Tác giả: Hàn Hi Nhân
Ngày cập nhật: 03:20 22/12/2015
Lượt xem: 134534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/534 lượt.
n, thoải mái kéo Nhạc Nhạc ra khỏi cục dân chính. Nhạc Nhạc bị kéo ra ngoài, tức giận mắng: “Thượng Quan Sở, anh là loại người ti bỉ, vô sỉ, tiểu nhân. Anh dám bức Thanh Linh cùng anh kết hôn, anh có chết cũng không được tử tế. Anh...”
Chỉ trong chốc lát, Diệp Thanh Linh đã cùng Thượng Quan Sở hoàn thành giấy tờ kết hôn, đi ra khỏi cục dân chính, mà Nhạc Nhạc vẫn còn chưa thấy mệt tiếp tục mắng Thượng Quan Sở.
“Tôi rủa con của anh sinh ra sẽ quái dị, không mắt không mũi, ta rủa ngươi ... (lược bỏ ba nghìn chữ)” Nhạc Nhạc tiếp tục công trình mắng rủa người.
Thanh Linh đến gần Nhạc Nhạc, nghe xong lời khó nghe mà Nhạc Nhạc vừa thốt ra, cau mày thản nhiên nói: “Nhạc Nhạc, anh đang rủa em?”
“Anh không có, anh đang rủa Thượng Quan Sở.” Nhạc Nhạc giải thích.
“Cậu mắng tôi sinh con không có mắt không có mũi .” Lời nói khó nghe như vậy, nhưng trong lời của Diệp Thanh Linh, lại không hề có chút khó nghe nào, mà còn ngược lại, có chút buồn cười.
“Anh mắng Thượng Quan Sở.”Nhạc Nhạc lại nhấn mạnh.
“Con của anh ấy chính là con của em.” Bọn họ bây giờ là vợ chồng, mắng con hắn cũng có nghĩa là mắng con ccô. Điểm ấy đâu có gì đáng tranh luận.
Nhạc Nhạc nghe xong mới ngộ ra, Thanh Linh kết hôn cùng Thượng Quan Sở, hắn mắng đứa nhỏ của Thượng Quan Sở chính là mắng con của Thanh Linh. Nhạc Nhạc xấu hổ, nói: “Anh không có ý đó, anh không nghĩ căn bản chính là mắng em.”
“Ừ.” Diệp Thanh Linh coi đó như là một lời giải thích.
Dọc đường Nhạc Nhạc vẫn lảm nhảm chửi rủa, Thượng Quan Sở cũng không tức giận, cười tươi nói: “Mắng chửi đi, dù sao từ nay về sau Thanh Linh cũng là vợ của tôi.”
Nhạc Nhạc tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đi lên đánh cào cái mặt cười kia.
Đoàn người trở lại biệt thự, Thượng Quan Sở cũng không ăn trưa, vội vàng sai người tìm ngày tốt cử hành hôn lễ.
Tiền Nguyên vừa nghe bọn họ đi làm thủ tục đăng kí kết hôn, vẻ mặt hâm mộ nhìn Mễ Lam Nhi nói: “Chúng ta khi nào thì đi làm giấy đăng kí kết hôn ? Hay là bây giờ đi làm đi! Có thể cử hành cử hành hôn lễ cùng ngày cùng Sở thiếu và Diệp tiểu thư.”
Mễ Lam Nhi hừ lạnh nói: “Anh có 5840 triệu sao?” Phải biết rằng Diệp tiểu thư cần ngần đó tiền mới đồng ý gả cho Sở thiếu.
“Tôi không có.” Chẳng lẽ Diệp tiểu thư cùng Sở thiếu kết hôn là do Sở thiếu dùng 5000 triệu đổi? Tiền nguyên nhìn Thượng Quan SỞ đầu đầy dấu hỏi.
Thấy Tiền Nguyên nghi hoặc, Thượng Quan Sở giải thích với Tiền Nguyên: “Tôi cũng không lãng phí nhiều tiền như vậy.”
