Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Cô Vợ Đặc Công Ngốc Nghếch Của Tôi

Tác giả: Phạm Thu

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 134737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/737 lượt.

m km, một chiếc xe đua nhét mấy quý ông chật cứng lướt gió mà đi.“Ông Hắc! Ông đi theo làm cái gì! Hôm nay vợ ông không túm ông à?” Anh An ngồi giữa tường thịt ra sức nhích mông, không nhúc nhích được một li.“Tôi đến thăm Lâm Phàm, ông khó chịu cái mẹ gì.” Một cánh tay anh Hắc bị cái mông khổng lồ của anh Ngưu đè lên, rút nửa ngày mà không kéo ra được, bây giờ đã tê rần rần, mẹ nó, lạy trời đừng bị anh Ngưu đè hỏng.Chủ nhân cái mông, anh Ngưu, càng phẫn nộ hơn “Mấy cái thằng ngớ ngẩn này! Vì tiết kiệm mấy đồng tiền xe mà chen chúc lên đây! Cái xe đua của tổng giám đốc Lâm mà bung bét tụi mày có đền nổi không!”Thì ra sau khi tan tầm, anh Ngưu và anh Thái chuẩn bị đi thăm Lâm Phàm, ngoài cửa “trùng hợp gặp” tổng giám đốc Lâm, đương nhiên là mặt dày muốn đi nhờ xe rồi, lý do rất hay ho:không biết đường!Mà tổng giám đốc Lâm “tốt bụng” đương nhiên gật đầu, tự dưng ngay lúc đó anh Hắc, anh An, Tiểu Hoàng và Tiểu Vương từ cửa chính xông ra.Mọi người nghiêm túc nhìn cái xe đua tổng giám đốc mới tậu, cứng rắn sử dụng công phu co rút xương, toàn bộ chen lên xe.“Anh Ngưu! Anh chiếm diện tích lớn nhất còn có mặt mũi nói thế à!” Anh An bị ép dán mặt lên cửa kính nghiến răng kháng nghị không thành tiếng, thà bị bỏ trong cốp xe còn hơn!“Biết sớm vầy em đã chen lên ghế phụ rồi! Nội cái mông anh Ngưu không là đủ gắn hai cô gái tơ rồi.” Tiểu Hoàng cảm giác sắp nghẹt thở, thân hình cậu ta nhỏ nhất, bị ba người chèn ép chỉ lòi ra được cái mặt, ờ, phải nói chính xác là hai cái lỗ mũi, đủ bảo toàn mạng sống.“… Mấy người tưởng ngồi đằng trước thoải mái lắm hả…” Giọng nói ai oán của anh Thái vang lên, mọi người vươn cổ ra nhìn, chỉ thấy Tiểu Vương cực kỳ sùng bái anh Thái đang ngồi trên đùi anh ta, hai người rúc vào nhau.Tổng giám đốc Lâm đang lái xe mặt rịn mồ hôi gào lên “Ai cha, nhích qua nhích qua, làm tôi đổi tốc độ rồi đây này.”….Anh An bị đè méo cả miệng, nước miếng dính tèm nhem trên cửa kính xe của tổng giám đốc Lâm, cố sức ngoẹo đầu lại cho ngay ngắn, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm cái lưng ở ghế tài xế: “Tổng giám đốc Lâm, vừa rồi ngài nói cả nhà chủ tịch ngược đãi Lâm Phàm, thật à?”“Đương nhiên là thật rồi.
