Tác giả: Phạm Thu
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 134741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/741 lượt.
để Lâm Phàm nằm sấp trên người hắn.~~~~~~~~~Lại là đường phân cách đáng đánh đòn~~~~~~~~~~Sáng sớm, Lâm Phàm ráng nén cảm giác đau nhức như thể xương cốt cả người sắp rời ra, giãy dụa ngồi dậy, nhìn Tần Vịnh nằm ngủ bên cạnh, cái mặt ăn no ngủ say kia làm cô cực kỳ bất bình.Hung hăng thò tay nhéo lồng ngực trần trụi của hắn một cái, đáng tiếc thịt mỡ ít quá, nhéo toàn là cơ.“Ừm… vợ, em còn muốn hả?” Tần Vịnh mơ mơ màng màng mở mắt, cánh tay dài vươn ra kéo Lâm Phàm khó khăn lắm mới ngọ nguậy ngồi dậy được, lại ngã vào lòng hắn.“Muốn cái đầu anh, em phải đi làm!” Lâm Phàm khóc không ra nước mắt, vì sao hắn ra sức mà mình lại là người mệt nhất.Tần Vịnh dụi đầu vào ngực cô hưởng thụ, híp mắt nói “Vậy đừng đi.”“Không được, em mới đi làm chưa bao lâu đã nghỉ hết phép rồi, bây giờ xin nghỉ nữa không được.”“Vậy đừng đi làm nữa, anh nuôi em.”“Em có tay có chân, mắc gì cần anh nuôi.” Lâm Phàm khinh bỉ, đẩy đầu hắn ra, lại ngọ nguậy ngồi lên.Tần Vịnh, người đàn ông hoàn hảo thế hệ mới lại ăn bận chỉnh tề, đích thân đưa Lâm Phật gia đi làm.“Sao không thấy Harlan?” Lâm Phàm tò mò, mấy ngày nay cũng chưa thấy gương mặt bình thường nghiêm trang kia, có phần hơi nhớ.Tần Vịnh tao nhã quay vô lăng, xe tiến vào dòng xe vừa nhanh vừa ổn “Lúc trước ở nhà em, dưới lầu không có chỗ đậu xe mới để anh ta tới.”“À.”“Tan làm anh đi đón em.” Xe bình an dừng trước cửa đội đặc nhiệm, Tần Vịnh thành thạo chồm qua kiếm một nụ hôn kiểu Pháp, một cánh tay lại mất trật tự luồn vào trong áo cảnh sát của cô, bị cô hung hăng gạt ra.“Ban… ban ngày ban mặt anh làm gì thế! Em đi đây.” Hai má Lâm Phàm đỏ lên, vừa thở vừa lườm hắn nhưng lọt vào mắt Tần Vịnh lại xinh ơi là xinh.~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~Lúc này ở Mỹ là 8 giờ tối.
Thì ra thuật biến mặt Tứ Xuyên của Tần Vịnh không phải học được ở Tứ Xuyên mà là di truyền!“Lâm Phàm đến rồi?” Ông Tần từ thư phòng lầu 2 đi ra, thấy mọi người ngồi trên sofa trong phòng khách nói chuyện vui vẻ, mỉm cười gật đầu với Lâm Phàm.“Chào ông chủ tịch.” Lâm Phàm căng thẳng đứng bật dậy, thiếu điều giơ tay chào ông mà thôi.“Con đã gọi mẹ rồi thì nên gọi ông ấy là ba.” Bà Tần vội vàng nhắc nhở.
Con bé Lâm Phàm này càng nhìn càng thích, so với đám con gái lúc nào cũng trét mấy kí bột mì trên mặt nhìn vừa mắt hơn nhiều.Đối mặt với ông Tần uy nghiêm, Lâm Phàm nghẹn đến đỏ mặt vẫn không gọi được.“Ha ha không cần nôn nóng, con vào nhà chúng ta, sớm muộn gì cũng sửa thôi.