“Tóm lại là bao nhiêu tiền?”Tiền Nhuyên cực kì tò mò, không còn vẻ gì gọi là lãnh khốc nữa.
“Một triệu tiền sính lễ.” Thượng Quan Sở trả lời.
“A, thật không vậy?” Tiền Nguyên không tin tưởng, quay sang nhìn Diệp Thanh Linh đang ăn cơm.
“Thật sự.” Diệp Thanh Linh không ngẩng đầu, thản nhiên trả lời.
Trên mặt Tiền Nguyên tất cả đều là ý cười, cười lấy lòng với Mễ Lam Nhi, nói: “Anh cũng chỉ có một triệu tiền sính lễ, chúng ta cùng đi đăng kí giấy kết hôn được không?” Phải biết rằng hắn thảm hơn Thượng Quan Sở rất nhiều, tuy từ trước tới nay chung phòng với Mễ Lam Nhi nhưng Mễ Nam Nhi ngủ trên chiếc giường mà hắn không có chỗ ngồi còn nói gì đến chỗ ngủ. Hắn cho tới nay vẫn là “ăn chay”, tuy có “thức ăn” trước mặt nhưng lại không dám đụng vào.
“Không được.” Mễ Lam Nhi trừng mắt nhìn Tiền Nguyên một cái, vẻ cực kì tức giận.
Tiền Nguyên thấy Mễ Nam Nhi tức giận, trong lòng thầm kêu oan khuất.
Sau khi Thượng Quan Sở ăn xong lại mặt dày nói muốn cùng Diệp Thanh Linh tiếp tục xem phim, Diệp Thanh Linh biết hắn đang nhắc đến loại phim gì, thế nào không đồng ý, liền bảo uống trà chơi cờ cùng bọn Mễ Lam Nhi ở hoa viên.
Nhìn Nhạc Nhạc cùng Diệp Thanh Linh chơi cờ vui vẻ, Thượng Quan Sở ở bên cạnh lúc ẩn lúc hiện, không ngừng than thở.
Mễ Lam Nhi cùng Tiền Nguyên cũng đang chơi cờ vua, nghe hắn không ngừng than thở, liền nói: “Sở thiếu, cậu có muốn chơi cờ không?” Mễ Lam Nhi vừa nói xong liền đứng dậy nhường chỗ cho Thượng Quan Sở, mời Thượng Quan Sở cùng Tiền Nguyên đánh cờ.
Tiền Nguyên hờn giận nhìn Thượng Quan Sở, Thượng Quan Sở cũng không muốn cùng Tiền Nguyên chơi cờ, liền nói: “Thanh Linh, chúng ta cùng nhau về phòng tiếp tục xem phim đi.” Hắn cũng không muốn cùng Diệp Thanh Linh chơi cờ, nguyên nhân là sợ chơi không thắng nổi Diệp Thanh Linh.
“Anh tự đi mà xem.” Cô sẽ không mắc mưu của hắn đâu, người đàn ông này sao mới buổi sáng mà đã nghĩ đến những thứ linh tinh như vậy.
Diệp Thanh Linh cùng bọn họ trải qua một buổi chiều thú vị, mà Thượng Quan Sở ở bên cạnh Diệp Thanh Linh lại nhàm chán đập muỗi, hơn nữa còn giả bộ nói: “Vì không muốn Thanh Linh bị muỗi đốt.” Kì thật hắn lo lắng Thanh Linh bị con muỗi ẻo lả Nhạc Nhạc gây rối.
Bữa tối, Thượng Quan Sở tao nhã dùng cơm, sau đó cũng không bắt Thanh Linh cùng mình về phòng xem phim. Yên lặng đi theo Diệp Thanh Linh giải quyết đống văn kiện, đến mười một giờ lại tiếp tục yên lặng cùng cô về phòng.
Thấy Thượng Quan Sở có thái độ khác thường làm Thanh Linh phải chú ý, xoay người đã thấy hắn vui