bị ngứa người.” Đồng Dao uy hiếp nắm chặt tay thành đấm.
Hoán Nhi cười ngây ngốc: “Có thất công chúa bên cạnh, bệnh của hoàng tử đều có thể được chữa khỏi.”
Lần này đổi lại là vẻ mặt tràn đầy ý cười của Vũ Quân gật đầu, Đồng Dao xấu hổ.
“Ngươi tên là Hoán Nhi?” Đồng Dao chuyển đề tài.
“Dạ.”
Đồng Dao tỉ mỉ nhìn khuôn mặt nhỏ bé của hắn, sắc mặt vàng vọt: “ Ta lệnh cho ngươi tới phòng bếp tự lấy thức ăn cho mình, da mặt ngươi nhìn rất xấu.” Đồng Dao quan tâm nói.
Khuôn mặt Hoán Nhi đỏ bừng, vội vàng quỳ gối khấu đầu lạy tạ.
Diêu thừa tướng đi chưa được bao lâu, Bắc Minh Quân lại mang theo một đám người hung hăng chạy tới, nhìn thấy Vũ Quân và Đồng Dao ngồi bên giường, dựa sát vào nhau mà thủ thỉ nói chuyện, vẻ mặt tối sầm lại.
“Bệ hạ” Đồng Dao vội vàng hành lễ.
Bắc Minh Quân cười lạnh lùng, quay đầu: “Không phải bệnh cũ của đệ lại tái phát sao, lại hào hứng như vậy.”
“Hoàng huynh không phải lo lắng, đệ đã ổn.”
“Ổn rồi? Vậy hiện giờ đi tới phủ thừa tướng đi, bản vương đã phái xe ngựa tới đón ngươi.”
Hoán Nhi bị vẻ mặt của Bắc Minh Quân doạ cho choáng váng, ngây người đứng ở góc phòng không dám nói lời nào. Bắc Minh Quân giương mắt, ra hiệu cho thị vệ bên cạnh, người kia liền lẳng lặng đi về phía Hoán Nhi không nói gì, Hoán Nhi chớp mắt, gật đầu, sau đó đi theo thị vệ đi ra ngoài. Đồng Dao mơ hồ cảm thấy có điểm không hợp lý, nhưng không thể nói rõ được.
Bắc Minh Quân liếc nhìn qua căn phòng của Vũ Quân, nhìn thấy chiếc giường của Vũ Quân, bên cạnh là giường của Đồng Dao. Hắn hít một hơi thật sâu, để chế áp tâm tư của mình, sau đó dùng ánh mắt quái dị liếc mắt nhìn Đồng Dao, rồi xoay người bước đi. Đột nhiên Vũ Quân cảm thấy căng thẳng nắm chặt tay cô.
Thấy Bắc Minh Quân đã đi xa, Đồng Dao mới thở dài nhẹ nhõm, vội vàng chạy ra đóng cửa lại.
“Trời ạ, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?” Đồng Dao lau mồ hôi trên trán, “Hắn tới đây có mục đích gì? Vì sao muốn đưa ngươi rời khỏi đây?”
Vũ Quân từ từ ngồi xuống, nhíu mày không nói.
“Hoàng huynh của ngươi gọi Hoán Nhi đi rồi, cũng không biết là vì chuyện gì. Chờ tối nay Hoán Nhi về, chúng ta hỏi hắn, nhưng cũng chưa chắc sẽ có đầu mối gì.”
“Hoán Nhi sẽ không quay lại.”
“Cái gì?” Đồng Dao quay đầu giật mình nhìn Vũ Quân.
“Hoán Nhi bị gọi đi sẽ không quay lại.”
“Có ý gì?”
“Chúng ta là anh em ruột, so với bất kỳ kẻ nào ta hiểu huynh ấy nhất, trong mắt huynh ấy có sát khí.”
Đồng Dao sửng sờ đứng chôn chân tại chỗ.
“Ý của ngươi là, hoàng huynh của ngươi muốn giết Hoán Nhi? Nhưng vì sao? Hoán Nhi chỉ là một đứa trẻ, chỉ là một người hầu. Cho dù phải chết, cũng không cần làm phiền tới hoàng đế tự tay sát hại chứ?”
“Chuyện này… Ta cũng không rõ.” Vũ Quân hạ tầm mắt, giọng nói cũng rất bình tĩnh: “Hoàng huynh đã nói là làm, ngày mai ta sẽ đi, tất cả đều theo sự an bài của hoàng huynh. Nếu muốn biết mọi chuyện, chỉ còn có ngày hôm nay.”
“Vũ Quân. . . . . .”
“Đêm nay ta phải đi ra ngoài.”
“Đi đâu?”
Sắc mặt Vũ Quân trắng bệch, tay nắm chặt thành quyền.
“Ngươi muốn đi vào trong rừng trúc?” Đồng Dao nhìn dáng vẻ của hắn, bỗng nhiên nhớ tới tình hình hôm đó hắn ở trong rừng trúc.
Vũ Quân xoay người lại, kéo hai tay Đồng Dao để trước ngực mình: “Ngủ ngon, ở phòng chờ ta, trước khi trời sáng, ta chắc chắn sẽ quay về.”
“Không được!”
Đồng Dao lo lắng, giọng nói cũng lớn hơn. Nhớ đến lần trước khi Vũ Quân đi vào trong rừng sắc mặt trở nên tái nhợt, cô đã lo muốn chết, hiện tại lại để hắn một mình đi vào trong rừng, có trời mới biết sẽ có chuyện gì xảy ra, cô an tâm mà ngủ mới lạ.
“Không cần lo lắng cho ta.” Vũ Quân nở nụ cười ôn hoà: “Ta là đàn ông, ta sẽ xử lý tốt mọi chuyện.”
“Ngươi là đàn ông, cũng là người bệnh. Ta tuyệt đối sẽ không để ngươi làm như vậy, ngươi không được đi.”
Vũ Quân tươi cười giống như dòng chảy bập bềnh: “Nàng lo lắng cho ta sao?”
Vẻ mặt Đồng Dao trở nên xấu hổ: “Ta không thèm quản ngươi.”
“Ta thích nàng quản ta, Đồng Dao”. Vũ Quân chớp đôi mắt nâu, ánh mắt hiện lên một tia sáng: “Ta cũng muốn mỗi thời mỗi khắc ở bên nàng, mỗi phút giây cũng không muốn rời xa nàng. Nhưng nước Cúc Lương là nhà của ta, quê hương ta, không có nước Cúc Lương cũng sẽ không có Vũ Quân, ta biết nước Cúc Lương đã xảy ra chuyện gì đó, lại thờ ơ mặc kệ. Đồng Dao, nàng hiểu ta phải không?”
Đồng Dao bất đắc dĩ lắc đầu: “Được, ta hiểu ngươi. Nhưng ta cũng có điều kiện.”
“Nàng nói đi.”
“T