Tác giả: Thiên Cầm
Ngày cập nhật: 04:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342333
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2333 lượt.
như vậy chỉ là muốn cho cậu sớm thấy rõ trái tim của mình, trái tim yêu Lâm Tử Hàn”.
Tiêu Ký Phàm hạ mắt xuống, bắt đầu trầm ngâm đứng lên, cảm tình của anh đối với Lâm Tử Hần, thật sự dễ dàng bị người ngoài xem thấu như vậy sao? Liền ngay cả Duẫn Ngọc Hân cũng xem thấu tâm tư của anh. Duy nhất không xem thấu anh, cũng chỉ có người phụ nữ Lâm Tử Hàn ngu ngốc kia thôi.
Thích Lâm Tử Hàn, điểm này chính anh đều phủ nhận không được, chỉ là, anh sẽ vì cô mà buông tha nhiều năm quen biết Duẫn Ngọc Hân sao?
“Lâm Tử Hàn là một người phụ nữ không tồi, nhưng mà phỏng chừng bác gái sẽ không chịu tiếp nhận cô ấy, cho nên cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt nha”. Từ Nhạc Phong phải đem vấn đề hiện thực nói ra: “Ngoại trừ Duẫn Ngọc Hân, sợ là ai cũng không nhập được vào mắt của bà, huống chi là người phụ nữ từng kết hôn và có con nhỏ”.
“Mình biết chính mình nên xử lý như thế nào”. Tiêu Ký Phàm có chút buồn bực mở miệng nói, Lâm Tử Hàn kết hôn qua hay không anh không ngại, Tiểu Thư Tuyết là đứa bé đáng yêu như vậy, anh càng không thể chú ý.
Từ trước tới nay, anh chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, càng không nghĩ tới muốn sinh hoạt cả đời với Lâm Tử Hàn, lại mặc kệ cho mình thích cô như thế nào, dung túng cô.
“Tối hôm qua tiến triển như thế nào?” Từ Nhạc Phong cười tà bu lại gần, bà tám mà theo dõi anh.
Tiêu Ký Phàm tức giận mà liếc anh một cái, lạnh lùng nói: “Đừng tưởng rằng cậu làm như vậy mình sẽ cám ơn cậu, nhàm chán thì tìm việc vui đi, ít chơi đùa những chuyện nhảm nhí này đó đi”.
Tiến triển? Cậu ta còn không biết xấu hổ đề cập tới, mụn trên đầu anh bây giờ còn đau đến lợi hại. Vết thương do Lâm Tử Hàn gây ra còn chưa khỏi hẳn, anh ta còn muốn yêu cầu gì?
Tiêu Ký Phàm căm giận đứng dậy, đi tới hướng cửa.
Từ Nhạc Phong giương giọng nói với cái bóng của anh: “Ký Phàm, cậu cũng không thể bắt nạt Tử Hàn của nhà chúng mình, mình sẽ đau lòng!” Đáp lại anh là một tiếng sập cửa lớn.
Trúng kế (1)
Sáng sớm, khi Lâm Tử Hàn nhìn thấy tia nắng ban mai bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu số điện thoại, nghiên cứu nửa ngày cũng không nhìn ra rốt cuộc là số 7 hay số 1.
“Mẹ, mẹ đang làm gì đó?” Tiểu Thư Tuyết hiếu kỳ nhìn xung quanh giấy ăn trên tay của Lâm Tử Hàn.
“Bảo bối, con giúp mẹ nhìn xem đây là 1 hay 7?” Lâm Tử Hàn ngồi xổm người xuống, đưa giấy ăn tới trước mặt Tiểu Thư Tuyết.
Tiểu Thư Tuyết nhìn nửa phút đồng hồ, rất tự tin nói: “Là 7″.