Mọi người ngồi trong tức thì cảm thấy nhẹ bẫng, xô xô đẩy đẩy nhau xuống xe, chỉ có anh Ngưu lơ đễnh bước không chắc, giẫm trúng ngón tay anh An.“Á!! Anh Ngưu, cái móng sau của anh đạp lên tay tôi rồi!” Anh An rên lên thê thảm, ôm tay đứng dậy chỉ trích anh Ngưu.Song chả người nào quan tâm, đều lo phủi phủi quần áo bị chen lấn nhăn nhúm của mình, dẹp cái mặt bi phẫn lúc nãy, thay bằng gương mặt nhẹ nhõm, nặng nề cất bước vào cánh cửa sắt xa hoa.“Nhớ kỹ, lát nữa tuyệt đối đừng nhắc tới chuyện bị ngược đãi, hiện tại tâm tình phụ nữ có thai là quan trọng nhất.” Lâm Lỗi không yên tâm căn dặn, chuyện này mà lộ ra Tần Vịnh chỉnh hắn chết chắc.“Tổng giám đốc Lâm ngài yên tâm đi, chúng tôi…” Anh Ngưu cam đoan còn chưa xong thì nghe tiếng gào rống tức tối của chủ tịch từ phòng khách vọng ra.“Mày cái đồ chỉ biết ăn thôi!! Đừng tưởng là có người che chở thì tao không dám đánh mày!” Tần Vịnh nổi khùng tóm Meowth đi tè trên sofa làm kí hiệu lên, mở cửa sổ sát đất bên cạnh quẳng nó vào vườn hoa.Mà mọi người còn chưa vào cửa hiểu theo nghĩa không phải là chuyện đó sao.Chắc chắn là bây giờ Lâm Phàm mang thai, chỉ ăn không làm, chọc cho chủ tịch bực mình.
Có người che chở chắc chắn là chỉ đứa con trong bụng cô ấy, mẹ quý nhờ con là đạo lý xưa giờ rồi.Mọi người đau lòng muốn chết, một cô gái tốt như thế, sao lại… lại…“Anh Ngưu, mọi người tới rồi à.” Lâm Phàm cười rạng rỡ đứng dậy nghênh đón, thấy mặt mọi người có vẻ khó hiểu không khỏi giật mình.Anh Ngưu ráng rặn ra một nụ cười “Phàm Phàm à… em mau ngồi xuống đi… cái gì cũng đừng nói, anh Ngưu hiểu, anh Ngưu… hu hu hu…”Nói được nửa chừng thì nước mắt đã chảy ròng ròng, bà chị tốt cỡ nào, sao lại ra nông nỗi này.
Nếu anh ta biết có ngày này, lúc đầu nói gì cũng không để cô vào Tần thị làm bảo vệ, bà chị có ngày hôm nay tội anh ta không thể tha thứ được!Nụ cười trên mặt Lâm Phàm sượng trân, cái gì cũng đừng nói? Vấn đề là… cô chưa nói gì hết nhe.“Chủ tịch, Phàm Phàm thật sự là cô gái tốt, ngài… ngài phải biết trân trọng đó.” Anh An ngồi bên cũng không nhịn được dụi mắt, nói với Tần Vịnh đang há hốc mồm ngu ngơ ngồi đối diện.Tần Vịnh ngây ra không phản ứng, chỉ nghe rõ ràng là mọi người muốn hắn trân trọng yêu thương Lâm Phàm, cái này đương nhiên hắn không nề hà rồi.
Chỉ là, vì sao không khí kỳ cục vậy? Cái anh Ngưu này là nhân viên công ty mình? Đàn ông đàn ang gì mà mới tới đã khóc, giống mẹ già nhà mình vậy? Hơn nữa đám người ở đội bảo vệ này sao ai cũng sắp khóc tới nơi?Xem ra Lâm Phàm rất có duyên nhỉ, mọi người không gặp cô ấy một thời gian đều kích động muốn khóc hết.Lúc này, anh Thái đưa cho Lâm Phàm một hộp tổ yến “Lâm Phàm à, mấy ngày trước bọn anh biết em mang thai, em cần phải bồi bổ cho tốt, không vì gì thì cũng phải vì đứa bé trong bụng em.” Nói tới cuối cùng, ánh mắt anh ta nửa vô tình nửa cố ý liếc nhìn Tần Vịnh, hi vọng Tần Vịnh hiểu được, các người không


XtGem Forum catalog