Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Cô Vợ Nhỏ Quyến Rũ Của Thủ Lĩnh Bá Đạo

Tác giả: Hàn Hi Nhân

Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015

Lượt xem: 134559

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.

vẻ mặt dễ bàn, nói tiếp: "Như vậy sau này ở Diệp thị, mỗi khi có hội nghị thì anh giải quyết hết đi!"
"Cái gì?" Anh này rõ ràng là ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo nữa! Anh không mang công việc cho cô làm, ngược lại cô còn đem công việc ở Diệp thị cho anh làm, anh cũng không thể nói không.






Vợ chồng ác ma


Trở lại thành phố A, Chu Ngao đã rất có trách nhiệm giúp Mễ Lam Nhi giải quyết tình huống. Bởi vì miệng vết thương của Mễ Lam Nhi chưa hoàn toàn khép lại nên Thượng Quan Sở nhiệt tình sắp xếp cho Chu Ngao ở lại núi Minh Nguyệt, hình như nhưng Chu Ngao không đồng ý.
“ Diệp tiểu thư, tôi có thể ở lại nhà họ Diệp sao?” Chu Ngao đối với sự sắp xếp của Thượng Quan Sở cũng không vừa lòng.
Diệp Thanh Linh liếc mắt nhìn Chu Ngao một cái, cười nói: “ Vì lí do gì?” Cô muốn đưa Chu Ngao tới là để trị bệnh cho Mễ Lam Nhi chứ không phải làm khách, lại nói căn biệt thự của Diệp gia so với núi Minh Nguyệt tốt hơn trăm ngàn lần.
“Nghe nói nhà họ Diệp náo nhiệt, còn có Khương Thừa ở đó” Chu Ngạo tìm lí do cho mình.
Thượng Quan Sở nghe vậy muốn cự tuyệt nhưng Diệp Thanh Linh đối diện nhìn anh lắc đầu nên anh chưa kịp nói gì. Diệp Thanh Linh cười nói: “ Được rồi, chỉ cần Chu tiên sinh vui vẻ ở lại là tốt rồi”. Vì Mễ Lam Nhi, Diệp Thanh Linh chỉ đành đáp ứng.
“ Thanh Linh nào có nuốt lời, trà này vốn dĩ do Má Trương làm. Ngươi muốn học, Thanh Linh đương nhiên mời Má Trương đến chỉ cho ngươi”. Thấy điệu bộ Chu Ngao khó chịu như vậy, Nhạc Nhạc cũng không vui.
“Vậy tôi mặc kệ” Rõ ràng là không phân biệt phải trái mà Chu Ngao lại dám nói đến hợp lí như vậy.
Thượng Quan Sở nhìn Chu Ngao, lạnh lùng nói: “ Chu tiên sinh thật muốn rời đi?”
Đừng tưởng rằng hắn có thể cứu Mễ Lam Nhi, thì có thể ở trước mặt anh uy hiếp anh. Anh đối với Thanh Linh cũng không phân rõ phải trái, đương nhiên vì quyền lợi, bất luận là ai cũng không thể.
“ Đương nhiên” Chu Ngao là người không ai bì nổi, không có người có thể cứu chữa cho hắn, lại dám nói chuyện với hắn lạnh lùng như vậy.
Thượng Quan Sở cười ngày càng nham hiểm, càng lộ ra mặt, nhìn vào không tránh khỏi rùng mình.
Thượng Quan Sở miễn cưỡng ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, mắt vẫn chăm chú xem truyền hình, đầu không nâng lên nhìn Diệp Thanh Linh một chút, nói: “Tô Phi”
"Thiếu gia Sởu, có việc sao?" Tô Phi cực kỳ phối hợp hỏi.
"Cậu nói Chu tiên sinh hắn phải về núi Lăng Không, không trị liệu cho Mễ Lam Nhi nữa, làm sao bây giờ?" Thượng Quan Sở vẫn giữ điệu bộ lười biếng, giọng nói cực kì giống như nói chuyện phiếm.
Tô Phi nghe xong, nở nụ cười, nụ cười kia nhìn đặc biệt quỷ dị, nói: "Thiếu gia Sở, chuyện này dễ làm."
"Sao..." Thượng Quan Sở híp mắt khinh Chu Ngao.
Tô Phi tiếp tục nói: "Tôi đây liền phái người đốt trụi núi Lăng Không,bác sĩ Chu không phải không thể quay về núi Lăng Không." Tô Phi kia bộ dáng nghiêm trang, thấy Chu Ngao ở trong lòng kêu gào ác ma. Nhưng là hắn không biết, chân chính ác ma là cái vẻ mặt lười biếng kia, một bộ mọi chuyện đều thương lượng được Thượng Quan Sở.
“ Thượng Quan Sở, anh đừng có quá đáng” Chu Ngao nghe xong, đứng lên giận dữ rống.
Thượng Quan Sở tự động xem nhẹ thái độ giận dữ của Chu Ngao, đến gần Diệp Thanh Linh, nhẹ nhàng nói: "Vợ à, em nói chồng em vì Mễ Lam Nhi làm như vậy là quá đáng sao?"
"Không quá đáng." Diệp Thanh Linh cuối cùng cũng ngẩng đầu, giận dữ quét mắt rất nhanh nhìn Chu Ngao.
"Tiểu thư Diệp, cô..." Chu Ngao tức giận vô cùng, tay chỉ vào Diệp Thanh Linh cùng Thượng Quan Sở phát run, hoàn toàn tức giận đến không giữ được bình tĩnh.
Nhạc Nhạc thấy Chu Ngạo tức giận đến không giữ được bình tĩnh, cũng cảm thấy hết giận, còn tỏ ra đồng tính với hắn. Liền có lòng tốt nhắc nhở, nói: “ Chu tiên sinh, vào đây rồi thì đừng nghĩ đến chuyện đi ra ngoài, hai người kia chính là ác ma, tuyệt đối nói được làm được, nhớ đến lúc trước nhà sách của tôi không phải cũng bị người nào đó đốt cháy sạch không còn manh giáp.”
Diệp Thanh Linh liếc mắt nhìn Nhạc Nhạc một cái, có lòng tốt nhắc nhở đúng là không sai. Chẳng qua câu nói này không những có lòng tốt mà còn có vài phần hù dọa nhắc nhở Chu tiên sinh ý tứ một chút.
Chu Ngao xem như hiểu rõ, đã biết là gặp ác ma không nói lý , mặc hắn nói cái gì, sợ nếu hắn không chữa trị tốt cho Mễ Lam Nhi, hắn là đừng nghĩ rời đi tầm mắt Thượng Quan Sở anh. Xem ra lần này hắn gặp rắc rối lớn. Cực bất đắc dĩ nhẹ thở dài một hơi nói: "Tiểu thư Diệp là nói chuyện giữ lời chứ!"
"Đương nhiên." Diệp Thanh Linh thản nhiên trả lời. Cô cho tới bây giờ đã nói giữ lời, nhưng lúc cô đáp ứng điều kiện của hắn không phải phải đã nói gây khó khăn cho chuyện của cô thì cô sẽ không làm.
“ Như vậy thì ba cái điều kiện cũng chắc chắn đi” Chu Ngao nói.
“Chắc chắn, nhưng phải xem Thanh Linh có đồng ý làm hay không, nếu như là chuyện cô ấy không muốn, thì anh lại chọn chuyện khác, đừng gây khó dễ cho vợ tôi.” Thượng Quan Sở vẻ mặt tươi cười, nhìn Chu Ngao da đầu không khỏi run