“Vô vị, anh một mình lật thuyền thôi!” Lâm Tử Hàn căm giận mắng một câu, hung hăng cúp điện thoại. Cúi đầu liền chạm vào ánh mắt vô cùng vô tội của Tiểu Thư Tuyết, nghĩ thầm mình tại sao lại ngu xuẩn như vậy, hỏi một người mù chữ chưa đọc qua sách, còn không bằng hỏi mình đi, không phải là số 1 sao.
Như thế một lần nữa bấm gọi lại, điện thoại cư nhiên thông, chỉ bất quá khi cô gọi đến năm lần, đầu kia điện thoại mới truyền đến giọng nói trầm thấp, mà lại không hề lễ phép: “Tìm chúng tôi có chuyện gì?”
Anh sao lại không hỏi xem tôi là ai chứ? Lâm Tử Hàn khẽ nói một tiếng, xấu hổ cười gượng hai tiếng nói: “Phong ca, tôi không tìm anh, là Tiểu Thư Tuyết nhà tôi muốn tìm anh để nói chuyện”. Nói xong rất nhanh ném điện thoại vào trong tay Tiểu Thư Tuyết.
Tiểu Thư Tuyết nhận điện thoại liền đặt ở bên tai, lớn tiếng nói: “Chú Lãnh, chú Lãnh… Chú lãnh nói chuyện…”
“Nha đầu chết tiệt kia, cầm ngược điện thoại!” Lâm Tử Hàn trợn trắng mắt, ở một bên nhỏ giọng nói.
Tiểu Thư Tuyết A một tiếng, vòng điện thoại một vòng nói: “Chú Lãnh, chú đang nghe cháu nói sao?”
Lãnh Phong cười nhẹ một tiếng, cưng chiều nói: “Đang nghe, có chuyện gì sao?” Lâm Tử Hàn gọi điện thoại cho anh, có lẽ đầu hỏng rồi, anh rất ngạc nhiên xem cô muốn làm gì.
Tiểu Thư Tuyết không biết xấu hổ mở miệng nói: “Chú Lãnh, mẹ nhớ chú, Tiểu Thư Tuyết cũng nhớ chú, mẹ nói muốn đến nhà chú chơi”. [con ơi, lại đây mẹ kế thơm cho cái nào, iêu quá cơ.....'>
Lâm Tử Hàn sụp đổ căm tức nhìn cô bé, hổn hển nói: “Mẹ không nhớ chú ấy”.
Lãnh Phong trầm ngâm một lát, nói: “Thư Tuyết ngoan, đưa điện thoại cho mẹ”.
“Mẹ, chú Lãnh muốn nói chuyện với mẹ”. Tiểu Thư Tuyết giơ điện thoại lên trước mặt Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn không tình nguyện nhận điện thoại, dùng giọng nói vô tội nói: “Tôi thật sự không nhớ anh”.
“Hai mươi phút sau đi đến cửa thôn, tôi phái người tới đón cô”. Lãnh Phong lãnh đạm nói xong, liền cúp điện thoại, cái gì chứ? Lại có thể dám cúp điện thoại trước lão nương! Lâm Tử Hàn thấp giọng mắng.
Kế hoạch nhỏ đã thành công, Lâm Tử Hàn đem Tiểu Thư Tuyết đang vui sướng ngời ngời hướng tới cửa thôn, khi đi đến cửa thôn, một chiếc xe màu trắng đã đậu ở cửa thôn, ánh mắt sắc bén của Tiểu Thư Tuyết liếc mắt liền nhận ra là A Nghị, tay bé nhỏ bỏ Lâm Tử Hàn ra hướng tới chiếc xe.
“Chào chú Nghị”. Tiểu Thư Tuyết rất tự giác bò lên trên ghế phụ, ngọt ngào lên tiếng gọi, A Nghị giật giật khóe môi, cười ôn nhu với con bé.
Lâm Tử Hàn sau đó cũng lên xe, ôm Tiểu Thư Tuyết lên trên đùi, ha ha cười nói: “Anh Ngh