Tần Vịnh, mày vào thư phòng ba một chút.” Hình như ông Tần có chuyện quan trọng, tử tế gật đầu cười với Lâm Phàm, sau đó dẫn Tần Vịnh vào thư phòng, để lại mẹ chồng con dâu ngồi đó nhìn nhau.“Phàm Phàm, nghe Tần Vịnh nói con biết nướng bánh ngọt?”“Dạ.”“Đi, chúng ta vô bếp, con làm một cái cho mẹ nếm thử.”“Được ạ… nhưng nguyên liệu?”“Nhà bếp cái gì cũng có, đi, đi.”…Đợi Tần Vịnh và ông Tần từ thư phòng đi ra, hai mẹ con đã bận bịu túi bụi trong nhà bếp, từ trong đó còn bay ra mùi bánh nướng thơm lừng.“Nhân bánh này làm sao?” Bà Tần ở một bên quan sát từ đầu đến đuôi, không hiểu lắm.“Có hai loại, một loại dùng thịt nạc băm nhuyễn thêm gia vị trộn đều sau đó bỏ thật nhiều ớt bột, vỏ bánh thì dùng bột mì bình thường cán thành lớp mỏng gói lại đem nướng.
Loại thứ hai là cắt thịt mỡ thành hạt lựu, nêm gia vị ướp xong rồi bỏ mơ khô vào, vỏ bánh cho thêm dầu và trứng gà, không được thêm nước, cũng nướng lên là được.” Nói đến ăn, Lâm Phàm quên mất gò bó lúc nãy, nói chuyện rất hào hứng.“Hì hì, con mẹ cưới cô vợ này giỏi không.” Tần Vịnh chui vào bếp, nhón lấy một cái bánh thành phẩm, mặc kệ còn nóng nhét vào miệng.
Mùi vị này quả thật còn ngon hơn tiệm bánh ở thành phố X.“Lần này con làm đẹp lắm.
Ngày cưới ba mẹ đã chọn cho hai đứa rồi, tháng một năm sau, thế nào?” Vì Tần Vịnh đã thưa trước nên bà nín thinh không nhắc tới chuyện người nhà Lâm Phàm, cũng cảm thấy rất nhẹ nhõm.“Có phải hơi nhanh không?” Lâm Phàm bấm ngón tay tính tính, chỉ còn hơn ba tháng.
Có cần gấp vậy không?“Không hề!” Tần Vịnh và bà Tần đồng thanh.Sự thật chứng minh, lựa chọn của bà Tần tương đối chính xác.Bởi vì, hai tháng sau.
Một hôm nào đó.
Lâm Phàm ở đơn vị làm huấn luyện thường ngày.
Sau một loạt vận động kịch liệt, bụng dưới có cảm giác là lạ, chẳng những thế, một dòng máu tươi nồng nặc chảy xuống đùi cô.
Lâm Phàm kinh hoảng, phát hiện không ổn lập tức nhờ Trân Hương đưa đến bệnh viện, đến thẳng khoa sản.Quả nhiên, sau một loạt xét nghiệm không tính là rườm rà, bác sĩ gỡ cặp mắt kính gọng vàng ra nói.“Cô mang thai rồi, nhưng do cô vận động quá mạnh, bị động thai.”
Lại nói ngày hôm đó bầu trời không một gợn mây, cả tòa nhà Tần thị đều tràn ngập trong bầu không khí ấm áp dễ chịu.
Jepi bị Tần Vịnh giao nhiệm vụ quan trọng mới từ nơi xa xôi quay về, đang đứng trong phòng làm việc ở lầu chót cùng với mấy quản lý ngành ban chờ Tần Vịnh ra quyết định cuối cùng.“Đã tra ra là ai, vì sao còn giữ tên đó lại?” Lâm Lỗi không nhịn được hỏi, mấy quản lý bên cạnh đồng loạt gật đầu.
Bọn họ làm hồ sơ g